Hai kẻ lòng dạ đen tối ấy bàn bạc, quyết định cứ sinh ta ra.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nếu ta là cốt nhục của quyền quý, tương lai có thể dùng ta tống tiền thêm một phen.
Sau khi ta ra đời, nghiệm ra quả nhiên không phải huyết mạch của phụ thân, họ bèn tìm cơ hội báo tin cho vị quyền quý ấy.
Ai ngờ người kia trở mặt vô tình, nói việc này ảnh hưởng thanh danh, tuyệt đối không nhận ta.
Nếu phụ mẫu ta không muốn nuôi, dìm c.h.ế.t ta cũng được.
Không lâu sau, vị quyền quý ấy bệnh c.h.ế.t.
Phụ mẫu lại tính toán, sau này có thể gả ta vào cao môn, ngược lại giúp nhà mẹ đẻ, họ vẫn thu được một món hời.
Phụ thân run giọng, đem hết tội đổ lên người “phu nhân yêu dấu” của ông:
“Là mẫu thân con nói. Dù sau này con gả nhầm người, chúng ta cũng sẽ không đau lòng. Khi ấy mới để con sống.”
Suốt quá trình, ta vẫn lặng lẽ nghe.
Nắm tay siết c.h.ặ.t rồi buông, buông rồi lại siết.
Khi nghe câu “gả nhầm người cũng không đau lòng”, nắm tay ta hoàn toàn buông ra.
Thì ra là vậy.
Thì ra từ khi sinh ra, ta đã định sẵn không thể có được tình thương của họ.
Họ chỉ muốn dùng mạng ta làm bàn đạp cho cả nhà ba người bọn họ.
Phụ thân sợ ta nổi giận thật sự g.i.ế.c người, vội vàng dập đầu liên tục:
“A Kha… dù không có ân sinh thì cũng có ân dưỡng, con tha cho phụ thân…”
Ta bật cười khàn khàn, hồi lâu mới tìm lại được giọng mình:
“Phụ thân? Mẫu thân? Chúng ta như vậy, nói ra ngoài, ai nghe mà chẳng bảo là kẻ thù?”
Hôm ấy, ta bước thấp bước cao rời khỏi Tống phủ.
Giữa cơn thất hồn lạc phách, ta bỗng bảo phu xe quay đầu, dừng trước phủ vị quyền quý năm xưa, lặng lẽ đứng rất lâu.
Vương hầu tướng sĩ, cao môn đại hộ.
Nhưng tất cả đã không còn liên quan đến ta.
Phụ thân ruột thịt khi còn sống còn muốn ta c.h.ế.t. Nay ta quay lại gây sóng gió, ngoài làm hỏng đại cục tốt đẹp hiện tại, cũng chẳng được gì.
Ta lập tức thu dọn tâm tình, lau khô nước mắt, đúng hẹn đi tìm Sở Quan Lan, cùng hắn tế bái mẫu thân quá cố.
Hắn không biết chân tướng ghê rợn kia. Chỉ đoán vì chuyện đổi gả, ta hẳn đã chịu ủy khuất nơi phụ mẫu.
Hắn ôm ta vào lòng, thấp giọng an ủi suốt một đêm.
Sự an ủi của Sở Quan Lan ở chỗ ta, nhất định phải phát huy tác dụng.
Hơn nữa còn phải từng bước một.
Chỉ như vậy hắn mới có cảm giác thỏa mãn.
Ta đương nhiên không thể để hắn biết, từ đầu đến cuối, đều là ta tự hòa giải với chính mình, nhìn rõ bộ mặt của tất cả, rồi tự đẩy mình đi tiếp.
Trong lòng hắn, ta dần dần trở nên sáng sủa hơn.
Cuối cùng, ta làm nũng nói, nửa tháng nữa là sinh thần ta, muốn hắn tổ chức cho ta một buổi yến tiệc thật phong quang.
Trong yến tiệc ấy, ta cố ý mời Tống Vân Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phụ mẫu không muốn nàng biết những chuyện dơ bẩn kia. Sự sắp đặt ấy cũng có lợi cho ta, nên ta cũng không vạch trần.
Ngược lại, ta còn cố tình khích nàng:
“A Châu, cùng là tỷ muội, ta lại gả tốt hơn muội. Muội có oán tỷ tỷ không?”
Tống Vân Châu đương nhiên giận đến mất lý trí, lời nói không suy nghĩ.
Nàng công khai tự tiết lộ chuyện đổi phu quân, đòi đổi lại, nói nàng mới là thiếu phu nhân Hầu phủ.
Ta thuận theo:
“Hà lão Thái phó đức cao vọng trọng, đâu kém Tiểu Hầu gia bao nhiêu. Muội muội đã gạo nấu thành cơm, cứ an tâm sống đi, hà tất nói những lời hồ đồ ấy?”
Nhắc đến Hà lão Thái phó — kẻ nghiện ngược thê — nàng càng tức tối, buột miệng c.h.ử.i lão là cầm thú, nguyền lão c.h.ế.t không yên.
Sau yến tiệc, ta cố ý sai người thêm mắm dặm muối truyền lời nàng ra ngoài.
Một truyền mười, mười truyền trăm.
Nghe nói Hà lão Thái phó nổi giận đùng đùng, cầm gậy đ.á.n.h Tống Vân Châu một trận tàn nhẫn.
Y như năm xưa nàng xúi giục phụ mẫu, dùng gia pháp đ.á.n.h lên người ta.
Đánh nàng chưa đủ, lão còn giận lây sang Tống phủ, trách phụ thân ta không biết dạy con, lôi chuyện năm xưa ông cưới vũ nữ làm chính thê ra, nói ông trái lễ pháp, dâng sớ đàn hặc.
Phụ thân vì thế không chỉ bị giáng chức, còn phải hạ thê làm ngoại thất để dẹp miệng thiên hạ, chỉ sau một đêm thành trò cười khắp nơi.
Đã là ngoại thất, mẫu thân tự nhiên bị đuổi khỏi phủ, phải thuê tạm một tiểu viện hoang phế, sống cảnh nghèo túng, tranh ăn với ch.ó hoang.
Bà ta hiểu rõ, tất cả đều là thủ đoạn của ta.
Đến nước này, thể diện cầu cả đời đã mất, nữ nhi bà yêu quý nhất cũng tiêu tan tiền đồ, chẳng còn gì để mất, liền mặc kệ tất cả đến Hầu phủ làm loạn.
Nhìn mẫu thân tóc tai bù xù, điên dại như kẻ mất trí, ta ngồi trên thượng tọa thong thả uống trà, nhàn nhã nghe bà mắng đến khản giọng bật m.á.u nơi cổ họng, không nói thêm được nữa.
Ta cố ý bày ra dáng vẻ dịu dàng ngày cũ, mỉm cười khuyên:
“Mẫu thân, nuốt hết vào bụng đi. Bằng không ta sẽ phơi bày thân thế của ta cho thiên hạ biết, khiến người và muội muội càng thêm không còn mặt mũi, chỉ còn con đường c.h.ế.t.”
Bà trừng mắt nhìn ta, không tin nổi:
“Không… không thể nào… vinh hoa phú quý như vậy, ngươi sao nỡ cùng chúng ta lưỡng bại câu thương!”
Ngay lúc ấy, Sở Quan Lan — kẻ vẫn đứng ngoài nhìn ta diễn suốt những ngày này — rốt cuộc bước ra.
Hắn từ sau bình phong đi tới, kiên định ôm ta vào lòng, nói dù ta là người thế nào, hắn cũng trọn đời không rời không bỏ.
Ta càng tỏ ra thấp kém, hắn càng có cảm giác cứu rỗi.
Cho nên ta hoàn toàn không giấu giếm, ngay đêm sinh thần đã nói cho hắn biết thân thế của ta.
Hắn tự nhiên đầy thương tiếc, chỉ muốn bảo hộ ta cả đời.
Lúc này, mẫu thân nhìn ta không chớp mắt, như lần đầu nhận ra ta là nữ nhi ruột.
Phải.
So với phụ thân, bà còn cùng ta thêm một tầng huyết mạch.
Vậy mà bà vẫn chưa từng yêu thương ta lấy một phần.
Cuối cùng bà tuyệt vọng rời đi, chỉ để lại một câu:
“A Kha, ngươi quả thật tính toán tinh vi, thủ đoạn cao minh, còn cao tay hơn cả ta — người sinh ra ngươi.”
Lời ấy không g.i.ế.c được người, chỉ để tru tâm.