Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 112: Ra khơi tìm báu vật (1)



 

Thẩm Toại cười một tiếng, trêu chọc:

“Hai huynh muội kết nghĩa này đúng là thân thiết nhỉ.”

Hàn Tễ cũng thấy mình nói chuyện khách sáo quá mức bèn trở lại vẻ bình thường. Hắn vào nhà, đưa cho nàng một cái hộp dài nửa cánh tay đang nắm c.h.ặ.t trong tay:

“Ta đã cho người đúc theo mô tả của muội, muội xem dùng có thuận tay không.”

“Thứ gì thế?” Thẩm Toại nhìn qua nhìn lại hai người, “Hai người giấu ta làm chuyện gì à? Cho ta xem với.”

Nếu Hàn Tễ không kiêng dè thì Hải Châu cũng chẳng giấu giếm. Nàng mở hộp ra trước mặt Thẩm Toại, đập vào mắt là bốn tờ ngân phiếu.

“Trâm vàng trâm bạc bán được rồi, ta thêm một ít vào cho tròn số.”

Hàn Tễ nói.

“Đa tạ.”

Hải Châu cuộn ngân phiếu lại cất vào trong n.g.ự.c, cầm lấy mũi tên lên ướm thử độ nặng.

Thẩm Toại cầm một cái xẻng mũi tên khác lên xem. Đó là một thanh gỗ hai đầu nhọn, một đầu là mũi tên sắc bén, một đầu là xẻng nhọn hơi tù.

“Gỗ được đúc chì vào trong, ném xuống biển sẽ không nổi lên đâu.” Hàn Tễ nói, “Thợ rèn trong quân doanh đã thử nghiệm rồi, muội mang theo xuống đáy biển chắc không vấn đề gì.”

Đây là yêu cầu Hải Châu đưa ra với Hàn Đề đốc khi rời quân doanh: một con d.a.o nhọn và một chiếc rìu nhọn. Qua tay Hàn Tễ cải tiến, d.a.o nhọn biến thành mũi tên rèn bằng thép tinh luyện, mũi tên dài hai ngón tay, rộng ba ngón tay. Có thứ này, nếu gặp cá mập dưới biển, Hải Châu sẽ dễ xoay sở hơn nhiều.

“Mai ta sẽ ra khơi.”

Nàng nói.

“Không vội đâu, chuyện này không phải ngày một ngày hai là xong, muội cứ làm theo nhịp sống của mình.” Giọng Hàn Tễ trầm xuống, “Chẳng phải muội còn định mở quán ăn sao? Đừng để chuyện này làm xáo trộn cuộc sống của muội. Mấy tháng này trên biển hay có sương mù, muội đừng quá liều lĩnh kẻo gặp nạn.”

Thẩm Toại nghe mà vẻ mặt đầy nghi hoặc, không kìm được hỏi:

“Hai người đang nói chuyện gì thế?”

Hải Châu nhìn sang Hàn Tễ. Hàn Tễ nửa kín nửa hở nói:

“Cha ta nhờ Hải Châu tìm giúp một thứ dưới biển.”

“À.” Thẩm Toại hiểu ý không hỏi thêm nữa. Hắn mân mê cái xẻng thép tinh luyện trong tay, mặt dày xin Hàn Tễ làm cho hắn một cái: “Tay nghề thợ rèn quân doanh quả nhiên lợi hại, đúc chì vào gỗ mà không làm cháy gỗ.”

Hàn Tễ không đồng ý, rèn một thanh đao thép tinh luyện đâu có dễ dàng.

“Đúng rồi, cha ta tặng muội một con thuyền, thuyền lầu cao hai tầng nhưng kích thước chỉ bằng ba chiếc thuyền đ.á.n.h cá thôi. Tầng hai chỉ có một khoang ở, muội ra khơi thay quần áo cũng tiện, mệt thì ngủ một giấc, khoang dưới còn có thể nấu cơm.” Thấy Hải Châu ngạc nhiên, Hàn Tễ cười nói: “Của người phúc ta, coi như quà gặp mặt ông ấy tặng muội. Thuyền lầu đã neo ở trong vịnh rồi, ta đã dặn dò quan thủy bến tàu, muội ra là lấy được ngay.”

“Ca!” Thẩm Toại đột nhiên phát điên, “Nghĩa phụ còn thiếu con nuôi không? Tiểu đệ vẫn thiếu một người cha nuôi đây.”

Hàn Tễ ghét bỏ đẩy hắn ra, bị chọc cười lộ cả răng:

“Lát nữa ta về mách Thẩm Ngu quan, đệ cứ đợi gia pháp hầu hạ đi.”

“Nhà ta làm gì có gia pháp.”

Hải Châu không có tâm trí nghe hắn nói nhảm, cất hai cái rìu mũi tên vào hộp ôm vào phòng vội vàng nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đi đi đi, đi xem thuyền lầu của ta nào.”

Người trên bến tàu đã đi xem trước nàng một bước. Mùi sơn trên boong thuyền vẫn còn chưa tan, chiếc thuyền lầu cỡ nhỏ này vừa ra khỏi xưởng đóng tàu là xuống biển ngay.

Khoang thuyền tầng một rộng bằng một gian phòng, trừ đi chỗ đặt máy móc điều khiển, phần còn lại cũng không rộng rãi lắm. Khoang dưới boong thuyền rất rộng, Hải Châu đi vào không cần cúi đầu cũng không bị cụng đầu. Sau này có thể để vài thùng nước ngọt, gạo mì dầu mỡ đựng trong hũ mang lên, chuẩn bị đầy đủ đồ ăn thức uống thì có thể lênh đênh trên biển nửa tháng cũng được.

“Cái này là ý tưởng của huynh hay của cha huynh?”

Thẩm Toại liếc nhìn Hàn Tễ. Con thuyền lầu bỏ túi này được thiết kế quá dụng tâm, mọi mặt đều được cân nhắc kỹ lưỡng.

“Cha ta bỏ tiền.”

Thế nghĩa là hắn bỏ công sức rồi, Thẩm Toại thầm nghĩ.

“Nhớ năm xưa ta đề nghị kết bái, hai người đều im thin thít. Giờ thì hay rồi, hai người lén lút kết nghĩa huynh muội, gạt ta ra rìa. Có lợi lộc gì ta cũng chẳng được hưởng lại biến thành chân chạy vặt.” Thẩm Toại kéo dài giọng than vãn, “Lòng ta chua xót quá đi thôi —”

Hàn Tễ bỏ nhiều tâm tư như vậy là vì thấy áy náy với Hải Châu. Chuyện tìm trai tai tượng dưới đáy biển ít nhiều cũng là cha hắn lợi dụng Hải Châu, tuy không dùng quyền thế ép người nhưng cũng chẳng chừa đường lui cho nàng từ chối. Hắn coi Hải Châu là bạn tốt tri kỷ, là huynh đệ kề vai chiến đấu mà nàng lại bị cha hắn tính kế, trong lòng hắn rất khó xử nên chỉ có thể dùng cách này bù đắp phần nào.

Hải Châu từ khoang ở tầng hai đi xuống, bước đi như có gió, lúc xuống thuyền còn nhảy chân sáo, đủ thấy nàng thích con thuyền này đến mức nào.

“Đi, ta mời các huynh đi t.ửu lầu ăn cơm.” Hải Châu vui sướng tột độ, vỗ vai Thẩm Toại một cái, “Lục ca đừng ủ rũ nữa, sau này ta bắt được đồ ngon dưới biển sẽ chia cho huynh một phần.”

“Một bữa cơm không đủ đâu, phải mời ba ngày hoặc là muội hầm cho ta cái thủ heo nữa đi.”

“Thủ heo gì cơ?”

Hàn Tễ đi theo sau hỏi.

“Thủ heo rửa bằng rượu ngọt rồi hầm lên ấy, trong thực đơn nhà huynh có viết mà, huynh chưa ăn bao giờ à?”

Hải Châu nghiêng đầu hỏi.

Hàn Tễ lắc đầu. Thủ heo xấu xí là món rẻ tiền khó mà lên được bàn tiệc sang trọng.

“Đợi lúc nào huynh rảnh, ta hầm một cái cho ăn, ngon đặc biệt luôn.”

Ba người đến t.ửu lầu, Hải Châu hào phóng bảo Thẩm Toại cứ gọi món thoải mái. Trên bàn cơm nàng kể chuyện loài cá biển có răng biết c.ắ.n người:

“Các huynh thấy răng heo bao giờ chưa? Răng nó to gần bằng răng heo đấy.”

Cả Thẩm Toại và Hàn Tễ đều chưa từng thấy cá có răng, thậm chí chưa nghe nói cá còn mọc răng bao giờ. Bọn họ tưởng tượng trong đầu, nhìn đĩa cá hấp bưng lên mà nuốt không trôi.

Ăn xong hai người theo nàng về nhà xem răng cá, vừa thấy ghê rợn vừa ngạc nhiên, cuối cùng bị Thẩm Toại cầm đi mất.

Sáng sớm, Tề lão tam đẩy xe gỗ ra bến tàu. Dưới ánh mắt của mọi người, hắn hăng hái vác nửa hũ gạo nửa hũ mì lên thuyền lầu. Trên biển hơi nước nhiều, gạo mì phải đậy kín trong hũ mới không bị ẩm mốc sinh mọt.

Chum nước mới mua cọ rửa sạch sẽ đã được chuyển lên, bên trong đổ nửa chum nước sạch, đậy nắp gỗ chèn thêm hòn đá, sợ thuyền gặp sóng lớn nước trong chum sóng sánh tràn ra ngoài.

Lương thực dầu mỡ và bếp lò nồi niêu đều được sắp xếp gọn gàng. Tề lão tam vẫn chưa yên tâm, quay lại bờ mua mấy sợi dây thừng buộc c.h.ặ.t chum nước, hũ gạo, hũ mì vào cột gỗ trong khoang.

Bán xong bánh nướng, Hải Châu bảo Đông Châu và Phong Bình trông sạp, nàng đi mua chăn đệm và chiếu trúc mang ra bến tàu.

Khoang ở tầng hai bàn ghế giường gỗ đều đầy đủ, trải chăn đệm và chiếu trúc lên lại để vài bộ quần áo vào, trông đã ra dáng chỗ ở rồi.

“Hải Châu con xem xem còn thiếu gì không?”

Tề lão tam đứng ở mũi thuyền hỏi.