“Vết lở loét trên người nhị thúc ta đã đỡ hơn chưa?”
Nàng hỏi.
Tề A Nãi lắc đầu:
“Mưa dầm thế này ẩm thấp lắm, phải đợi trời nắng mới mau khỏi được.”
“Hai hôm nữa triều rút, con gọi Mộc đường thúc cùng đi trấn trên kéo giường ghế về.” Hải Châu vớt c.o.n c.ua cuối cùng lên, thấy trên phiến đá còn bám hai con bào ngư to, nàng vội lấy xẻng cạy xuống rồi nói tiếp: “Nãi nãi, đợi trời đẹp con đưa Đông Châu và Phong Bình đến bến tàu Vĩnh Ninh tìm nương con.”
“Liệu có tìm được không?”
“Thì cứ đi xem sao, Phong Bình nằm mơ cũng gọi nương đấy.”
Hài t.ử muốn tìm nương thì ai mà ngăn được, Tề A Nãi chỉ dặn dò nàng chọn ngày đẹp trời mà đi, trên đường chăm sóc kỹ hai đứa nhỏ, đừng để lạc mất.
“Lão thẩm mau về đi, nhị t.ử nhà thẩm c.ắ.n lưỡi tự t.ử rồi!”
Tề A Nãi đột ngột quay đầu lại, đôi mắt trũng sâu mở to, tròng mắt vẩn đục sáng quắc dọa người. Giọng nói vừa nãy còn bình tĩnh giờ đã nghẹn ngào:
“Là nhà ta sao?”
Người đến báo tin không nỡ nhìn thẳng nhưng vẫn chậm rãi gật đầu.
Hải Châu vội vàng đỡ nãi nãi chạy về. Chân Tề A Nãi như đeo chì, bà đẩy Hải Châu:
“Hài t.ử, con chạy về trước xem sao, nhanh lên!”
Tề nhị thúc đã sớm muốn tìm cái c.h.ế.t. Khi biết lão tam vì chăm sóc mình mà quyết định bỏ nghề diêm dân về chèo thuyền ra khơi thì ý định này càng lên đến đỉnh điểm.
Sau khi Tề A Nãi theo hai tôn nữ đi bắt hải sản, hắn nằm sấp trên giường nói chuyện với Phong Bình, ánh mắt lưu luyến mãi không rời khuôn mặt Triều Bình.
“Phong Bình, bên ngoài mưa nhỏ rồi, con đưa đệ đệ ra ngoài nghịch bùn đi.”
Tề nhị thúc cười nói.
Phong Bình lắc đầu:
“Con không đi chơi đâu, đại tỷ bảo con trông thúc.”
“Ta muốn ngủ một lát, Triều Bình ồn quá, con đưa nó ra ngoài chơi chút đi.”
Lần này Phong Bình đã hiểu, nửa kéo nửa bế đưởng đệ đang bi bô nói chuyện ra ngoài. Cũng may Triều Bình gầy yếu nên cậu bé mới bế nổi.
Tề nhị thúc nghiêng đầu nhìn qua cánh cửa khép hờ, dõi theo hai huynh đệ đi vào màn mưa. Đợi đến khi khuất bóng, hắn quay đầu nhìn chằm chằm vào tường, tránh để bộ dạng sau khi c.h.ế.t dọa người vào nhà sợ hãi.
Căn nhà đá đơn sơ chìm vào yên lặng, thi thoảng vang lên một hai tiếng nghẹn ngào dồn dập, tiếng rên rỉ từ cổ họng tràn đầy bi thống. Máu đỏ tươi trào ra từ khóe miệng, thấm ướt đẫm chiếc gối màu xanh.
“Cha.”
Một tiếng gọi trẻ thơ non nớt khiến Tề nhị thúc không kìm được quay mặt lại. Hắn tưởng mình bị ảo giác nhưng ở cửa thật sự có một đứa bé đầu trọc đang quỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cha ơi~”
Lại một tiếng gọi mang theo âm cười.
Tề nhị thúc hai mắt đẫm lệ, mơ màng nhắm mắt lại, lực c.ắ.n trên răng lỏng ra. Hắn không thể c.h.ế.t trước mặt nhi t.ử mình được.
“Máu! Trong miệng nhị thúc chảy m.á.u!” Phong Bình hét lên chạy ra ngoài, “Đại nãi nãi ơi, nhị thúc bị chảy m.á.u mồm rồi!”
Khi Hải Châu hồng hộc chạy về, nhà nhị thúc đã chật kín người. Nàng không kịp an ủi Phong Bình mà vội chen vào phòng, thấy nhị thúc vẫn còn thở, nàng liền quỵ xuống đất.
“Làm con sợ c.h.ế.t khiếp.”
Hải Châu cảm giác phổi như muốn nổ tung.
“Ta xem rồi, vết rách trên lưỡi nhị thúc ngươi không sâu, dưỡng vài hôm là khỏi thôi.” Một người trong tộc nói, “Nãi nãi ngươi đâu? Chắc bà ấy cũng hoảng lắm, Xuân Nữu chạy vội quá chẳng nhìn rõ tình hình thế nào.”
Tề A Nãi được người ta cõng vào thôn, càng đến gần nhà chân bà càng mềm nhũn. Nghe thấy có người nói nhị nhi t.ử còn sống, bà hoảng hốt vịn cửa đứng ngẩn ra một lúc lâu. Đợi hoàn hồn, bà lao vào nhà đ.á.n.h túi bụi vào người đang nằm trên giường. Bà đ.á.n.h không nương tay chút nào, tay tê rần mới chịu dừng lại.
“Con định lấy mạng ta đấy à? Đại ca con đã đi rồi, con cũng muốn bỏ lão nương này đi tìm c.h.ế.t sao? Ta chăm sóc con không chu đáo chỗ nào hả? Cái đồ nhẫn tâm này...”
Tề nhị thúc lắc đầu nguầy nguậy. Hắn chỉ là một cái xác không hồn, sống cũng vô dụng, chỉ làm khổ người khác, làm khổ nương, làm khổ đệ đệ, sống lâu nữa còn làm khổ cả nhi t.ử thì sống làm gì kia chứ!
“Con còn sống là ta vui rồi, được chăm sóc con là ta vui rồi. Con còn sống thì ta còn nhi t.ử, nhi t.ử của con còn có cha.” Tề A Nãi quệt nước mắt, khóc lóc van xin: “Coi như con sống vì ta đi. Nương biết trong lòng con khổ, nếu con muốn c.h.ế.t thì đợi nương c.h.ế.t rồi hãy c.h.ế.t, đừng bắt ta phải tiễn con đi.”
Hải Châu bế Triều Bình đặt lên mép giường nói:
“Nhị thúc, thúc sống là có ích mà. Thúc nằm đó cũng là chỗ dựa cho nhi t.ử và nương của thúc. Thúc tin con đi, cha con mất rồi, Phong Bình muốn gọi một tiếng cha cũng không được, gọi mãi chẳng có ai thưa.”
Phong Bình nghe vậy thì mếu máo, nước mắt lã chã rơi.
“Được...” Tề nhị thúc khó khăn thốt ra một chữ, ánh mắt lướt qua nhi t.ử rồi nhìn sang nương mình, cái lưỡi cứng đờ nói: “Con... sống...”
Nhận được lời hứa này, Tề A Nãi gục lên người hắn khóc òa lên một trận thỏa thuê, trút hết nỗi u uất dồn nén mấy tháng nay. Khóc xong, bà lấy t.h.u.ố.c trị thương đắp lên lưỡi cho hắn rồi cảm tạ từng người hàng xóm đến giúp đỡ.
Hải Châu ngồi trong bếp nấu cháo, nhìn ngọn lửa nhảy múa đến xuất thần. Nghe tiếng bước chân, nàng ngẩng đầu lên thì thấy nãi nãi đi vào, trên mặt vương chút ý cười.
“Ai chọc cười nãi nãi thế?”
Tề A Nãi ngồi xuống bên cạnh Hải Châu, xoa đầu nàng thở dài:
“Ta vẫn luôn lo sẽ có ngày này, ta biết nhị thúc con muốn tìm cái c.h.ế.t. Giờ nó từ bỏ ý định đó rồi nên nãi nãi mừng lắm.”
“Người còn sống là còn hy vọng, ai cũng có người để nhớ thương, sống được thì cứ sống thôi.”
Hải Châu lầm bầm.
“Con nói đúng, lần này may nhờ có con, lời con nói nhị thúc con chịu nghe.” Tề A Nãi thêm củi vào bếp, hạ giọng nói: “Nó cũng làm khổ con, nãi nãi cảm ơn con đã không chê nó.”
“Nãi nãi nói gì thế?” Hải Châu cười khẽ, “Có người nhà như vậy con thấy may mắn lắm. Sau này lỡ con có xảy ra chuyện gì, con tin mọi người cũng sẽ không bỏ rơi con đâu.”
“Nói bậy nào,” Tề A Nãi giơ tay dọa đ.á.n.h, “Ta thấy con cũng muốn ăn đòn rồi đấy.”
Hải Châu cười ha hả nhảy phắt ra cửa:
“Con ra ngoài đi dạo chút, cơm chín nãi nãi gọi con nhé.”