Tầng hai là khoang ở, trong khoang có tiếng nói chuyện, trên boong thuyền lại vắng vẻ. Hải Châu không đi lại lung tung, nàng đeo tay nải dựa vào lan can nhìn xuống dưới. Boong thuyền tầng một chất đầy hàng hóa, gà vịt sống bị trói chân ném một góc, vải thô đựng trong rương, bình rượu quấn rơm rạ c.h.ặ.t chẽ nhét trong đống rơm, còn vô số thứ linh tinh khác đều được vận chuyển từ nơi khác đến.
Trên thuyền chở quá nhiều hàng lại đi ngược gió nên tốc độ chậm hơn lúc đi rất nhiều. Đến bến tàu Hồi An thì đã quá trưa, người trên thuyền ai nấy đều đói lả, lúc xuống thuyền chân tay đều bủn rủn.
Hải Châu đưa hộ tịch cho quan binh kiểm tra xong, lập tức lao đến sạp hàng mua nước mua bánh. Lót dạ xong xuôi, nàng lại đến tiệm lương thực trong trấn mua gạo, bột mì, b.ún gạo. Thịt heo ở sạp thịt không tươi nên nàng không mua mà chọn hai con gà mái béo và hai cân măng khô, hai tay xách đầy đồ mới quay lại bến tàu.
Mặt trời ngả về tây, thuyền đ.á.n.h cá đã trở về, chưởng quầy các quán ăn trong trấn đều tụ tập ở bến tàu chọn mua hải sản. Cá biển lên bờ không sống được bao lâu, họ chỉ chọn những con tươi sống, số còn lại ngư dân sẽ mang về nhà ướp muối phơi khô. Hải Châu chen vào mua hơn hai cân cá trứng, định mua ít tôm nhưng không thấy con nào to.
“Hải Châu!” Trịnh Hải Thuận vừa xuống thuyền nhìn thấy người liền gọi, “Ngươi về rồi đấy à, nãi nãi ngươi lo muốn c.h.ế.t.” Thấy trên tay nàng xách nhiều đồ, ông đón lấy rồi hỏi: “Gặp được nương không?”
“Không gặp. Thúc, về nhà rồi nói sau.”
“Được, để ta bán nốt chỗ cá này đã.”
Cua sông nằm dưới đáy biển, thuyền đ.á.n.h cá ra khơi chủ yếu bắt cá biển. Lúc cấm biển cá đắt, giờ mở biển cá nhiều nên giá rẻ. Lênh đênh trên biển cả ngày nơm nớp lo sợ mới kiếm được nửa lượng bạc, sắc mặt hai huynh đệ Trịnh gia không được tốt lắm. Khi nghe tin Hải Châu hôm qua vớ được món hời lớn, họ vừa mừng cho nàng nhưng trong lòng cũng không khỏi có chút chạnh lòng.
“Hôm qua bọn ta cũng ở trên biển, sao lại không thấy con cá voi trôi dạt vào bờ nhỉ?” Trịnh Trường An nhìn ra mặt biển lẩm bẩm rồi quay sang nói với đường đệ: “Hải Thuận, giá mà hôm trước đệ đưa Hải Châu đi tìm nương nó thì tốt rồi, tiện tay vớt một mẻ là bằng cả nửa năm lao tâm khổ tứ trên biển.”
“Chuyện này ai mà lường trước được, chứng tỏ ta không có cái số phát tài bất ngờ này.” Trịnh Hải Thuận ngược lại nghĩ rất thoáng. Ông bảo Hải Châu có bạc thì sửa sang lại con thuyền ở nhà, “Sửa xong thuyền thì cho thuê, con thuyền đó cũng đủ nuôi sống ba tỷ đệ các ngươi.”
Hải Châu ậm ừ cho qua chuyện, lảng sang chuyện tối qua có mấy người c.h.ế.t vì tranh giành thịt cá voi:
“Lúc ta đợi thuyền ở bến tàu nghe nói có bốn người mất tích, đêm qua triều lên cuốn t.h.i t.h.ể đi mất rồi.”
Ngày nào cũng có người bỏ mạng ngoài biển khơi, Trịnh Hải Thuận và mọi người đều đã chai sạn, đến cả tiếng thở dài cũng không có nhưng không khí chùng xuống hẳn, chẳng ai còn hứng thú nói chuyện. Mãi cho đến khi thuyền rẽ vào sông, ngửi thấy mùi thức ăn nóng hổi thì cơ thể đang căng thẳng của họ mới giãn ra.
Hải Châu từ xa đã thấy Đông Châu và Phong Bình đứng đợi bên bờ sông. Thấy nàng, hai tỷ đệ khua tay múa chân như hai con khỉ con.
Tề A Nãi nghe tiếng động từ trong bếp đi ra, thấy Hải Châu tay xách gà tay xách cá, sau lưng còn đeo gùi gì đó nhưng đáng chú ý nhất là nét mặt rạng rỡ, bước đi như có gió, chuyến đi này dường như đã cuốn bay hết mọi muộn phiền trên người nàng.
“Tìm thấy nương con rồi à?”
Bà mở miệng hỏi.
Hải Châu liếc nhìn hai đứa nhỏ bên cạnh, thu lại nụ cười lắc đầu nói:
“Tìm thấy nhà rồi nhưng trong nhà không có ai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phong Bình mếu máo, nước mắt lưng tròng.
Đông Châu xụ mặt ủ rũ, vẻ hớn hở ban nãy biến mất tăm.
Không nói một lời nhớ nhung nhưng từng cử chỉ thầm lặng đều chất chứa nỗi mong chờ.
Tề A Nãi ngược lại không ngạc nhiên, bà đón lấy túi cá đổ vào chậu nước rồi chỉ vào hai con gà mái đang cục tác hỏi:
“Con phát tài đấy à?”
“Hôm qua đúng lúc này có một con cá voi c.h.ế.t bị thủy triều đẩy vào vịnh, con cùng người dân ở đó xuống biển tranh được mấy chục cân, lên bờ bán sang tay được hơn ba mươi lượng bạc.” Hải Châu thấy hai đệ muội bị câu chuyện của mình thu hút, bèn lớn tiếng miêu tả con cá voi trông như thế nào: “Nó to hơn cả thương thuyền, m.á.u nhiều lắm, con ngâm mình trong m.á.u, hai đứa ngửi xem trên người ta còn mùi m.á.u tanh không.”
Đông Châu và Phong Bình tin là thật, hai tỷ đệ như hai chú cún con vây quanh nàng hít hà.
Hải Châu cười thích thú, mở tay nải giơ nắm bạc trước mặt hai đứa nhỏ, cường điệu nói:
“Chúng ta phát tài rồi, sau này không cần bữa nào cũng phải ăn cháo nữa.”
Bạc có thể khiến người ta quên đi hơn nửa phiền não, Đông Châu và Phong Bình chuyển buồn thành vui, tính toán xem nên mua đồ ăn gì.
“Để con làm thịt một con gà, nãi nãi đun nước đi, tối nay chúng ta hầm gà ăn.” Hải Châu ướm thử con d.a.o phay, cầm bát đi hứng tiết gà, sai bảo Đông Châu và Phong Bình đưa đường đệ đang ngồi trên ghế bành ra ngoài chơi. Nàng quay đầu nhìn ngôi nhà đá tĩnh mịch nói: “Sửa thuyền không hết hơn ba mươi lượng đâu, đợi thuyền nhà mình sửa xong thì con đưa nhị thúc lên trấn khám đại phu.”
“Đại phu trên trấn khám cả rồi, bệnh tình vẫn thế thôi, đừng lãng phí bạc nữa.” Nhắc đến chuyện này Tề A Nãi chẳng còn chút tinh thần, bà cũng nghĩ giống Trịnh Hải Thuận, bảo Hải Châu sửa thuyền xong thì cho thuê: “Có con thuyền tháng nào cũng có thu nhập, ba tỷ đệ các con sẽ không lo đói, ta cũng yên tâm được một nửa.”
Hải Châu không tiếp lời, nàng muốn yên tĩnh mấy ngày, định bụng đợi thuyền sửa xong xuôi mới nói ra dự định của mình.
“Đại tẩu, có nhà không?”
“Có, vào đi.” Tề A Nãi lau tay, lầm bầm: “Chắc chắn là cái loa phóng thanh Đông Châu bêu chuyện con kiếm được tiền ra ngoài rồi, lát nữa con bớt lời thôi nhé.”
Người đến là nhị đường nãi của Hải Châu, bà bưng một bát cháo đặc đi vào, nhìn thấy Hải Châu liền cười:
“Ta đúng là không nhìn ra nha đầu này lại có cái số phát tài bất ngờ đấy, đi ra ngoài một chuyến mà hầu bao đã căng phồng.”
Sau bà ấy lại lục tục có bốn năm người nữa đến. Đường thúc của Hải Châu hỏi thăm nàng về cảnh tượng tranh cướp thịt cá voi, khen nàng gan to dũng mãnh dám lao cả xuống biển.
--
Hết chương 8.