Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 18: Ăn cua (1)



 

“Mọi người ra khơi cũng cẩn thận một chút.”

Hải Châu dặn dò.

“Lo cái thân ngươi cho tốt là được rồi.”

Hải Châu “Xì” một tiếng quay đầu gọi lớn Đông Châu và Phong Bình:

“Lên thuyền thôi, đại tỷ đưa các hai đứa ra bến tàu ăn sáng.”

Không ngờ lại có chuyện tốt thế này, Đông Châu và Phong Bình phấn khích hét lên, khóa cửa rồi nhảy tót lên thuyền, ngồi yên vị rồi thì hô to:

“Xuất phát!”

Thuyền đ.á.n.h cá dẫn đầu lướt qua những con thuyền đang neo đậu bên bờ. Hải Châu cất cao giọng hỏi các gia đình hai bên bờ sông xem có ai muốn gửi mua đồ gì không.

“Mua giúp ta hai cân thịt mỡ, về ta trả tiền.”

“Mua cho ta hai cân thịt ba chỉ, về ta đưa tiền.”

Phương nam quanh năm suốt tháng nóng bức, thịt heo chỉ có buổi sáng là còn tươi, mua buổi tối thì đã ôi thiu rồi. Nhờ Hải Châu mua giúp đồ, mười người thì đến tám người nhờ mua thịt heo.

Hải Châu dẫn đệ muội đi ăn mì tôm và hàu chiên trứng, sau đó ghé tiệm vải mua vải may y phục, hẹn ngày lấy đồ xong xuôi mới đến sạp thịt heo mua thịt.

“Tỷ, y phục của chúng ta vẫn còn tốt mà, đâu có thiếu đồ để mặc, sao tự nhiên lại may mới?”

Ra khỏi tiệm vải Đông Châu mới hỏi.

“Có y phục mới mặc muội không vui à?”

“Cũng không phải...”

“Thế thì được rồi.”

Hải Châu không giải thích nhiều. Thấy tiệm tạp hóa, nàng vào mua ít gừng khô khử tanh, đậu nành đậu xanh mỗi loại hai cân, tương và giấm mỗi thứ một vò. Mấy thứ này nàng bảo Đông Châu và Phong Bình xách, lần này hai đứa không hỏi han gì nữa.

Mua thịt xong, Hải Châu không nán lại bến tàu lâu mà lấy thuyền rồi mau ch.óng trở về.

Thuyền trong thôn đều đã ra khơi, trên bãi đá ngầm lộ ra khi triều rút lố nhố người đi bắt hải sản. Hải Châu nhìn thấy nãi nãi trong đám người liền thả Đông Châu và Phong Bình xuống. Nàng về nhà ngâm thịt heo vào thùng nước rồi quay đầu thuyền hướng ra biển.

Tề A Nãi vẫn luôn để mắt đến chiếc thuyền ngoài khơi, thấy Hải Châu quăng lưới loanh quanh không gây ra chuyện gì mới yên tâm, cạy hàu được một lúc ngẩng đầu lên thì thấy thuyền đ.á.n.h cá đã biến thành chấm đen nhỏ xíu, trên thuyền có người hay không bà cũng nhìn không rõ.

Hải Châu đã nhảy xuống đáy biển, buộc túi lưới bên hông, lặn xuống đáy cát mịn tìm cua. Nước ven bờ cạn nhưng đáy nước hơi đục, cua chạy trốn làm bùn cát khuấy lên khiến nước biển càng thêm vẩn đục. Hải Châu cầm kẹp than đuổi theo từng c.o.n c.ua, lùa đến đám rong biển, gặp cá hồng ăn cỏ cũng không tha. Cá đã bắt được lại vạch rong biển ra tìm nhím biển ẩn nấp bên trong.

“Ùm” một tiếng, mặt biển vang lên tiếng nước vỡ, Hải Châu vuốt mái tóc ướt sũng ra sau, vòng sang bên kia mạn thuyền bám dây thừng leo lên. Nửa túi cua, nhím biển và ốc biển đổ vào thùng kêu rào rào. Con cá hồng dài hai tấc nàng cho vào lưới rồi thả lại xuống nước.

Hải Châu nheo mắt nhìn vị trí mặt trời, điều chỉnh buồm cho thuyền đi vào tầm nhìn của người trên bãi đá ngầm, từ xa vẫy tay với mọi người rồi làm bộ kéo tấm lưới đ.á.n.h cá ở đuôi thuyền lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bà cứ hay lo xa, Hải Châu lớn lên ở biển, nó bơi giỏi chứ có kém ai đâu, xảy ra chuyện gì được chứ.” Phụ nhân bị Tề A Nãi kéo đi cùng càm ràm, “Ta thấy Hải Châu giống hệt cha nó, cũng là đứa tháo vát, bà đừng ép uổng nó quá.”

Tề A Nãi cười gượng gạo, nhìn ra biển lần nữa rồi mới đi lật đá tìm tôm cá.

Hải Châu đổi chỗ khác rồi lại lặn xuống, lần này vận may đến, chưa xuống đến đáy đã thấy một đàn cua lổm ngổm, mai cua gồ ghề như đá ngầm tụ lại một chỗ trông như ổ nhện. Hải Châu xoa xoa tay rồi mở túi lưới bám theo đàn cua, dùng kẹp than kẹp bách phát bách trúng. Cua chạy tán loạn làm kinh động hai con tôm hùm đang chồng lên nhau, nàng cười khoái chí đổi mục tiêu đuổi theo tôm hùm.

Thùng đầy, mặt trời cũng lên đến đỉnh đầu, trên bãi đá ngầm chẳng còn mấy người. Hải Châu chèo thuyền vào sông nội địa, thấy nãi nãi và đệ muội đều không ở đó nàng lớn tiếng hỏi:

“Bá nương, nãi nãi ta đưa Phong Bình và Đông Châu về trước rồi sao?”

“Phải đấy, ngươi đợi chút, cho ta quá giang về với, ta lười đi bộ quá.”

Bờ biển cách làng chài mười mấy dặm đường, mấy người ở lại đều ngại đi bộ. Họ thu dọn đồ đạc lên thuyền, thấy thùng đầy ắp cua nhện lổm ngổm thì kinh ngạc không nói nên lời. Nhìn lại Hải Châu từ đầu đến chân ướt sũng, có người hỏi:

“Nha đầu, ngươi xuống biển mò đấy à?”

Hải Châu cười ngượng nghịu:

“Ta ngã xuống nước, tiện thể luyện nín thở luôn, đúng lúc dưới thuyền có bãi đá ngầm, trong đá ngầm có đàn cua, ta lặn ngụp mười mấy lần mới bắt được nhiều thế này đấy.”

“... Ngươi đúng là liều thật, không ai trông chừng mà cũng dám xuống nước, lỡ bị chuột rút hay sặc nước thì sao, dính phải một cái thôi là bò không lên nổi đâu.”

Mấy người chép miệng cảm thán, thầm nghĩ nha đầu này gan to thật, tâm lý cũng vững, mấy ai rơi xuống biển mà không hoảng loạn, đằng này nó còn dám lặn xuống đáy biển.

Hải Châu chèo thuyền cười trừ không đáp, thỉnh thoảng lại liếc nhìn lên bờ, may mà không gặp Tề A Nãi. Về đến nhà, nàng hí hửng xách thùng vào, vừa thay y phục xong thì Tề A Nãi hớt hải chạy sang. Thấy thùng cua đầy ắp, bà giơ tay đ.á.n.h vào lưng Hải Châu.

“Ái ui! Ái ui ui!”

Hải Châu kêu oai oái chạy loạn khắp sân, bị đ.á.n.h mà vẫn cười hì hì.

“Cái đồ nghiệp chướng này, ta bị con chọc tức c.h.ế.t mất thôi.” Tề A Nãi run run ngón tay chỉ vào cô cháu gái đang cười cợt nhả, “Ta biết ngay là con không an phận được mà.”

Ngụy Kim Hoa chạy tới thấy cảnh này, đứng ngoài cửa nhìn rồi lại quay về. Tề lão thái trước đó ủ rũ rầu rĩ, giờ bị Hải Châu chọc cho một trận lại thấy tinh thần hơn hẳn, cũng không phải chuyện xấu.

Mắng cũng mắng rồi, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h rồi, Hải Châu cứ trơ ra đấy không nghe lời. Tề A Nãi cũng hết cách, hớt hải chạy đến lại hậm hực bỏ về.

“Nhanh lên, Đông Châu mang năm c.o.n c.ua sang cho nãi nãi, mang cả con tôm này nữa.” Hải Châu xắn tay áo đổ thùng cua vào chậu nước, cầm bàn chải đ.á.n.h sạch từng cái chân cua, nói với Phong Bình đang cười tít mắt: “Trưa nay không nấu cơm, chúng ta hấp cua, hầm một nồi thịt ba chỉ, ăn thịt cho no.”

Trước đây ba tỷ đệ nấu cơm toàn dùng niêu đất nhỏ, hôm nay vì hấp cua mà Hải Châu lôi cái niêu gốm to bám đầy bụi trong góc xuống. Đây là nồi dùng để nấu cơm đãi khách khi gia cảnh chưa sa sút.

Hải Châu dội gáo nước, dùng bàn chải cọ rửa sạch sẽ rồi lôi mớ rong biển trong lưới đ.á.n.h cá ra, tết hai ba sợi thành một sợi dây thừng, bẻ bớt chân dài của cua nhện, dùng dây rong biển buộc lại sau đó thắt nút bỏ vào niêu.

“Tỷ, lửa cháy rồi.”

Đông Châu nói.

“Ra đây giúp ta tết dây.”

“Phong Bình trông lửa nhé, đừng để tắt bếp.” Đông Châu múc nước rửa tay, tết dây rong biển nhìn vào niêu xuýt xoa: “Nhiều thế này chúng ta ăn không hết đâu nhỉ?”