Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 26: Vu Lai Thuận (1)



 

Hải Châu sao có thể nhận bạc của hắn. Đừng thấy nàng gọi thân thiết, vẻ tự nhiên làm quen chỉ là giả vờ. Nàng trả lại bạc cho hắn, lấy cớ người nhà đến rồi để kéo Phong Bình và Đông Châu rời đi.

“Đây là nha đầu đã cứu nhị ca cậu à?”

Mao Tiểu Nhị hỏi.

Thẩm Toại “Ừ” một tiếng, đợi ba tỷ đệ Hải Châu đi khuất bóng, hắn xốc lại thanh đao đeo bên hông đi về phía bến tàu.

“Không phải chứ? Ngươi tin lời muội muội hờ từ trên trời rơi xuống này thật à?” Mao Tiểu Nhị lải nhải đuổi theo, “Con bé chẳng có bằng chứng gì cả, ngươi định làm thế nào? Lục soát thuyền hả? Đắc tội với người ta đấy.”

“Ta lên đó dạo một vòng xem sao. Nếu thật sự phát hiện ra cái gì thì ta khỏi phải cùng huynh dầm mưa dãi nắng ở bến tàu mỗi ngày nữa.”

Rời khỏi bến tàu, Hải Châu ném chuyện trên thuyền ra sau đầu. Việc ngoài khả năng thì không miễn cưỡng bản thân, việc có thể làm nàng đã làm rồi, kết quả thế nào còn tùy vào số phận mỗi người. Nàng tìm một quán cơm gọi ba món nóng và ba bát cơm, thuận đường đi nhờ nhà xí. Ăn cơm xong, nàng dẫn hai đứa nhỏ đang sốt ruột đi về phía thôn Hồng Thạch.

Chữ hỷ đỏ dán trên cửa chỉ còn lại vài mảng giấy dính trên ván gỗ, màu sắc đã phai thành vàng ố loang lổ. Khóa treo lủng lẳng trên cửa chứng tỏ chủ nhà đi vắng. Đông Châu ghé mắt qua khe cửa nhìn vào trong, thấy chăn đệm phơi trong sân thì hớn hở nói:

“Tỷ, trong nhà có người ở.”

Hải Châu hỏi thăm hàng xóm xung quanh, biết được Vu Lai Thuận sáng sớm đã ra ngoài. Nàng nhờ người nhắn lại rồi gọi Đông Châu và Phong Bình:

“Ngày mai chúng ta quay lại, Vu thúc không có nhà.”

“Nương cũng ra ngoài?” Đông Châu không muốn đi mà đòi ở cửa chờ, “Tối nương chắc chắn sẽ về.”

Hải Châu không tin nàng không nghe thấy người trong thôn nói nhà này chỉ có một nam nhân sinh sống. Đừng nói là chờ đến tối, có chờ đến sáng mai cũng không đợi được người muốn gặp. Nàng không nói gì, lười biếng khoanh tay đứng trên đường nhìn hai đứa nhỏ đang ủ rũ cúi đầu.

Người xung quanh nghển cổ dòm ngó xì xào bàn tán. Đông Châu chịu không nổi những ánh mắt soi mói, nàng kéo đệ đệ đang thầm rơi nước mắt rời khỏi cánh cổng đóng c.h.ặ.t, một tay nắm lấy tay đại tỷ nói:

“Vậy ngày mai chúng ta quay lại gặp nương. Muội muốn thay bộ quần áo sạch sẽ rồi hẵng đến, quần áo muội bẩn hết rồi.”

Hải Châu vẫn im lặng, giống như lúc đến, một tay dắt một đứa đi về phía thị trấn. Trên đường nghe loáng thoáng người ta nói lính canh bến tàu bắt được mấy kẻ không rõ lai lịch trên thuyền, nàng còn thoáng nghĩ liệu có phải Thẩm Toại bắt được mẹ mìn hay không, không ngờ hắn tin lời nàng thật.

Vẫn trọ ở khách điếm lần trước, Hải Châu thuê một gian phòng thượng hạng cho ba tỷ đệ. Đóng cửa lại, nàng nằm dài trên giường nghỉ ngơi một chút rồi hỏi:

“Hai đứa đi mệt chưa? Cởi giày lên đây ngủ một lát đi.”

Đông Châu và Phong Bình ủ rũ cả chặng đường cũng dần bình tâm lại, rốt cuộc cũng quen với cuộc sống không có nương rồi. Hai đứa ngoan ngoãn cởi giày bò lên giường, nằm hai bên Hải Châu.

Căng thẳng cả buổi trên thuyền, xuống bến lại đi bộ hơn nửa canh giờ, Hải Châu đã sớm mệt mỏi. Nghe tiếng thở đều đều bên tai, nàng nắm c.h.ặ.t hai bàn tay một lớn một nhỏ rồi chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ kéo dài đến tận tối mịt. Hải Châu tỉnh dậy gọi tiểu nhị bưng lên ba bát b.ún cá. Lấp đầy bụng xong lại tắm rửa một cái. Trong lúc nàng giặt quần áo bằng nước tắm, Đông Châu và Phong Bình ghé vào cửa sổ ngắm cảnh sinh hoạt ban đêm trên trấn. Hai tỷ đệ nói chuyện một lúc rồi đùa nghịch với nhau, hoàn toàn không còn vẻ ủ rũ ban chiều.

Cửa hàng trên trấn lục tục đóng cửa, đèn l.ồ.ng treo cao cũng đã tắt. Hải Châu chăng dây phơi quần áo rồi gọi hai đứa nhỏ đang nô đùa ầm ĩ lên giường đi ngủ.

Khi ba tỷ đệ rúc trong chăn thì thầm to nhỏ, ở một ngôi nhà ngoại ô trấn, có người đang bàn tán về họ. Hoa bà mối hỏi Vu Lai Thuận:

“Ngươi định để tức phụ ở mãi dưới quê à? Ngươi quanh năm suốt tháng xa nhà thì Tần thị m.a.n.g t.h.a.i kiểu gì?”

“Lúc ta đi nàng ấy cũng đòi theo, ta sao có thể đưa nàng ấy đi được. Trong bụng nàng ấy không có con của ta lại còn canh cánh nhớ thương lũ con riêng, tâm không đặt ở chỗ ta.” Vu Lai Thuận vuốt cổ, nhấp ngụm rượu trắng nói: “Lần này ta mang ít hàng, bán xong cũng không đi chuyến thứ hai, về nhà sớm một chút, chuyện khác để qua tết rồi tính.”

“Chẳng phải nàng ta mang theo một đứa nhỏ sao? Đứa bé còn b.ú mẹ dễ nuôi cho quen hơi, ngươi đối xử tốt với nó, sau này chắc chắn nó nhận ngươi chứ không nhận bên kia đâu.”

Trượng phu của Hoa bà mối nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhắc đến chuyện này, Vu Lai Thuận cười đắc ý:

“Lúc ta đi thằng bé khóc t.h.ả.m thiết lắm, quyến luyến ta đấy.”

“Thế là tốt rồi.”

Hôm sau, Hải Châu dẫn Đông Châu và Phong Bình, mua thêm hai túi trái cây xách theo đến thôn Hồng Thạch lần nữa. Đến gần thấy cửa mở, ba tỷ đệ không hẹn mà cùng rảo bước nhanh hơn.

Vu Lai Thuận đang quét sân, thấy ba đứa trẻ lần lượt đi vào thì hắn cười hớn hở:

“Đêm qua về nghe người ta nói các ngươi đến tìm, sáng sớm ta đã đợi rồi. Ăn cơm chưa?”

Lời nói nghe thật thân thiết.

Hải Châu cất tiếng gọi thúc, đưa hai túi trái cây hỏi:

“Vu thúc, nương ta không ở đây sao? Chúng ta đến thăm bà ấy.”

“Nàng ấy không đến. Lúc ta đi thì Bình Sinh bị ốm, nàng ấy không đi được.”

Vu Lai Thuận nhận lấy trái cây, ngạc nhiên nhìn Hải Châu một cái lại nhìn quần áo trên người ba tỷ đệ, trong lòng có chút thắc mắc.

“Bình Sinh?” Đông Châu nghi hoặc, “Là tiểu đệ của ta sao?”

“Phải, thằng bé đổi tên rồi, không gọi là Triều Sinh nữa. Bên ta xa biển, ta nghĩ đổi tên cho dễ nuôi, nương ngươi liền gọi nó là Bình Sinh, Vu Bình Sinh.”

Vu Lai Thuận nhắc đến chuyện này là vui ra mặt, đứa con trai này coi như thuộc về ông ta rồi. Ông ta vào nhà lấy một cái tay nải ra,

“Nương các ngươi nhờ ta mang cho đấy. Vốn định mấy hôm nữa đi tìm các ngươi mà các ngươi lại đến trước, cũng đỡ công ta phải đi một chuyến.”

Ông ta nhìn Hải Châu vẻ hài lòng, nói tiếp:

“Đầu tháng nương ngươi còn nhắc đến ngươi mãi, hôm sinh nhật ngươi nàng ấy còn khóc một trận. Nếu biết ngươi khỏe mạnh thế này chắc nàng ấy mừng đến ngất đi mất.”

Sinh nhật? Hải Châu ngẫm nghĩ, hình như là mùng bốn tháng chín. Hôm đó nàng bận rộn đưa nhị thúc đi khám bệnh nên lặng lẽ bước qua tuổi mười bốn.

Vu Lai Thuận mang hết điểm tâm mua hồi sáng ra đãi ba đứa trẻ, miệng dỗ dành Đông Châu và Phong Bình. Thấy hai đứa cứ hỏi thăm nương và đệ đệ mãi, ông ta cười tủm tỉm hỏi:

“Tháng sau chắc ta về quê, đến lúc đó hai đứa đi cùng ta nhé? Mấy nương con các cùng nhau ăn tết.”

Đông Châu và Phong Bình đều mở to mắt ngạc nhiên vui sướng, háo hức nhìn đại tỷ chờ nàng quyết định.

Hải Châu nghe ra ngay, người ta căn bản không mời nàng. Nàng hỏi thẳng:

“Vu thúc, không cho ta đi cùng sao?”

Vu Lai Thuận cười hai tiếng, nói:

“Về quê ta đường xá xa xôi, vừa đi thuyền vừa đi xe bò, đi đường mất bảy tám ngày. Ngươi là đại cô nương rồi, ta lại không phải cha ruột của ngươi, phải tránh hiềm nghi chứ.”

Ông ta nói vậy tưởng Hải Châu sẽ thấy xấu hổ, ai ngờ nàng như không hiểu, cứ im lặng nhìn chằm chằm ông ta.

“Tỷ ta không đi thì ta cũng không đi. Ta không đi theo thúc đâu, thúc đưa nương ta đến đây đi.”

Đông Châu nói.