Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 259



Ngu An Hòa từ chỗ Tống Cẩm Nhi đi ra liền thở phào một hơi dài, cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ muội muội giao phó.

 

Có điều cái nàng Tống Cẩm Nhi kia trông thật đúng là có bệnh, nói năng điên đảo, ngây ngô dại khờ.

 

Dẫu cho nàng ta không đồng tình với việc lệnh cha mẹ lời người mai mối, thì hôn sự của người khác cũng chẳng đến lượt nàng ta xía vào.

 

Những lời nàng ta nói ra nghe thì có vẻ đường hoàng chính trực, nhưng rốt cuộc, người phải chịu muôn vàn điều tiếng lại là muội muội bị từ hôn của hắn.

 

Nữ t.ử bình thường bị từ hôn, thế nào cũng phải chịu đủ mọi lời suy đoán của thế tục, huống chi lúc Sầm Gia Thụ từ hôn, căn bản không hề mời trưởng bối trong nhà ra mặt.

 

Nghĩ đến đây, Ngu An Hòa không khỏi tự hào, may mà muội muội của hắn không phải hạng người lụy tình, không hề nhận lời Sầm Gia Thụ, nếu không với cái thói hành xử bỉ ổi của gã, chẳng biết còn mang lại cho muội muội bao nhiêu lời ra tiếng vào nữa.

 

Đang nghĩ tới Sầm Gia Thụ thì ở góc rẽ bỗng xuất hiện một bóng người, làm Ngu An Hòa giật nảy mình.

 

Sầm Gia Thụ nhìn bóng dáng trước mặt, gương mặt lộ ra vài phần nhẫn nhịn: “Ngu muội muội.”

 

Ngu An Hòa nhận ra kẻ tới, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai: “Ồ, đây chẳng phải Sầm Thám hoa đó sao? Sao trông lại... chậc chậc chậc.”

 

Ngu An Hòa sớm đã nghe ngóng được tình cảnh hiện tại của Sầm Gia Thụ, gã vốn là kẻ tâm phúc của phe Thái t.ử, nhưng vì vụ từ hôn náo loạn mà bị Hoàng Thượng quở trách, lại thêm việc tay phải cầm b.út có tật, tuy có tài Thám hoa nhưng mãi chẳng được thăng quan, đã một năm rồi mà gã chỉ có thể làm một chức quan nhỏ ở Văn Hàn Viện, dần dần bị phe Thái t.ử gạt ra rìa.

 

Chẳng nói đâu xa, chỉ nhìn cái vẻ mặt ủ dột của gã là biết gã sống chẳng ra sao rồi.

 

Ngu An Hòa lại thầm khen ngợi muội muội nhà mình, may mà muội muội hắn có đôi mắt tinh tường, không mắc bẫy của cái thằng ranh này.

 

Bàn tay Sầm Gia Thụ trong ống tay áo siết c.h.ặ.t: “Ngu muội muội, bất kể nàng có tin hay không, ta từ hôn với nàng là vì tốt cho cả hai bên.”

 

Ngu An Hòa giơ tay vân vê chiếc trâm ngọc tím của mình, dưới lớp khăn che mặt cười duyên dáng: “Điều này ta tán thành, cũng may khi đó ngươi tìm đến cửa từ hôn, nếu không nếu ta mà gả cho ngươi, thà tìm sợi dây thừng thắt cổ c.h.ế.t quách cho xong.”

 

Lời Ngu An Hòa nói ra chẳng êm tai hơn Ngu An Ca là bao, thần sắc Sầm Gia Thụ sa sầm nhưng không hề phản bác, ngược lại nhắc tới một chuyện khác: “Vừa nãy nàng đi tìm Tống Cẩm Nhi sao?”

 

Ngu An Hòa đi ra từ hướng đó, thẳng thừng đáp: “Đã biết còn hỏi.”

 

Sầm Gia Thụ hít sâu một hơi: “Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của một mình ta, không liên quan đến Tống Cẩm Nhi, nàng và huynh trưởng của nàng nếu có oán khí thì cứ trút lên người ta, đừng làm khó nàng ta nữa.”

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

 

Ngu An Hòa nhìn Sầm Gia Thụ từ trên xuống dưới, hừ lạnh một tiếng: “Lúc này ngươi lại ra dáng kẻ có trách nhiệm gánh vác nhỉ, vậy sao trước kia ngươi lại lấy danh nghĩa của nàng ta đến thành Vong Xuyên từ hôn? Ngươi chẳng lẽ không biết, một câu nói của ngươi sẽ hủy hoại danh dự của hai nữ t.ử sao?”

 

Môi Sầm Gia Thụ khẽ động, muốn biện bạch điều gì đó nhưng lại chẳng thốt ra lời.

 

Ngu An Hòa trực tiếp vạch trần gã: “Ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ ngụy quân t.ử, trông thì giống như kẻ bảo vệ hoa cỏ, thực chất chỉ biết làm màu mè bên ngoài. Náo loạn tới lui, đều là nữ t.ử phải trả giá cho sự ích kỷ của ngươi.”

 

Sầm Gia Thụ bảo: “Nàng nghĩ sao cũng được, nhưng hiện giờ Tống Cẩm Nhi là tiên nữ, huynh muội các người cứ làm khó nàng ta như vậy, chỉ khiến Hoàng Thượng và Thái t.ử không hài lòng mà thôi.”

 

Ngu An Hòa nghe ra sự che chở dành cho Tống Cẩm Nhi trong lời nói của gã, lòng càng thêm bực bội: “Ngươi nói đúng, chúng ta không nên làm khó nàng ta.”

 

Sầm Gia Thụ vừa mới thở phào một hơi thì một nắm đ.ấ.m bất thần lao thẳng tới mặt gã.

 

Ngu An Hòa phủi phủi tay, nói nốt câu còn dang dở: “Chúng ta nên làm khó ngươi mới đúng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sầm Gia Thụ không hề phòng bị, lập tức bị đ.á.n.h ngã xuống đất, mũi cũng chảy ra hai dòng m.á.u tươi, gã vô cùng chật vật dùng ống tay áo lau m.á.u, ngước nhìn Ngu An Hòa.

 

Gương mặt Ngu An Hòa dẫu bị khăn che khuất, nhưng đôi mắt đen láy kia lại toát ra vẻ lạnh lùng y hệt Ngu An Ca.

 

Trong phủ Chiêu Nghi trưởng công chúa có rất nhiều thị nữ, Ngu An Hòa liếc thấy có hai thị nữ đang đi về phía này, bèn lạnh lùng nói với Sầm Gia Thụ: “Sau này hãy khôn hồn một chút, thấy huynh muội chúng ta thì nhớ mà đi đường vòng, nếu không bản tiểu thư thấy ngươi một lần đ.á.n.h ngươi một lần.”

 

Ngu An Hòa trông tính tình có vẻ tốt, đối với ai cũng thân thiện, nhưng có một điểm, người khác chọc hắn thì hắn cười rồi thôi, nhưng đụng đến muội muội hắn thì tuyệt đối không xong.

 

Hắn sớm đã muốn cho Sầm Gia Thụ một trận đòn rồi, chỉ khổ nỗi không có cơ hội, giờ Sầm Gia Thụ tự đưa mặt tới, sao hắn có thể bỏ qua?

 

Điều khiến Ngu An Hòa áy náy nhất không gì hơn việc lúc nhỏ cùng muội muội ở kinh thành, hắn dưới sự nuông chiều của Ngu lão phu nhân thì cơm bưng nước rót, còn muội muội hắn dưới sự chèn ép của bà ta mà suýt nữa mất mạng.

 

Khi ấy tuổi còn nhỏ, dẫu hắn có lòng muốn bảo vệ muội muội thì muội muội vẫn phải âm thầm chịu nhiều uất ức.

 

Nhất là trận sốt cao đó, dẫu muội muội sống sót nhưng vẫn quên mất nhiều chuyện, ngơ ngẩn suốt mấy tháng trời, mãi đến khi tới thành Vong Xuyên mới dần hồi phục lại được.

 

Sau khi Ngu An Hòa đi khỏi, người hầu luôn theo sát Sầm Gia Thụ là Điền Chính tìm tới, thấy Sầm Gia Thụ ngồi bệt dưới đất một cách t.h.ả.m hại, dùng ống tay áo lau m.á.u mũi, liền sụt sùi nức nở, đưa tay nâng gã dậy: “Công t.ử! Ngài nói xem ngài làm khổ thế này để làm gì cơ chứ!”

 

Sầm Gia Thụ đẩy mạnh Điền Chính ra, ánh mắt u tối khó đoán.

 

Điền Chính khổ sở nói: “Ngài ở Đại Ân uất hận không được trọng dụng, rõ ràng có tài Thám hoa mà ai cũng có thể ức h.i.ế.p ngài! Ngay cả một nữ t.ử hung hãn vô lễ, đến mặt cũng chẳng dám lộ thế kia mà cũng có thể đ.á.n.h ngài ở trong phủ Công chúa, ngài thà theo nô tài quay về...”

 

Lời Điền Chính chưa nói hết đã bị Sầm Gia Thụ bóp c.h.ặ.t cổ, ấn lên bức tường bên cạnh, trong họng Điền Chính chỉ còn phát ra được những tiếng khò khè.

 

Ánh mắt Sầm Gia Thụ âm u đáng sợ, Điền Chính chỉ còn biết run rẩy mà ngậm miệng.

 

Bên kia Thương Lạc Tĩnh xách váy đi tới trước mặt Thương Tiệm Hành, Ngu An Ca căn bản không muốn ở cùng hai huynh muội này, xoay người định rời đi.

 

Sắc mặt Thương Lạc Tĩnh lập tức trở nên khó coi, trước khi nàng tới, Ngu công t.ử còn đứng gần hoàng huynh nàng nói chuyện như vậy, sao nàng vừa tới, Ngu công t.ử liền xoay người bỏ đi là có ý gì.

 

Rốt cuộc là không coi nàng ra gì, hay là chán ghét nàng tới mức nhìn cũng không muốn nhìn nàng lấy một cái?

 

Thương Lạc Tĩnh trực tiếp gọi: “Đứng lại!”

 

Ngu An Ca bước chân khựng lại, bất đắc dĩ quay người, chắp tay hành lễ với Thương Lạc Tĩnh: “Bái kiến Tam công chúa.”

 

Thương Lạc Tĩnh lạnh lùng bước tới, bộ d.a.o trên đầu khẽ đung đưa: “Chẳng lẽ bản công chúa là thú dữ hay sao? Ngươi vừa thấy bản công chúa liền muốn đi?”

 

Thương Tiệm Hành mắt mang ý trêu chọc, thấy muội muội mình làm khó Ngu An Ca cũng chẳng có ý định can thiệp.

 

Ngu An Ca bảo: “Công chúa nói quá lời rồi, tại hạ vừa rồi thực sự không nhìn thấy nên mới định rời đi.”

 

Thương Lạc Tĩnh mắt đầy nộ khí, đi tới bên cạnh Ngu An Ca.

 

Ngu An Ca cúi mình, thậm chí có thể nhìn thấy hoa văn thêu trên vai nàng ta, gấm Phù Quang dưới ánh nắng lấp lánh những sắc màu lóa mắt.

 

Thương Lạc Tĩnh dùng giọng điệu nghiêm khắc quát mắng nàng: “Bản công chúa sờ sờ một người lớn đi tới đây, ngươi lại bảo không thấy, định lừa gạt ai chứ? Ta thấy rõ ràng ngươi cố ý không coi bản công chúa ra gì.”