Tiêu Tự nghĩ, không bằng nhân cơ hội này cho nàng một bậc thang để đi xuống.
Dù sao yến tiệc ngày mai, cũng không thể để người ngoài nhìn ra hai người bất hòa, càng không thể khiến phụ thân phải bận lòng vì chuyện này.
Nghĩ như vậy, hắn rẽ vào quán trà ven đường, mua mấy món điểm tâm mà Ngôn Phi Ngọc thích ăn ngày thường.
Có lẽ vì đang bận chuẩn bị cho việc vào cung ngày mai.
Phu phụ nhà họ Lục đều không có ở phủ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nha hoàn đi vào nội viện thông báo, nhưng mãi vẫn chưa quay lại.
Tiêu Tự đợi đến mất kiên nhẫn, liền chậm rãi đi dạo trong tiểu hoa viên phía sau.
Hắn nghĩ, Ngọc nương nhìn thấy mình tới thăm, nhất định sẽ vui vẻ chạy ra đón hắn thôi.
Trước nay vẫn luôn như vậy, nàng chưa bao giờ nỡ thật sự giận hắn.
Đợi qua yến tiệc lần này, hai người thành thân.
Hắn sẽ để Ngọc nương hiểu rằng, những chuyện hắn đối xử không tốt với nàng trước đây, đều là để sau này có thể càng thản nhiên mà đối tốt với nàng hơn.
Tiêu Tự còn đang chìm trong những tưởng tượng ấy.
Trước mắt bỗng xuất hiện một bóng dáng quen thuộc thanh lệ.
Dưới hành lang cạnh lan can, Ngôn Phi Ngọc đang nghiêng người ngủ gật ở đó.
Tiêu Tự nhẹ bước tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh nàng.
Tận hưởng khoảng yên bình hiếm có giữa hai người.
Bỗng một cơn gió xuân dịu nhẹ thổi qua.
Mái tóc vương trước trán người trước mắt bị gió khẽ thổi tung.
Vết thương đã đóng vảy từ lâu cứ thế lộ ra rõ ràng.
Thân thể Tiêu Tự cứng đờ, tim bỗng nhiên thắt lại.
Phi Ngọc trong giấc ngủ cau c.h.ặ.t mày, trông vô cùng đau đớn.
Cảm giác áy náy giống hệt lần nhìn thấy Gia Ninh chìm xuống nước lại lần nữa dâng lên trong lòng Tiêu Tự.
Hắn đưa đầu ngón tay ra, đầy yêu thương chạm nhẹ lên má nàng.
“Xin lỗi, Ngọc nương.”
“Sau này ta tuyệt đối sẽ không để nàng bị tổn thương thêm nữa…”
Như thể nghe thấy tiếng thì thầm ấy, đôi môi đỏ hồng của người trong mộng khẽ động đậy.
Sau đó nghẹn ngào gọi:
“Đừng bỏ ta lại… Thiên Thu…”
…
Ta hẳn là đã quên mất điều gì đó.
Từ trước tới nay, ta vẫn luôn cho rằng thuật cưỡi ngựa b.ắ.n cung của mình là do phụ mẫu truyền dạy.
Nhưng hôm ấy nghe ý trong lời cữu cữu.
Thuở nhỏ dường như ta vẫn luôn ở lại kinh thành, rất ít khi được gặp phụ mẫu.
Nghĩ kỹ lại cũng đúng.
Phụ mẫu thân là tướng lĩnh trấn thủ biên quan, đáng ra cũng giống Sùng An hầu, quanh năm đóng quân nơi cửa ải, hiếm khi hồi kinh.
Nhưng nếu là vậy…
Rốt cuộc thuật b.ắ.n cung của ta là do ai dạy?
Ta nghĩ mãi không ra, trong lòng phiền muộn khó giải.
Càng cố nhớ lại, suy nghĩ lại càng rối như tơ vò.
Đêm xuống cũng chẳng thể ngủ yên.
Cho tới trước ngày cung yến, lúc ta đang đứng dưới hành lang trong phủ cho cá ăn.
Không biết từ lúc nào lại tựa lan can ngủ thiếp đi.
Lần này, thiếu niên vẫn luôn xuất hiện trong giấc mơ của ta cuối cùng cũng có khuôn mặt rõ ràng.
Chỉ là ta không còn nghe thấy giọng nói của hắn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một tay hắn cầm cung, một tay dắt ta.
Đưa ta tới một võ trường không rõ nằm ở nơi nào.
Ta muốn giãy ra, nhưng hai chân hoàn toàn không nghe sai khiến, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo phía sau hắn.
Tới trước bia ngắm, ta giương cung b.ắ.n tên.
Rõ ràng ta là người biết b.ắ.n cung.
Thế nhưng trong mộng, ta lại giống hệt một kẻ mới lần đầu chạm vào cung tên.
Mũi tên b.ắ.n ra xiêu xiêu vẹo vẹo, hoàn toàn chẳng có quy củ gì.
Thiếu niên đứng bên cạnh, không nóng nảy cũng chẳng tức giận.
Vừa lải nhải nói gì đó, vừa kiên nhẫn sửa lại tư thế cho ta hết lần này tới lần khác.
Thời gian như trôi chậm đi rất nhiều.
Ở cạnh hắn, ta dường như có thể quên hết mọi chuyện khiến mình phiền lòng—
Tiêu Tự cũng được.
Hôn ước cũng được.
Ngay cả đống ký ức rối loạn kia cũng vậy.
Không biết đã qua bao lâu, cảnh vật xung quanh bắt đầu méo mó biến dạng.
Ta lại không nhìn rõ mặt hắn nữa.
Ta biết, mình sắp tỉnh rồi.
“Ngươi… ngươi tên là gì?! Xin ngươi, nói cho ta biết đi—”
Không biết đã gào thét trong lòng bao nhiêu lần, cuối cùng ta cũng nghe thấy bản thân phát ra tiếng.
Thiếu niên ngơ ngẩn nhìn ta.
Ngay khoảnh khắc hắn sắp bị màn sương dày đặc nuốt chửng, ta nhìn thấy đôi môi hắn khẽ động.
—— Hạ Thiên Thu.
Nghe rõ ba chữ ấy.
Ta gần như theo bản năng mà lồm cồm bò dậy lao về phía trước, liều mạng muốn giữ lấy hắn.
“Đừng bỏ ta lại! Thiên Thu—”
Cùng với tiếng gọi gần như bật khóc của ta, ta bỗng choàng tỉnh.
Gió xuân lướt qua mặt, lành lạnh.
Có lẽ còn lẫn cả nước mắt của ta.
Cảnh vật trước mắt dần dần trở nên rõ ràng.
Nhưng thứ ta nhìn thấy, không phải mây trời nơi xa, cũng chẳng phải đàn cá chép trong hồ đang lắc đuôi bơi lội, mà là gương mặt tái xanh của Tiêu Tự.
Giọng hắn lạnh cứng, từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng:
“Hạ Thiên Thu là ai?”
…
Ngày cung yến, ta theo đúng hẹn cùng cữu cữu vào cung.
Vừa tới ngoài điện Thái Cực, từ xa đã nhìn thấy Tiêu Tự bị một đám người vây quanh chúc mừng không ngớt.
Hôm qua ta và hắn tan cuộc trong sự không vui.
Mặc cho hắn truy hỏi thế nào, ta vẫn không chịu trả lời.
Tiêu Tự tức giận đến mức giẫm nát toàn bộ đồ mang tới ngay trước mặt ta.
Đợi hắn đi rồi ta mới nhìn rõ, đống nát bấy dưới đất kia là bánh táo đỏ nghiền.
“Hiện giờ nhà họ Tiêu phong quang vô hạn, xem ra thân phận của Ngôn cô nương cũng theo đó mà tăng lên rồi nhỉ? Nhưng ngươi cũng đừng vì thế mà quá đắc ý. Vừa rồi ta còn nghe Thiệu Nghị lang đang tính đưa tiểu nữ nhi của mình cho A Tự làm thiếp đấy…”
Giọng nói lâu ngày không gặp truyền tới từ phía sau.
Gia Ninh Quận chúa chậm rãi bước tới trước mặt ta, mỉm cười:
“Nghe nói Ngôn cô nương bị thương tới mất trí nhớ, quên luôn cả A Tự rồi. Sao giờ nhìn thấy chàng được người khác vây quanh tâng bốc, sắc mặt ngươi vẫn khó coi như vậy? Quả nhiên đúng như A Tự nói, ngươi chẳng qua chỉ đang dùng mấy trò hạ lưu để thu hút sự chú ý của chàng thôi.”