Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 16: Ra khơi (1)



 

Trịnh Hải Thuận đứng một bên không nói tiếng nào, việc này ông cố ý không nhắc nhở.

Hải Châu lại rất lạc quan, nói nếu ngã xuống biển thì lại leo lên:

“Ta bơi giỏi lắm.”

Ra đến cửa biển, mọi người vội vàng kéo buồm lên, cũng không để ý đến nàng nữa.

Ba năm con thuyền cùng đi một hướng, điều chỉnh cánh buồm xuôi theo chiều gió rồi lướt đi. Đây đều là con đường quen thuộc không cần lo va phải đá ngầm, người trên thuyền còn rảnh rỗi trò chuyện. Trịnh Hải Thuận muốn dọa Hải Châu, chỉ vào năm con thuyền xung quanh hỏi:

“Ngươi có biết vì sao chúng ta lại đi cùng nhau không?”

“Để bầu bạn, gặp nguy hiểm có thể cầu cứu lẫn nhau.”

Hải Châu đáp.

“Rơi xuống biển sặc nước có thể vớt lên, không kịp thì vớt xác, không cứu được mạng thì mang xác về. Nếu không tìm thấy xác thì mang tin dữ cùng chiếc thuyền về.” Trịnh Hải Thuận nói giọng bình thản, nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm Hải Châu, “Cha ngươi lỗ mãng, ta đã đi đón t.h.i t.h.ể ông ấy về, còn ngươi...”

Phần còn lại ông không nói, Hải Châu cũng hiểu ý tứ chưa dứt. Lúc này nàng mới ý thức được quyết định của mình đã gây áp lực thế nào cho những người yêu thương nàng.

Tùy tiện tiếp nhận một cuộc đời đột ngột, Hải Châu cảm thấy không ai có thể dễ dàng chấp nhận những mối quan hệ nhân tế xa lạ mà lại hiển nhiên như vậy. Việc phải tiếp xúc thân mật thường xuyên khiến nàng muốn trốn chạy. Mâu thuẫn sinh ra từ trách nhiệm sẽ phá vỡ cảm giác xa lạ nhưng cũng mang lại sự chán ghét. Tiếp nhận cuộc đời của người khác không hề dễ dàng. Hai tháng nay, dù Hải Châu cố gắng thế nào cũng không che giấu được cảm giác phù phiếm trong lòng, làm việc có phần tùy hứng tách rời thực tế. Nàng nhìn người đang quan tâm mình trước mặt, ngay khoảnh khắc này, trái tim nàng mới thực sự chạm đất. Tất cả mọi chuyện hiện tại đều đang diễn ra chân thực, và những thay đổi do hành động của nàng mang lại cũng sẽ do nàng gánh vác.

“Ta biết rồi.”

Hải Châu nghiêm túc nói.

Trịnh Hải Thuận: “...” Biết cái gì? Điều ông muốn nghe là nàng thay đổi ý định kia.

“Thả lưới.”

Trịnh Trường An nhắc nhở.

Năm con thuyền đồng hành không biết đã tản ra từ lúc nào, cách nhau khá xa nhưng vẫn có thể nhìn rõ người trên thuyền. Chỉ có thuyền của Hải Châu là bám sát thuyền Trịnh gia.

Lúc này ánh nắng ch.ói chang, mặt biển phẳng lặng. Hải Châu lấy một sợi dây thừng buộc vào eo mình, đầu kia buộc vào boong thuyền. Nàng đi đến mạn thuyền tung lưới, đếm nhẩm hai trăm tiếng rồi cẩn thận kéo lưới lên.

Trống không.

Lại tung lưới.

Bận rộn cả buổi sáng, bờ biển đã biến thành một đường chỉ nhỏ. Hải Châu mệt đến mức cánh tay nhức mỏi, lưng cứng đờ, bữa trưa ăn uống chẳng thấy mùi vị gì.

“Ngươi nghỉ một lát đi, đừng thả lưới nữa. Qua giờ ngọ biển sẽ nổi sóng, lúc triều lên thuyền lắc lư dữ dội lắm, bị sóng biển hất tung lên cũng không phải chuyện hiếm. Ngươi giữ sức đi, lát nữa bám c.h.ặ.t cột buồm, chân đứng cho vững đừng để bị hất văng khỏi thuyền.”

Trịnh Hải Thuận truyền thụ kinh nghiệm cho nàng.

Hải Châu lần này nghe lời, phán đoán hướng gió trên biển rồi hỏi:

“Lát nữa chúng ta có đổi đường, đi thẳng về luôn không?”

“Ừ.”

Hướng gió thay đổi, cánh buồm cũng đổi hướng theo. Mặt biển mênh m.ô.n.g cuộn trào bọt sóng trắng xóa. Thuyền đ.á.n.h cá như con kiến nằm trong cái lọ, dù dốc hết sức vẫn bị xóc nảy đến nghiêng ngả.

Lưới đ.á.n.h cá trượt từ mũi thuyền xuống đuôi thuyền, thùng nước sóng sánh tràn ra ngoài, đám cá ngóp rơi trên boong thuyền miệng mấp máy không tiếng động... Hải Châu không quản nổi mấy thứ đó nữa, nàng sắp bị lắc cho nôn thốc nôn tháo, đầu váng mắt hoa, chân tay bủn rủn. Để không làm phiền người khác, nàng bám c.h.ặ.t lấy cột buồm, mạn thuyền, boong thuyền, từ đứng chuyển sang ngồi xổm rồi lại quỳ rạp xuống.

Trịnh Trường An thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của nàng thì cười phá lên.

Hải Châu liếc nhìn, con thuyền lắc lư đến mức tạo ra ảo ảnh, vậy mà hai huynh đệ Trịnh gia vẫn đứng thẳng tắp, một tay vịn boong thuyền, tay kia còn nhặt cá rơi vãi bỏ vào thùng.

“Đứng lên, dùng lực bụng và chân ấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trịnh Hải Thuận dạy nàng.

Hải Châu hiểu ra, hai người họ có trọng tâm vững, lực chi dưới rất tốt. Nàng với mái tóc rối bù bám cột buồm đứng dậy, căng cơ bụng, giữ vững chân mới miễn cưỡng cũng đứng được.

Lúc sóng lớn thì căng người giữ thăng bằng, sóng nhỏ tranh thủ thả lưới. Sóng gió khuấy đảo nước biển, cá cũng bị khuấy lên theo, một mẻ lưới lúc này thu hoạch còn nhiều hơn cả hai mẻ lưới buổi sáng.

Hoàng hôn chìm dần xuống mặt biển, cỏ cây trên đất liền hiện ra trong tầm mắt người đi biển, một ngày mạo hiểm kích thích sắp kết thúc.

Hải Châu tuy không rơi xuống biển nhưng quần áo trên người cũng ướt gần hết, tóc tai rối như tổ quạ. Nàng đưa hơn nửa thùng cá cho Trịnh Hải Thuận nhờ ông bán giúp rồi kiệt sức thu buồm, chèo thuyền vào sông nội địa.

“Tỷ, tay tỷ làm sao thế?”

Đông Châu thét lên.

Hải Châu xòe tay ra, lòng bàn tay đầy vết trầy xước.

“Còn muốn ra khơi nữa không?”

Tề A Nãi đã sớm đoán được tình huống này.

Hải Châu buông tay, thản nhiên nói:

“Chút thương tích nhỏ thôi, không ảnh hưởng gì đến việc ngày mai ra khơi cả. Kiếm tiền mà, làm gì có chuyện dễ dàng.

Thật là ngoan cố, vừa ngang bướng vừa lì lợm, đúng là cùng một khuôn với cha nó. Tề A Nãi thất thần nghĩ.

Hải Châu không quan tâm bà nghĩ gì, xuống thuyền nói:

“Nãi nãi cứ nấu cơm muộn một chút, đợi Trịnh thúc mang chỗ cá không bán hết về, con bảo Đông Châu mang sang cho bà mấy con. Sau này cũng thế, chỉ cần con ra khơi thì tối đến sẽ mang cá sang.”

Nói xong nàng sai bảo Đông Châu chạy đi tìm ngũ đường thúc:

“Nhà ta có thu nhập rồi, ta có thể nuôi sống muội và Phong Bình. Muội đi nói với ngũ đường thúc một tiếng, sau này không cần trong tộc cấp gạo cấp thức ăn cho chúng ta nữa.”

Đông Châu to tiếng “Vâng” một tiếng rồi quay người chạy biến.

Phong Bình theo bản năng định chạy theo, được hai bước lại vội vàng quay lại nắm lấy cổ tay đại tỷ dắt nàng vào nhà, đôi chân ngắn cũn chạy đi múc nước rồi lấy t.h.u.ố.c mỡ.

“Cha bị thương nương cũng bôi t.h.u.ố.c này cho cha, ngủ một đêm dậy là khỏi ngay.”

Phong Bình ngồi xổm xuống, dùng ngón tay chấm t.h.u.ố.c mỡ màu nâu nhẹ nhàng bôi lên vết thương rướm m.á.u đỏ tươi, miệng còn thổi phù phù.

Hải Châu cảm nhận rõ ràng có giọt nước miếng b.ắ.n lên tay mình, nàng quay mặt đi nén cười, vừa rối rắm vừa hưởng thụ sự hầu hạ của đệ đệ.

Phong Bình ngẩng đầu thấy nàng nhăn nhó mặt mày, xót xa hỏi:

“Đại tỷ, đau lắm không?”

“Ừ.”

“Vậy đệ nhẹ tay hơn chút nữa.”

Cậu bé lại tiếp tục thổi phù phù.

Thôi kệ, nước miếng cũng coi như sát trùng. Hải Châu tự thuyết phục bản thân, mỉm cười thoải mái hưởng thụ.

Chưa hết, Đông Châu huỳnh huỵch chạy về liền lấy lược chải đầu tết tóc cho Hải Châu:

“Phong Bình đệ ra ngoài trước đi, ta giúp đại tỷ tắm rửa xong rồi đệ hẵng vào.”

“Không cần đâu, ta tự tắm được mà.”

Hải Châu thụ sủng nhược kinh.

Đông Châu không nghe, Phong Bình chỉ nghe lời Đông Châu, cậu bé bê ghế ra ngồi ở cửa ngoan ngoãn chờ cũng không chạy đi đâu xa.