Hơn tám cân thịt cá lạc, trước đó hầm cả cái thủ heo cũng mới tám cân hai lạng. Con cá lạc này cuộn tròn lại mà một cái chậu không chứa hết. Hải Châu định làm một bữa thịnh soạn: chiên, hấp, hầm, kho.
Phong Bình một mình trông hai bếp. Nồi trước hấp một đĩa cá chình và một đĩa ốc biển, nồi sau nấu cháo đậu xanh. Cậu bé còn rảnh rang nhìn Hải Châu ngồi trên ghế đẩu chiên từng khúc cá chình.
Cá lạc ít xương nhiều thịt, lọc bỏ xương sống rồi thái thành từng lát dày bằng ngón tay. Chảo đáy bằng quét một lớp dầu, Hải Châu gắp lát cá đặt lên mặt có da chiên trước. Da cá lạc đốm đen trắng gặp dầu nóng co lại phồng rộp lên.
Hải Châu lật mặt cá rồi dùng xẻng ấn nhẹ lên miếng cá đang cong lại để thịt cá trắng nõn duỗi thẳng ra định hình. Hai mặt vàng ruộm, nàng xúc ra đĩa.
Đông Châu ngồi xổm bên cạnh quan sát chăm chú ghi nhớ từng bước trong đầu.
“Đưa nồi đất nông lòng đây.”
Hải Châu gọi.
Đông Châu lập tức đặt nồi đất đã rửa sạch lên bếp lò lại ngồi xuống xem Hải Châu đổ dầu, phi thơm hành, tỏi, gừng rồi xếp những lát cá chình chiên vàng lên trên.
“Đại tỷ, cháo sôi rồi.”
Phong Bình gọi.
Hải Châu liếc nhìn múc ba muỗng nước tương rưới lên cá chình, rắc chút muối lại đổ thêm một bát rượu ngọt, đậy nắp dặn Đông Châu:
“Đun lửa nhỏ thôi, muội trông chừng đừng để cháy nồi nhé.”
Gác cái muôi lên nồi cháo, nàng bưng đĩa cá chình và ốc biển đã hấp chín ở nồi trước ra. Rửa nồi, đổ dầu, trong lúc chờ dầu sôi nàng múc hai thìa bột mì trộn vào bát cá chình đã ướp. Cá chình hấp rắc hành thái sợi lên trên, một muỗng dầu nóng rưới xuống xèo một tiếng món ăn hoàn thành.
“Rút củi ra, đun lửa nhỏ thôi.”
Phong Bình lập tức rút bớt củi trong bếp ra nhét sang bếp nấu cháo.
Hải Châu múc hai muỗng dầu nguội đổ vào chảo dầu nóng làm nhiệt độ dầu giảm xuống. Nàng gắp từng miếng cá tẩm bột thả vào chảo bọt dầu sủi lên, lớp bột áo bên ngoài cũng định hình.
Phong Bình đứng dậy, ghé vào bệ bếp nhìn chảo dầu nói:
“Chiên đồ phải dùng lửa nhỏ, lửa to là cháy ngay.”
“Đúng thế.”
Hải Châu đáp lời, dùng đũa lật mặt cá trong chảo. Đợi lớp vỏ vàng ruộm thì vớt ra lúc này thịt cá bên trong vẫn chưa chín hẳn.
“Đông Châu, tắt bếp được rồi đừng mở vung nồi nhé.”
“Vâng.”
Đông Châu múc nửa gáo nước dội tắt bếp than.
Ba tỷ đệ bận rộn khí thế ngất trời trong bếp. Triều Bình bám khung cửa háo hức nhìn vào. Vì nó còn nhỏ sợ vào trong quấy rầy nên Hải Châu bắt nó ngồi ở cửa xem.
Nó cũng ngoan ngoãn nghe lời, đầu thò vào trong nhưng chân vẫn để ở ngoài.
Tề lão tam ngồi trong sân vá lưới. Tề lão nhị nắm hai hòn đá trong tay xoa đi xoa lại. Tề A Nãi cầm đá nện đất cát trong sân cho c.h.ặ.t để đi lại không bị dính bụi vào giày.
Trong nồi bắt đầu xào nước sốt chua ngọt, mùi thơm bay ra khiến Triều Bình thèm thuồng chép miệng.
Thẩm Toại ngồi trong phòng nhìn ra cửa ngửi thấy mùi thơm mà bụng đói cồn cào.
“Không biết ai sẽ cưới Hải Châu đây, tên rùa con đó có phúc thật đấy.”
Hắn lầm bầm.
Hàn Tễ liếc hắn một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta không làm rùa con đó đâu.” Thẩm Toại cười ha hả, hắn hiểu ánh mắt của Hàn Tễ nói: “Ta thích kiểu cô nương tính tình dịu dàng biết làm nũng. Ta mà lấy Hải Châu chắc nàng ta bỏ đói ta tám bữa một ngày mất.”
“Nói hươu nói vượn.” Hàn Tễ mắng, “Đừng nói linh tinh, cẩn thận lát nữa bị đuổi ra ngoài đấy.”
Thẩm Toại vỗ miệng mình rồi im lặng.
“Ăn cơm thôi!”
Hải Châu hô lớn một tiếng.
Mọi người trong nhà ngoài sân đều rục rịch, người rửa tay, kẻ bưng bát, ngay cả Triều Bình cũng lon ton chạy vào lấy đũa.
Trong sân có côn trùng nên ăn cơm trong nhà. Để tiện cho xe lăn của Tề lão nhị ra vào, ngạch cửa đã được tháo bỏ. Hắn không cần ai giúp mà tự lăn bánh xe đi vào.
“Triều Bình, lấy khăn ướt lau tay cho cha nào.” Sau đó hắn nói với Hàn Tễ và Thẩm Toại: “Giờ ta ăn cơm cầm chắc bát đũa rồi không làm rơi vãi đâu.”
Ý là sẽ không làm vương vãi cơm ra người làm người khác mất hứng ăn uống.
“Hồi phục tốt lắm, hôm trước ta về Mục đại phu còn hỏi thăm ngươi đấy.” Hàn Tễ nói. Thấy Đông Châu bưng thức ăn vào, hắn vội vàng đứng dậy đón lấy: “Muội ngồi đây đi, để ta đi bưng thức ăn cho.”
Hải Châu thấy hai nam nhân to lớn vào bếp, nàng đưa bát cháo cho họ. Nàng đang nghĩ bụng nếu hai vị thiếu gia này mà ngồi rung đùi chờ ăn thì lần sau nàng sẽ không mời đến nữa.
Cá chình hầm rượu ngọt, thịt cá chình chua ngọt, cá lạc hấp còn một món kho nước tương đậm đà, cuối cùng là đĩa hẹ xào trứng gà. Năm món mặn ăn kèm cháo đậu xanh đặc, bữa tối thật thịnh soạn.
“Gặp sương mù trên biển muội có sợ không?”
Hàn Tễ hỏi.
Hải Châu lắc đầu. Nàng gắp miếng cá chình chiên giòn đẫm nước sốt chua ngọt vào bát. Lớp vỏ giòn tan quyện với nước sốt ăn rất ngon, thịt cá tươi ngọt c.ắ.n một miếng đầy miệng, nàng thỏa mãn thở dài:
“Ngon thật đấy, thảo nào bị chim ưng biển dòm ngó.”
Nàng kể cho họ nghe chuyện con thuyền trôi dạt trong sương mù đến đảo chim ưng:
“Các huynh phải cảm ơn lũ chim đấy, nếu không phải chúng nó mổ nát cái đuôi cá thì con cá lạc này ta đã đem bán rồi.”
“Dưới đáy biển nhiều cá chình không?”
Thẩm Toại hỏi.
Hải Châu gật đầu. Thấy Đông Châu cứ gắp món cá chình hấp rượu mãi, nàng cũng gắp một miếng nếm thử. Món này là luộc, thịt cá chình không mềm mà lại giòn. Nàng lại nếm thử món hấp thấy thịt cũng giòn.
“Thịt cá lạc đốm đen trắng thiên về độ giòn sao?” Nàng thắc mắc, “Các huynh ăn loại cá chình khác bao giờ chưa? Thịt mềm hay giòn?”
Hàn Tễ nhìn Thẩm Toại. Thẩm Toại ngẫm nghĩ một lúc rồi buông mấy chữ:
“Không để ý lắm.”
Ngay sau đó nói tiếp:
“Sau này muội bắt được nhiều thì mời bọn ta đến ăn, bọn ta sẽ đ.á.n.h giá giúp muội.”
Hải Châu trợn trắng mắt:
“Mai quán ăn của ta khai trương, huynh đến ủng hộ nhé.”
“Có cần tặng quà không?”
“Tùy tâm thôi.” Hải Châu nhìn Hàn Tễ nói: “Nhị ca, huynh về ghi chú vào thực đơn nhé, cá lạc đốm đen trắng dù chiên hay luộc thì thịt cũng không mềm đâu.”
“Được.” Hàn Tễ gật đầu, “Cùng là cá chình mà thịt cũng khác nhau à?” Hắn gắp con ốc biển, nói: “Trước kia ở kinh đô, ta chỉ ăn cua vào cuối thu, cứ tưởng cua chỉ có gạch và mỡ vào mùa thu. Nhưng đến Quảng Nam mới biết cua biển quanh năm đều có gạch và mỡ, tuy xuân hạ không bằng mùa thu nhưng vẫn ăn được.”
“Mùa đông ở Quảng Nam chỉ kéo dài nửa tháng, quanh năm nóng bức nên cua biển sinh sôi nảy nở quanh năm.” Thẩm Toại nói, “Mùa này có cua dầu đỏ, Hải Châu biết không? Ngay ở cửa sông đổ ra biển, chỉ có chỗ đó mới có.”
“Thế mai ta đi xem sao tiện thể bắt một thùng về cải thiện bữa ăn.”