Không ngờ hắn lại chú ý tới góc sân phía xa, nơi chất đống những món đồ hôm đó bị Cố Hoa Tranh lựa ra định vứt, nhưng vẫn chưa kịp ném đi.
Ánh mắt hắn tối đi trong thoáng chốc, rồi mới hỏi:
“Thứ cho ta mạo muội, Ôn cô nương thật sự là biểu muội xa của Bùi đại nhân sao?”
Ta cười cười.
Vốn cũng không định giấu hắn, liền muốn đem chuyện cũ kể hết ra.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa viện lại có một người xông vào.
Là Cố Hoa Tranh.
Nàng ta vừa thấy ta và Thẩm Kinh Lan đối diện uống trà, đôi mắt hạnh lập tức trợn tròn:
“Kinh Lan ca ca? Huynh vậy mà thật sự bị con tiện tỳ này mê hoặc rồi sao?!”
Nghe vậy, sắc mặt Thẩm Kinh Lan lập tức lạnh xuống.
“Ngươi tới đây làm gì?”
“Đương nhiên là tới nhắc huynh quay đầu đúng lúc!”
Cố Hoa Tranh chỉ vào ta, đầy vẻ phẫn nộ bất bình:
“Hôm đó huynh giận dỗi không tới uống rượu mừng của ta, cũng không hồi âm thư của ta. Ta sai người đi tìm huynh, lúc này mới biết huynh vậy mà lại ở chỗ này!”
“Huynh có biết nữ nhân này rốt cuộc là loại người gì không? Nàng ta chính là loại người ham vinh hoa phú quý, lẳng lơ trăng hoa!”
“Không lâu trước đây, chính nàng ta nói với ta rằng nàng ta nguyện ý nhường vị hôn phu cho ta, nhưng vừa nghe nói huynh xuất thân cao quý quyền thế hiển hách, liền muốn ta tác hợp cho hai người!”
“Huynh sao có thể dây dưa cùng loại người như vậy?!”
Thẩm Kinh Lan nghe xong, nhíu mày nhìn về phía ta.
Một lát sau, hắn gật đầu.
“Ta hiểu rồi.”
Ngay sau đó, gương mặt tuấn mỹ liền như bị mây đen phủ kín.
Hồng Trần Vô Định
Hắn đặt mạnh chén trà trong tay xuống, lạnh lùng nhìn Cố Hoa Tranh.
“Hóa ra là ngươi cướp vị hôn phu của người khác, còn lấy ta làm vật trao đổi.”
“Cố Hoa Tranh, hành sự của ngươi quả thật quá đáng!"
Ta không ngờ hắn lại đoán chuẩn xác đến vậy.
Cố Hoa Tranh cũng ngây người.
Qua hồi lâu, nàng ta mới đỏ hoe mắt, đầy ấm ức nói:
“Kinh Lan ca ca, huynh sao có thể hung dữ với ta như vậy?”
“Ôn Ngọc Dung chẳng qua chỉ là lớn lên đẹp mắt hơn chút thôi. Các người quen biết còn chưa tới nửa tháng, huynh đã vì nàng ta mà mắng ta?”
“Đừng nói gì tới môn đăng hộ đối. Huynh có biết nàng ta theo bên cạnh Bùi Tự nhiều năm như vậy, có lẽ sớm đã chẳng còn trong sạch hay không? Nàng ta sao có thể xứng với huynh?”
Nghe vậy, ta đang định mở miệng phản bác vài câu.
Không ngờ Thẩm Kinh Lan lại lên tiếng trước ta: “Vậy thì đã sao?”
“Tình yêu trên đời quý ở hai lòng thấu hiểu nhau, liên quan gì tới trong sạch?”
Hắn nói vô cùng thản nhiên, trong mắt không vui không giận.
Lại khiến những lời vừa rồi của Cố Hoa Tranh giống như một quyền đ.á.n.h vào bông mềm.
Cuối cùng, Thẩm Kinh Lan không để tâm tới sắc mặt trắng bệch của nàng ta, giơ tay gọi thị vệ ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Người đâu, đưa nàng ta trở về Bùi phủ.”
“Không biết điều!”
17
Sau ngày đó, Cố Hoa Tranh rời đi, Thẩm Kinh Lan cũng không nói thêm gì với ta.
Chỉ làm như không có chuyện gì mà cùng ta trò chuyện vài câu, uống trà xong liền cáo từ rời đi.
Hai binh sĩ trong doanh trại hắn đã hoàn toàn khỏi bệnh, phương t.h.u.ố.c cũng được dùng khoái mã cấp tốc đưa tới Tây Nam.
Ta cũng không còn tới quân doanh nữa.
Bất luận kiếp trước chúng ta từng có những dây dưa gì, nhưng có một câu Cố Hoa Tranh nói không sai.
Ta và hắn, quả thực không môn đăng hộ đối.
Hắn cũng không biết những ân oán dây dưa của kiếp trước, sau này tìm được lương duyên khác, đối với hắn mà nói cũng là chuyện tốt.
Bởi vậy, hai ngày sau, ta thu dọn hành lý.
Chuẩn bị trở về quê.
Không ngờ vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy Bùi Tự.
Hiện giờ hắn trở thành rể quý của Cố tướng, xuân phong đắc ý vô cùng.
Chắp tay đứng trước mặt ta, từ trên cao nhìn xuống.
Rồi nói với ta: “Ngọc Dung, ta tới đón nàng.”
Ta theo bản năng lùi về sau một bước.
“Không biết lời này của Bùi đại nhân là có ý gì?”
Hắn nhìn ta, khẽ cười một tiếng.
Ung dung bước vào trong viện, tự mình rót một chén nước.
Tựa như ban ân mà nói với ta:
“Trước kia ta từng nói với nàng rồi, chỉ cần nàng ngoan ngoãn nghe lời một chút, Hoa Tranh nhất định sẽ không dung không nổi nàng. Nàng còn không tin.”
“Nhưng nàng có biết không, hôm qua Hoa Tranh đã chủ động đề nghị với ta muốn nạp nàng vào phủ.”
Nghe xong, ta chỉ cảm thấy có phải tai mình nghe nhầm rồi hay không.
“Ngươi nói cái gì? Nàng ta muốn ngươi nạp ta?”
“Đương nhiên.”
Bùi Tự gật đầu cười nói:
“Nàng ấy nói nàng theo ta nhiều năm như vậy, thanh danh sớm đã không còn. Sau này e là cũng khó tìm được nhà tốt để gả.”
“Nàng ấy không đành lòng nhìn nàng cô khổ một mình lưu lạc bên ngoài, nên mới chủ động nhắc tới chuyện này.”
“Hiện giờ nàng ấy đã chuẩn bị lễ nạp thiếp trong phủ. Nàng cũng đừng tiếp tục làm cao nữa, tránh mất chừng mực. Một lát nữa theo ta trở về, ngoan ngoãn kính Hoa Tranh một chén trà. Sau này nàng ấy tự nhiên sẽ chiếu cố nàng nhiều hơn.”
Lúc này ta mới hoàn toàn hiểu ra.
Hẳn là Cố Hoa Tranh không muốn nhìn ta thật sự leo lên được cành cao Thẩm Kinh Lan, nên mới động tâm tư này.
Từ xưa đến nay, thiếp thất đều là gia nô, có thể mua bán trao đổi.
Chủ quân chủ mẫu cho dù đ.á.n.h c.h.ế.t hay bán đi thiếp thất trong phủ, cũng chẳng ai nói gì.
Nếu ta bước vào Bùi phủ làm thiếp, vậy sẽ trở thành vật trong lòng bàn tay Cố Hoa Tranh.
Sau này bị nàng ta tùy ý chà đạp, hành hạ, sỉ nhục, tất cả đều theo ý nàng ta.
Mà chỉ cần Cố tướng còn chưa thất thế một ngày, Bùi Tự sẽ không dám nhúng tay vào chuyện hậu trạch.