Hải Châu đành đi nhóm lửa, trong nồi đất chỉ còn lại măng. Nàng thêm nước đun sôi rồi thả b.ún gạo vào, b.ún chín vớt ra bát, xếp măng khô mềm lên trên lại phủ thêm một lớp thịt cua, nhìn rất ngon miệng. Đợi nàng bưng cơm ra, Tề tam thúc chèo thuyền múc nước cũng đã quay lại.
“Lâu lắm rồi không được ăn b.ún chan nước dùng đậm đà thế này, vẫn là về nhà tốt nhất.” Tề tam thúc than thở một tiếng, chẳng sợ nóng mà húp sùm sụp bát b.ún nói: “Hải Châu, con thấy ta về chèo thuyền ra khơi đ.á.n.h cá thế nào?”
Hải Châu: “...”
Nàng nhíu mày, nàng chắc chắn không muốn có người cùng mình ra khơi, có người nhìn chằm chằm thì sao nàng tự do được.
“Tam thúc nghĩ kỹ chưa? Thúc tiếp nhận con thuyền này đồng nghĩa với việc ba tỷ đệ chúng con cộng thêm Triều Bình đều do thúc nuôi đấy.” Hải Châu cười mà như không nói, “Có bốn đứa chúng con làm gánh nặng, chắc chẳng có cô nương nào chịu gả cho thúc đâu.”
“Cha con mất rồi, nhị thúc con lại ra nông nỗi ấy, bốn đứa con không phải ta nuôi thì ai nuôi, ta cũng chẳng định cưới tức phụ nữa.”
Hắn bưng bát húp canh sùm sụp, bát canh che khuất khuôn mặt, Hải Châu không nhìn rõ biểu cảm của hắn nhưng nghe giọng điệu thì không hề oán thán.
“Chúng con không cần thúc nuôi, Đông Châu và Phong Bình con nuôi được.” Hải Châu quyết định nói thẳng, phân chia trách nhiệm rõ ràng, “Thuyền đ.á.n.h cá con sửa thì con tiếp nhận. Con thuyền này là cha con và nhị thúc chung tiền mua, con tiếp nhận rồi cũng sẽ chăm sóc nhị thúc và Triều Bình. Đương nhiên, con cũng sẽ thay cha con hiếu thuận với nãi nãi.”
“Ta không có ý đó, ta không tranh thuyền đ.á.n.h cá với con.” Tề lão tam đặt bát xuống, nghiêm mặt nói với Hải Châu: “Nãi nãi và nhị thúc con cùng với bốn tỷ đệ các con đều là trách nhiệm của ta. Ta nghĩ ta về rồi thì chăm sóc mọi người cũng tiện hơn.”
“Thúc chưa từng ra khơi...”
“Thế con đã từng ra khơi chưa?”
Hải Châu nghẹn họng.
Tề lão tam thấy Hải Châu cứng họng không nói được gì thì đắc ý,
“Nhóc con mà suy nghĩ nhiều gớm, cẩn thận lo nghĩ nhiều quá không lớn nổi đâu. Tam thúc con tuy trẻ tuổi nhưng ăn muối nhiều hơn con ăn cơm đấy.”
Hai thúc cháu chênh nhau chưa đến năm tuổi, nói đúng ra là chơi cùng nhau từ nhỏ, mãi đến bốn năm trước Tề lão tam đi làm diêm dân thì hai người mới trở nên xa cách.
Nghĩ đến đủ chuyện, Hải Châu nhìn khuôn mặt phong sương và đôi tay bong tróc trước mặt hỏi:
“Phơi muối vất vả hay ra khơi vất vả hơn?”
“Phơi muối vất vả nhưng không mất mạng.”
“Nếu không tính đến chúng con, thúc định tiếp tục làm diêm dân hay tích cóp đủ tiền về mua thuyền?”
Diêm dân là nghĩa vụ bắt buộc, nhà nào có nam đinh đều phải cử một người đi phơi muối, mỗi tháng cũng có tiền công nhưng không nhiều. Năm đó Tề lão tam đi làm diêm dân vì hai người huynh trưởng đều khỏe mạnh tháo vát, gia đình không muốn hắn ra biển mạo hiểm, coi như giữ lại chút hương hỏa. Cũng là đề phòng lỡ lão đại lão nhị bỏ mạng ngoài biển thì con cái còn có người chăm sóc, ai ngờ ngày đó lại đến sớm như vậy.
Tề lão tam không nói gì, hắn cầm lấy túi trên bàn vào bếp đổ đầy hũ muối rồi ra cửa nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không đôi co với con nữa, ta về đây, thuyền ta chèo đi nhé.”
“Quần áo.” Hải Châu nhắc nhở, “Sáng mai hai chúng ta cùng đưa nhị thúc đi khám bệnh, thúc đừng có ngủ nướng đấy.”
Tề lão tam sắp ra khỏi cửa lại quay lại lấy bọc quần áo đi.
Không có thuyền Hải Châu cũng chẳng ra khơi được. Nàng về phòng xách giỏ tre, gọi Đông Châu và Phong Bình ra ngoài đi dạo. Tháng chín là mùa quả chín, nàng muốn đi xem có hái được ít quả dại nào không.
Ba tỷ đệ đi ngược dòng sông, cỏ cây ven sông tươi tốt nhưng cái gì ăn được đều bị người ta hái hết rồi. Đi được nửa đường thì gặp Tề lão tam chèo thuyền đi múc nước, ba tỷ đệ lên thuyền đi cùng, đến nhánh sông lấy nước thì xuống rồi đi ngược hướng với thuyền.
“Đừng đi xa quá, ta về gội đầu tắm rửa cho nhị thúc các con xong sẽ đến đón.”
Tề lão tam dặn dò.
Hải Châu không quay đầu lại vẫy tay, thấy hoa dại thì ngắt bông tươi nhất cài lên tóc, thấy rau ăn được thì làm dấu định lúc quay về sẽ hái.
“Tỷ, muội chưa đến chỗ này bao giờ.” Đông Châu đuổi theo con bướm, quay đầu liếc nhìn mặt trời đỏ rực sắp lặn xuống biển, nàng chụm hai tay làm loa che miệng hét lớn: “Tỷ, muội thấy thuyền để cho tỷ là tốt nhất, tỷ có thuyền thì có thể đưa bọn muội đi chơi khắp nơi. Đợi muội lớn bằng tỷ, Phong Bình không cần muội trông nữa thì muội sẽ cùng tỷ ra khơi.”
Hải Châu gật đầu:
“Được, lúc đó chúng ta để Phong Bình ở nhà nấu cơm, hai tỷ muội mình ra khơi kiếm tiền lớn.”
Đông Châu cười khanh khách, ánh mắt nhìn ra mặt biển tràn đầy hy vọng. Đột nhiên nàng cảm thấy những ngày tháng không cha không nương cũng không đến nỗi quá khổ sở.
Khi ráng chiều rợp trời, Hải Châu gọi mọi người quay về, vừa đi vừa hái rau đã đ.á.n.h dấu bỏ vào giỏ tre. Về đến bờ sông thì thuyền đến đón cũng vừa tới.
“Hải Châu, ta quyết định rồi, ta sẽ về.” Mọi người vừa ngồi lên thuyền, Tề lão tam ủ rũ mở miệng, “Ta về ra khơi đ.á.n.h cá, sau này ta sẽ nuôi các con.”
Hải Châu thấy sắc mặt hắn không tốt hỏi có chuyện gì.
“Thịt ở m.ô.n.g nhị thúc con thối rữa cả rồi, lưng cũng lở loét, ta phải về thôi.” Tề lão tam không kìm nén được nữa, vứt mái chèo ngồi phệt xuống boong thuyền khóc tu tu. Hắn cũng chẳng sợ mất mặt trước mặt tiểu bối, vừa khóc vừa nói: “Nãi nãi con già rồi, sức yếu không di chuyển nổi huynh ấy, vết thương trên người nhị thúc sắp sinh giòi ra rồi mà huynh ấy chẳng hé răng nửa lời. Ô ô ô ta phải về, ta mà không về thì ta mất cả nhị ca lẫn nương mất.”
Hải Châu sững sờ. Nàng biết người nằm liệt giường dễ bị lở loét nên mới định tìm thợ mộc đóng chiếc xe lăn đơn giản. Trước đây nàng từng để ý thấy nãi nãi lau người cho nhị thúc, thấy sắc mặt bà bình thường cứ tưởng chăm sóc kỹ càng không bị loét, ai ngờ nhị thúc cố tình giấu giếm, c.ắ.n răng chịu đau không nói.
“Sáng mai triều rút chúng ta đưa nhị thúc đi khám, thúc đừng khóc nữa. Về thì về thôi, con không tranh thuyền đ.á.n.h cá với thúc đâu.” Hải Châu nhặt mái chèo lên bắt đầu chèo thuyền, “Thuyền này cho thúc, con tự tích tiền mua thuyền mới. Tam thúc, bao giờ thúc về hẳn?”
“Phải sang tháng sau, lúc này ruộng muối đang cần người, ta không đi được.” Tề lão tam lau nước mắt bảo Hải Châu chèo chậm lại, “Lúc đi ta đưa cho Mộc đường ca một lượng bạc, thuê huynh ấy mỗi ngày sang lật người lau rửa cho nhị thúc con, đợi ta về ta sẽ tự chăm sóc huynh ấy.”
Còn một tháng nữa, Hải Châu tính toán tích cóp hơn một trăm năm mươi lượng mua thuyền không khó, chỉ là tốt nhất nên có một cơ hội hợp lý để tránh bị người khác dòm ngó.
--
Chiếc thuyền đ.á.n.h cá được cọ rửa sạch sẽ suốt đêm. Khi sắc trời còn mờ mờ, Tề lão tam kéo nửa mũi thuyền lên khỏi mặt nước, trải đệm giường xong xuôi mới bưng chậu nước ấm vào nhà lau người cho nhị ca.