Ngọc Chiếu Lăng Vân

Chương 4



Hắn tuy đi mà đầy miễn cưỡng, nhưng ít nhất cấp trên cũng nhận lấy bạc, chuyện này tạm thời bị đè xuống.

 

Không ngờ một lần say rượu.

 

Bùi Tự lại ngay trước mặt đồng liêu mắng cấp trên nhận hối lộ, coi thường luật pháp, vô liêm sỉ.

 

Chuyện ấy truyền đến tai cấp trên, suýt nữa liên hợp với các quan viên khác dâng tấu đàn hặc hắn.

 

Sau này vẫn là ta đi tìm vị phu nhân kia, hứa sẽ thêu bức “Bách điểu triều phượng” để dâng Thái hậu làm thọ lễ.

 

Quan vị của Bùi Tự mới giữ được.

 

Nhưng cũng vì bức triều phượng ấy mà ta thức trắng suốt hai tháng, triệt để làm hỏng đôi mắt.

 

Mới ngoài ba mươi đã nhìn vật không rõ, đến lúc về già càng mù cả hai mắt, nửa đời sau phải chống gậy dò đường mà sống.

 

Nghĩ lại những chuyện ấy, giờ hắn hẳn cũng đã quên sạch rồi.

 

Đối diện với lời mỉa mai kín đáo của Cố Hoa Tranh.

 

Bùi Tự chỉ lạnh nhạt nói: “Nàng ta xuất thân thôn dã, hiểu được bao nhiêu chứ.”

 

Ta không để tâm, chỉ chuyên chú vuốt ve sợi chỉ trong tay.

 

Trong lòng âm thầm nhớ lại lần cuối cùng gặp người kia ở kiếp trước.

 

Hồng y viền đen, quả thật hợp với hắn nhất.

 

Thấy ta không hề động lòng.

 

Sắc mặt Bùi Tự lại càng đen thêm vài phần.

 

Trước khi phất tay áo rời đi, hắn chỉ lạnh lùng ném lại một câu:

 

"Ngoan cố không biết điều." 

 

9

 

Bảy ngày sau, nghe đồn Lăng Vân hầu đã trong đêm hồi kinh.

 

Cố Hoa Tranh ngược lại cũng giữ lời.

 

Khi ta đến tìm nàng ta, nàng liền sai tỳ nữ chuyển lời, nói ngày mai sẽ lấy danh nghĩa của mình hẹn người kia ra gặp ta.

 

Sau khi truyền lời xong, tỳ nữ kia liền ngẩng cằm xoay người đóng sầm cửa lại.

 

Qua khe cửa, tiếng chua ngoa cay nghiệt truyền vào tai ta.

 

“Hừ, thân phận gì chứ, cũng dám vọng tưởng Lăng Vân hầu.”

 

“Cho ngươi cơ hội rồi, ngươi giữ nổi sao?”

 

Ta không để ý, quay về chỗ ở.

 

Ngày hôm sau, sau khi sửa soạn bản thân một phen, ta liền đến nhã gian trà lâu mà Cố Hoa Tranh đã nói để chờ đợi.

 

Ngoài cửa sổ xe ngựa qua lại như nước.

 

Ta một mình lặng lẽ nhìn làn sương trắng lượn lờ trên miệng chén trà.

 

Đã đến giờ rồi.

 

Người vẫn chưa tới.

 

Nhưng hắn quân vụ bận rộn, lại vừa mới hồi kinh, có lẽ nhất thời không thể phân thân.

 

Đợi thêm chút nữa vậy.

 

Cho đến nửa khắc sau, ba con tuấn mã phi nhanh trên phố dài, lại khéo léo tránh được bá tánh ven đường.

 

Người dẫn đầu, hồng y ngân giáp, mày kiếm mắt sao, tóc đen buộc cao, khí phách bừng bừng.

 

Giống hệt lần đầu gặp ở kiếp trước.

 

Hắn xoay người xuống ngựa, động tác phủi áo đứng dậy lưu loát như nước chảy mây trôi, toát lên vẻ ung dung tự tại.

 

Ném dây cương cho phó tướng xong, liền sải bước tiến vào t.ửu lâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không lâu sau, ngoài tấm bình phong vang lên tiếng bước chân vững vàng nơi cầu thang.

 

Không hiểu sao, ta lại có chút căng thẳng, xuyên qua bình phong nhìn về bóng dáng đã xuất hiện cách đó không xa. 

 

Nhưng đúng lúc ấy.

 

Tỳ nữ Hầu phủ hôm trước truyền lời lại vội vã chạy tới.

 

Gọi hắn lại.

 

“Hầu gia, không xong rồi! Vừa rồi xe ngựa của tiểu thư nhà ta bị kinh mã, xin ngài mau ch.óng qua xem!”

 

Thân hình người kia khựng lại.

 

Giọng nói dường như có chút mất kiên nhẫn.

 

“Chính nàng ta truyền tin hẹn ta tới đây, nói có chuyện quan trọng muốn báo. Sao lại đến còn muộn hơn cả ta?”

 

“Phiền phức thật. Dẫn đường!”

 

Sau đó, hai người liền vội vàng xuống lầu, đi về phía bên kia phố dài.

 

Ta nhìn theo đoàn người bọn họ dần khuất xa.

 

Chậm rãi thả lỏng bờ vai.

 

Hồng Trần Vô Định

Trà trước mặt lại nguội lạnh rồi.

 

Ta nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm.

 

Cảm giác đắng chát nơi cổ họng theo nước trà thấm vào tận tim phổi.

 

10

 

Đến tối, Cố Hoa Tranh một mình tới tìm ta.

 

Nàng ta nhìn thấy hộp gấm trên bàn đá trong viện, liền dùng quạt tròn khẽ hất mở nhìn một cái.

 

Rồi bật cười thành tiếng.

 

“Bộ y phục này làm cũng ra dáng đấy.”

 

“Chỉ tiếc hôm nay không đưa ra được nhỉ?”

 

Ta đưa tay đậy nắp hộp gấm lại.

 

Lúc này mới ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đầy vẻ ngạo mạn và khinh miệt của nàng ta.

 

“Cố tiểu thư hà tất phải biết rõ còn hỏi?”

 

Nhưng nàng ta cũng không tức giận, chỉ thong dong ngồi xuống trước mặt ta.

 

Khẽ phe phẩy quạt tròn nói:

 

“Ta đã sớm nói với ngươi rồi, Kinh Lan ca ca mắt cao hơn đầu, tuyệt đối không thể để mắt tới ngươi.”

 

“Hôm nay ta sai người gọi hắn đi, chẳng qua cũng là không muốn ngươi tự chuốc lấy nhục mà thôi.”

 

“Ngươi có biết hắn là thân phận gì không? Phụ thân hắn là đệ đệ ruột của Thái hậu, mẫu thân lại là Hoa Dương quận chúa. Luận bối phận, hắn còn có thể gọi bệ hạ một tiếng biểu huynh.”

 

“Tuy lão Hầu gia và phu nhân năm xưa đều đã t.ử trận khi thủ thành, nhưng uy danh vẫn còn đó. Huống hồ hắn thiếu niên tập tước, chiến công hiển hách, trong kinh ai mà không biết, ai mà không kính?”

 

“Gia thế và dung mạo như vậy, cho dù cưới công chúa cũng không tính là trèo cao.”

 

Nói xong, nàng ta lại đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới, cười nhạo:

 

“Ngược lại là lỗi của ta, khiến ngươi sinh ra tâm tư leo cao không nên có.”

 

“Nếu sớm biết Bùi lang sẽ dứt khoát đồng ý hôn sự này như vậy, hôm đó ta cũng chẳng cần đến tìm ngươi.”

 

“Thôi vậy, nể tình ngươi là một cô nữ không nơi nương tựa. Mười lượng vàng này coi như ta thay Bùi lang tặng cho ngươi.”

 

“Sau này ngươi cứ xem như biểu muội xa của Bùi lang, cầm lấy rồi trở về quê tìm một mối lương duyên đi." 

 

Quả nhiên không khác những gì ta đoán trong lòng.

 

Nàng ta không muốn Thẩm Kinh Lan gặp ta.

 

Cho nên hôm nay mới cố ý tìm cớ gọi người đi, nuốt lời thất hứa.