Ngọc Kha Minh

Chương 6



 

Ta cố ý nghiêng gần, mỉm cười thì thầm:

 

“Là hải đường ta tự tay thêu. Tiểu Hầu gia có thích không?”

 

Mẫu thân hắn khuê danh là “Đường Hoa”.

 

Ta còn để ý, nhiều vật dụng của hắn đều có hoa văn hải đường — ở tay áo, khăn tay, mặt ô.

 

Ta đoán đó là một chi tiết hắn nhìn vật nhớ người.

 

Quả nhiên hắn động lòng, vui vẻ nhận lấy, trao cho ta túi thơm thêu chỉ vàng.

 

Hắn áy náy nói mình không giỏi thêu thùa, chỉ đành chọn vật quý giá, không bằng ta có tâm.

 

Ta mỉm cười dịu dàng an ủi.

 

Trong lòng chỉ nghĩ: Tâm ý chẳng đáng giá. Quý giá là đủ.

 

Chân tâm như quỷ, người đời đều nói có, nhưng không thấy, không sờ được.

 

Còn vàng thì khác.

 

Nó là thứ thật sự có thể giúp ta sống tốt.

 

Đêm ấy chúng ta cùng ngắm đèn.

 

Sau đó hắn đích thân đưa ta về.

 

Hắn đứng trước cửa phủ nhìn ta đi vào, mới lưu luyến rời đi.

 

Trong hành lang, vì chờ Tống Vân Châu, ta cố ý đi rất chậm.

 

Đến hậu viện rồi, nàng sợ đ.á.n.h động phụ mẫu, có lẽ sẽ không dám ra tay.

 

Quả nhiên, khi đi qua hoa viên hẻo lánh nhất, mái tóc ta bị ai đó giật mạnh ra sau.

 

Ta loạng choạng ngã vào giả sơn, vết thương chưa lành trên trán lại bị đập vỡ, m.á.u nóng chảy xuống.

 

Sở Quan Lan tặng ta túi thơm, ta cố ý đặt hờ nơi cổ tay áo. Vừa ngã một cái, tự nhiên rơi xuống đất.

 

Tống Vân Châu nhanh tay lẹ mắt nhặt lên, hung hăng trừng ta:

 

“Cái này vốn nên là của ta!”

 

Nàng chợt nhận ra lời ấy không ổn, liền xông tới bóp cổ ta, mắt đỏ ngầu dọa nạt:

 

“Đây là đồ của ta! Nếu náo loạn đến trước mặt phụ mẫu, ngươi dám nói nửa chữ không, ta sẽ khiến họ dùng gia pháp, đ.á.n.h gãy chân ngươi!”

 

Ta ép xuống nụ cười lạnh, nặn ra hai hàng lệ, liên tục lắc đầu, run giọng cầu xin:

 

“Ta… ta biết sai rồi A Châu… khụ… khụ… ta tuyệt không dám nói…”

 

Nàng lúc này mới hài lòng buông tay, như khải hoàn trở về viện mình, bỏ mặc ta quỳ trước giả sơn ho sặc sụa.

 

Nhìn bóng lưng ngu xuẩn đến buồn cười ấy, ta chậm rãi lau khô nước mắt, đứng dậy, về phòng ngủ một giấc ngon lành.

 

Mọi việc đúng như ta dự liệu.

 

Sáng hôm sau trời vừa hửng, lão ma ma bên cạnh mẫu thân đã đến truyền lời, nói trong nhà có việc trọng yếu, mời ta qua bàn bạc.

 

Phụ mẫu vẫn đặt toàn bộ tâm tư nơi muội muội, lại một lần nữa làm như không thấy vết thương trên trán ta.

 

Trong lòng ta sớm không còn đau đớn như trước. Ta bình thản ngồi xuống, tự mình ăn điểm tâm, nghe họ đắc ý kể lại chuyện đêm Thất Tịch, Tiểu Hầu gia Sở Quan Lan tặng túi thơm cho A Châu.

 

Mẫu thân còn đang nghĩ đến hoàng t.ử mà ta từng nhắc, ngạo mạn dựa vào vòng ghế uống trà:

 

“Chúng ta nuôi dạy nữ nhi lanh lợi xinh đẹp như đóa hoa kiều diễm, Thế t.ử phủ Cần Viễn Hầu ái mộ A Châu cũng chẳng có gì lạ.”

 

Phụ thân nghe vậy rất vừa ý.

 

Bây giờ ngẫm lại, ông không cố chấp sinh nhi t.ử nối dõi, có phải vốn đã tính chuyện bán nữ nhi cầu vinh?

 

Một thư sinh hàn môn như ông, nghe nói năm xưa cũng nhờ quý nhân nâng đỡ mới leo đến vị trí hôm nay.

 

Quan lục phẩm đã là cực hạn.

 

Sinh nhi t.ử, trừ phi mồ mả tổ tiên bốc khói xanh, bằng không cũng chẳng khá hơn ông bao nhiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chi bằng gửi hy vọng vào nữ nhi.

 

Nữ nhi còn có thể gả cao xuất giá, để ông ăn cơm mềm mà giữ mặt mũi.

 

Không nuôi con cháu mà hưởng phúc, quả thực biết quý bản thân đến tận cùng.

 

Còn Tống Vân Châu thì chưa nghe ra ý mẫu thân muốn nàng trèo cao hơn, chỉ khăng khăng:

 

“Dù sao con cũng nhất định gả cho Tiểu Hầu gia! Phụ thân, mẫu thân, hôm nay đi qua đó bàn chuyện hôn sự cho con đi!”

 

Nàng suy tính:

 

“Nhưng đừng vội nhắc đến túi thơm, e là Tiểu Hầu gia trẻ tuổi da mặt mỏng, ngại nhận thì sao.”

 

Nàng chỉ nghĩ đến khả năng Sở Quan Lan không thừa nhận chiếc túi thơm, nhưng chưa từng nghĩ đến khả năng hắn căn bản không muốn thừa nhận… chính là nàng.

 

Nói cho cùng, vẫn là khinh thường ta.

 

Từ nhỏ đến lớn, trong sự thiên vị của phụ mẫu, nàng luôn tin mình hơn ta.

 

Tiểu Hầu gia đã có thể để mắt đến ta, tất nhiên cũng sẽ để mắt đến nàng.

 

Nếu nàng đến cầu thân, chẳng phải hắn còn được lời hơn sao? Chuyện này tất sẽ thành.

 

Khi nàng còn đang đắc ý, ta đứng dậy lên tiếng:

 

“Phụ thân, mẫu thân, tuyệt đối không thể đến Hầu phủ cầu thân.”

 

Tống Vân Châu lập tức trừng ta, ánh mắt nếu g.i.ế.c được người, ta đã bị lăng trì nghìn lần.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Nàng tưởng ta phá hỏng chuyện của nàng.

 

Ta bước tới, dịu dàng vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, ra hiệu an tâm.

 

Phụ thân hỏi ta có cao kiến gì.

 

Ta đáp:

 

“Tiểu Hầu gia thân phận tôn quý, e là ngay cả quý nữ tầm thường cũng chưa chắc lọt vào mắt. Lỡ hắn chỉ là kẻ phong lưu, muốn trêu đùa muội muội, chúng ta vội vàng đến cầu thân mà bị cự tuyệt, truyền ra ngoài, chẳng phải tự vả vào mặt mình sao?”

 

Phụ mẫu nghe có lý, khuyên muội muội tạm thời quan sát thêm.

 

Tống Vân Châu trừng ta, hất tay ta ra, ngồi phịch xuống đất lăn lộn khóc lóc:

 

“Nếu các người không đồng ý, hôm nay ta đ.â.m đầu c.h.ế.t tại đây!”

 

Ta giúp bọn nha hoàn đỡ nàng.

 

Trong lúc hỗn loạn, nàng hận ta ngăn cản, cào mạnh vào cổ ta, lập tức lưu lại mấy vệt m.á.u.

 

Ta ôm cổ, tủi thân rơi lệ:

 

“Muội muội, sao chúng ta nỡ để muội c.h.ế.t? Đã không nên vội cầu thân, chi bằng ngày mai tan học, mời Tiểu Hầu gia ở lại dùng bữa, trên bàn ăn thăm dò ý hắn.”

 

Nàng lúc này mới bớt làm loạn, đứng dậy nói:

 

“Lời tỷ tỷ cũng có lý. Phụ thân, mẫu thân, cứ làm vậy đi.”

 

Mẫu thân sợ nàng thật sự tìm cái c.h.ế.t, đành gật đầu đồng ý.

 

Trên đường đến học đường hôm sau, nàng cố ý đuổi kịp ta:

 

“Hôm nay ngươi đi mời Tiểu Hầu gia ở lại dùng bữa.”

 

Nàng cũng biết, hiện tại chỉ ta mới có thể thuyết phục Sở Quan Lan.

 

Tan học, trong màn mưa thu lất phất, Sở Quan Lan cố ý đợi ta dưới hành lang vắng.

 

Ta chậm rãi bước tới, giơ ô che cho hắn.

 

Thư đồng biết ý lui ra.

 

Dưới ô, hơi thở gần kề, hắn khẽ hỏi:

 

“A Kha, vết thương mới trên trán nàng từ đâu mà có? Nay cuối cùng chịu nói rồi sao?”