Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 110: Thịt thủ heo hầm rượu ngọt (1)



 

“Nãi nãi quên cái tráp trâm vàng trâm bạc con vớt được từ con tàu đắm rồi sao? Hàn nhị ca đã giúp con bán đi rồi.”

Hải Châu nói dối trơn tru. Thực ra Hàn Tễ cầm số trang sức đó đi đã bán hay chưa nàng cũng chẳng rõ. Nếu không phải đột nhiên cần tiền mua nhà, nàng cũng đã quên béng chuyện này rồi.

Tề A Nãi trước tiên thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó lại thót tim lo sợ:

“Sau này ta tuyệt đối không cho hàng xóm vào nhà nữa. Trước kia ta không biết nên cứ để người ta vào ngồi chơi.”

“Trong nhà buôn bán có tiền ra tiền vào, đúng là không nên dẫn người lạ vào phòng đâu.”

Hải Châu vừa nói vừa kẹp đầu heo lên giá sắt, nhóm lửa bắt đầu thui lông, trong sân bốc lên mùi khét lẹt.

Đầu heo cạo sạch lông đem cân, nặng tám cân hai lạng. Hải Châu rửa tay về phòng lấy cuốn thực đơn ra, lật đến trang dạy nấu thủ heo, đọc đi đọc lại hai lần cho thuộc lòng nguyên liệu và cách làm rồi cầm bạc đẩy xe gỗ đi mua rượu ngọt.

Mua mười cân rượu ngọt, nàng đổ năm cân lên thủ heo cho vào nồi, năm cân còn lại để vào góc tường dự phòng.

Tề A Nãi ngồi trước cửa khâu đế giày, thấy Phong Bình và Triều Bình định theo đám trẻ lớn trong ngõ ra bãi cát nhặt ốc, bà gọi với theo:

“Phong Bình, đại tỷ con sắp nấu đầu heo rồi đấy.”

“Thế con về nhóm lửa đây.”

Phong Bình quay đầu chạy về, Triều Bình cũng lẽo đẽo theo sau.

Bếp lò đã nhóm lửa, rượu ngọt trong nồi ấm dần lên, hương rượu lan tỏa khắp gian bếp. Hải Châu sợ Phong Bình ngửi lâu sẽ say bèn bẻ hai cành cây bảo hai đứa nhỏ ra sân vẽ tranh trên đống cát.

Ba mươi cọng hành rửa sạch thả vào nồi rượu ngọt, thêm ba hoa hồi, năm lát gừng dày. Đậy nắp nồi lại, Hải Châu ngồi trước bếp thêm củi đun lửa lớn.

Ngọn lửa đỏ rực nung nóng đáy nồi đen kịt, rượu ngọt trong nồi sôi sùng sục, mùi rượu hóa thành hơi nóng bốc lên qua khe hở nắp nồi tỏa lên tận mái nhà. Gian bếp trở thành một hầm rượu ngập tràn hơi nước. Hải Châu cảm thấy đợi đến khi nồi thịt này chín, chính nàng cũng sẽ bị ướp đẫm mùi rượu ngọt ngào.

“Nhà ai nấu rượu thế nhỉ? Thơm quá.”

Người đầu tiên ngửi thấy mùi là nhóm thợ xây đang sửa ống khói ở sân bên cạnh, lần theo mùi hương nhìn sang với vẻ mong chờ.

Những người ngồi hóng mát trong ngõ cũng hít hà, người không uống rượu cũng bị mùi hương câu ra con sâu rượu trong bụng. Nương Hồng San đứng từ xa nghển cổ hỏi:

“Tề thẩm ơi, Hải Châu nhà thẩm lại làm món gì ngon thế?”

Tề A Nãi liếc vào trong bếp, đáp:

“Chắc là hầm đầu heo đấy.”

“Hầm bằng rượu ngọt á?”

Tề A Nãi cười cười không nói gì. Đây là bí quyết để Hải Châu mở quán kiếm tiền sau này, sao có thể dễ dàng tiết lộ cho người ngoài được.

Phong Bình và Triều Bình chơi cát mà lòng không yên, mắt cứ liếc về phía bếp. Nghe tiếng mở vung nồi, hai huynh đệ bật dậy như lò xo, chạy như bay vào bếp.

“Chưa xong đâu.”

Hải Châu cười nói. Nàng bưng hai bát nước tương đã mua sẵn đổ vào nồi rượu ngọt, thả thêm hai viên đường phèn rồi dùng muôi khuấy đều rồi lật mặt thủ heo, đậy nắp tiếp tục đun.

“Đại tỷ, để đệ nhóm lửa cho.”

Phong Bình bám khung cửa không nỡ đi.

Hải Châu từ chối. Lần đầu tiên làm món này, từ canh lửa đến nêm nếm nàng đều phải tự tay làm cho chắc chắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đệ chán thì dắt Triều Bình đi chơi với Bình Sinh đi, nương chắc cũng nhớ đệ đấy.”

Phong Bình nghe bùi tai, vào nhà lấy mười đồng tiền rồi dắt tay Triều Bình ra cửa:

“Nãi nãi, con đưa Triều Bình đi tìm tiểu đệ chơi đây.”

Đất khách quê người, dù bến tàu có lính canh nhưng Tề A Nãi vẫn sợ có kẻ bắt cóc trẻ con. Bà bỏ dở chiếc đế giày đứng dậy:

“Để ta đưa các con đi, đến nơi ta về ngay, trưa lại sang đón.”

Đông Châu đẩy Tề nhị thúc ra vườn hẹ nhổ cỏ. Đợi ba bà cháu đi khỏi, trong nhà chỉ còn một mình Hải Châu không ai quấy rầy, nàng ngang nhiên mang cuốn thực đơn ra vừa xem vừa canh lửa.

Đợi khi năm cân rượu ngọt cạn gần hết, thủ heo cũng đã chín nhừ. Da heo chuyển sang màu nâu mật ong, mùi rượu nồng đã bay hết, mùi tanh hôi của thủ heo cũng không còn.

Hải Châu chọc đũa vào thủ heo, thấy vị mặn ngọt của nước tương đã ngấm vào, nếm thử thấy vừa miệng. Nàng một tay cầm muôi, một tay cầm gáo, hợp sức chuyển thủ heo sang chậu gỗ. Khi rửa nồi, nàng phát hiện trong bã rượu lẫn những vụn nhỏ, đó là lông heo còn sót lại.

Thảo nào trong thực đơn viết là dùng rượu ngọt để rửa sạch thủ heo chứ không phải kho thủ heo. Lúc đọc nàng còn tưởng người viết nhầm chữ.

Rửa sạch đáy nồi, thêm nước đun sôi, nước sôi thả thủ heo vào lại chèn thêm một hòn đá sạch lên trên. Đun lửa to một nén nhang, khi ngửi thấy mùi thịt thì rút bớt củi hầm lửa nhỏ liu riu.

Hải Châu đóng cửa bếp, ra sân sang nhà bên cạnh trông coi thợ thuyền. Gian bếp cũ đã bị phá bỏ, mở rộng thêm vào trong sân một thước, nới rộng ra hai thước. Nàng định xây một bệ bếp ba lò năm nồi, ba cửa lò có thể nhóm lửa cùng lúc, vừa hầm canh vừa xào rau đều tiện.

Bốn phòng ngủ ban đầu thì hai phòng làm nhà kho, hai phòng làm phòng riêng cho khách. Còn khoảng sân còn lại nàng chưa quyết định xong, không biết nên lợp mái hay để lộ thiên.

“Thợ cả bá bá này, mùa bão mái ngói có bị tốc không?”

Hải Châu hỏi.

“Có chứ, thế nên lát nữa lợp ngói xong chúng ta còn phải ra biển lấy rong biển về chèn lên mái nhà. Rong biển gặp nước ướt nặng, độ kết dính cao có thể chống đỡ được bão nhỏ.” Lão thợ cả đứng trên mái nhà nhìn xuống nói, “Tiểu cô nương cứ về trông lửa nấu cơm đi, nhà cửa này cứ giao cho mấy lão huynh đệ chúng ta đảm bảo sửa sang đâu ra đấy..”

“Nồi đầu heo hầm trong kia có phải cho bọn ta ăn không?”

Nam nhân đang sửa xà nhà hỏi.

“Vâng, hầm xong cháu gọi các vị.”

Hải Châu đi ra ngoài, về bếp thêm hai thanh củi, thấy lão quy nổi lên mặt nước, nàng lấy bàn chải cọ rửa mai và vây cho nó.

...

Mặt trời lên cao, Đông Châu đẩy Tề lão nhị về trước. Vừa vào cửa ngửi thấy mùi thịt, nàng ấy reo lên chạy vào bếp:

“Thơm quá thơm quá, trong nồi hầm gì thế tỷ?”

“Thủ heo đấy. Muội về đúng lúc lắm, uống ngụm nước nghỉ một lát rồi sang thôn Hồng Thạch xem sao. Nãi nãi đưa Phong Bình và Triều Bình sang chơi với Bình Sinh mà trưa rồi chưa thấy về.”

Hải Châu khơi lửa cho to lên, đứng dậy rửa tay vo gạo.

“Nhị thúc đói chưa?”

Nàng hỏi.

“Không về thì không thấy đói, về đến nhà là thấy đói ngay.”

Tề lão nhị thấy Đông Châu bưng nước tới liền xua tay từ chối. Lão tam và nương đều không có nhà, hắn sợ uống nhiều nước lại không nhịn được tiểu ra quần.

“Thế muội đi đây…” Đông Châu chạy ra cửa. Ra đến ngõ gặp Thẩm Toại, nàng gọi to một tiếng Lục ca: “Tỷ tỷ của muội đang hầm đầu heo ở nhà đấy, thơm lắm.”