Hải Châu cười cười, cũng không đôi co với hắn mà bước ra khỏi cửa hỏi:
“Lục ca, vừa hết ca trực đấy à?”
“Hôm nay ta xin nghỉ không trực, trước khi ra khỏi cửa cố ý mặc bộ này đấy.” Thẩm Toại bế Phong Bình lên, quay đầu nhìn Hải Châu một cái hỏi: “Hiểu ý ta chứ?”
Hải Châu gật đầu lia lịa:
“Lục ca trượng nghĩa.”
Nghe nàng nói chuyện Thẩm Toại chỉ muốn cười. Hắn đưa tay xoa đầu Hải Châu như vỗ về muội muội ruột:
“Huynh muội trong nhà cả, sau này gặp chuyện rắc rối cứ đến tìm Lục ca, chuyện của muội cũng là chuyện của Thẩm Lục ta.”
“Tiểu Lục gia, cửa hàng mới về hàng đấy, vào xem chút không?”
Đi ngang qua một con ngõ nhỏ, người đang ngồi ngả ngớn trong ngõ lười biếng gọi với ra.
Thẩm Toại xua tay, chào hỏi người quen đi ngược chiều, gặp huynh đệ tốt thì hẹn hôm khác uống rượu. Có người hỏi đứa trẻ hắn đang bế là ai, hắn nói hươu nói vượn bảo là tiểu đệ của mình.
Hải Châu nhận ra nhân duyên của người này rất tốt. Đi suốt dọc đường miệng hắn không ngớt nói cười, từ bà lão tóc bạc đến đứa trẻ cởi truồng chạy rông ngoài phố, cứ thấy người từ xa là hắn đã cất cao giọng chào hỏi.
Nhà đá ven đường ngày càng ít, ngõ hẻm cũng sạch sẽ hơn nhiều. Nhà cửa quanh đây chiếm diện tích khá rộng, ba tỷ đệ Hải Châu tò mò nhìn qua những cánh cổng mở rộng vào bên trong.
“Đến rồi, đây là nhà ta.”
Thẩm Toại nói.
Nhà ngói đỏ tường gạch xanh, cổng lớn sơn son thếp vàng. Bước vào cổng, đập vào mắt đầu tiên là một bức bình phong đá chạm khắc tinh xảo. Sau bức bình phong là một hồ nước hình chiếc thuyền, hoa nở rực rỡ lan tràn từ mép hồ đến tận bậc thềm đá dưới mái hiên.
“Lục ca, gia thế của huynh không tầm thường đâu nhỉ.” Hải Châu nắm tay muội muội đang căng thẳng, trêu chọc: “Ta đây là thỏ ôm được chân hổ rồi sao? Sau này ta đi theo huynh lăn lộn nhé.”
“Dễ thôi.” Thẩm Toại gọi vọng vào nhà: “Nhị ca, mau ra đây, ta đưa ân nhân cứu mạng của huynh về rồi này.”
Hải Châu hơi ngượng ngùng liền thấy từ trong nhà bước ra vài người, có nam có nữ, thái độ hiền lành nói chuyện với ba tỷ đệ nàng.
Sau khi ngồi yên vị trong nhà, Hải Châu hỏi:
“Hôm đó sao nhị ca lại xuống biển thế? Ta nghĩ lại thấy khả năng bơi lội của huynh hình như không tốt lắm.”
Thực ra nàng muốn nói nhà hắn trông cũng chẳng thiếu tiền.
Thẩm Hoài ho khan một tiếng, sảng khoái nói:
“Tiền của phi nghĩa làm mờ mắt, muốn đi góp vui chút ai ngờ suýt mất mạng.”
“Chàng ấy về nhà sợ đến mức hai đêm không ngủ ngon, giờ ngồi thuyền vẫn còn hoảng hốt. Hải Châu, muội cũng phải cẩn thận đấy, đừng cậy mình bơi giỏi mà mất cảnh giác.” Thẩm nhị tẩu nói rồi bưng bánh hoa tươi mời Đông Châu và Phong Bình ăn, “Tiểu Lục bảo các muội ở khách điếm à? Không tìm được người thân sao?”
Hải Châu do dự trong giây lát, cảm thấy không có gì phải giấu giếm bèn kể lại chuyện nhà mình:
“Chúng ta đến thăm nương nhưng bà ấy không có ở đây, hai hôm nữa chúng ta định về.”
“Kế phụ của các muội không giữ các muội ở lại nhà sao? Lại để ba tỷ đệ ra ở khách điếm?”
Thẩm mẫu đang ngồi trên sập trúc lên tiếng.
“Chúng ta với ông ấy không thân thiết lắm, ở khách điếm lại thấy thoải mái hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hải Châu nói.
“Đúng là không ra gì cũng không sợ các con xảy ra chuyện.”
Thẩm mẫu coi thường loại người này càng thêm thương cảm cho ba tỷ đệ Hải Châu. Làm nương không ai muốn thấy cảnh mẫu t.ử chia lìa, nhìn Phong Bình còn ngây thơ, nghĩ cậu bé còn nhỏ đã thiếu hơi nương, lặn lội đường xa đến tìm lại không gặp được thì trong lòng bà thấy rất xót xa.
Bữa trưa, Thẩm mẫu bảo ba đứa trẻ ngồi cạnh mình. Thấy Phong Bình ăn uống ngoan ngoãn lại từ tốn, hai đứa cháu kén ăn nhà bà trông chẳng khác nào khỉ rừng. Bà nói với Hải Châu:
“Bá nương sai người dọn dẹp một gian phòng rồi, ăn xong bảo Tiểu Lục đưa con về khách điếm thu dọn đồ đạc, hai ngày tới các con cứ ở lại nhà bá nương.”
Hải Châu kinh ngạc buông đũa. Ở nhà họ Thẩm sao thoải mái bằng ở khách điếm, nàng từ chối:
“Không dám làm phiền bá nương, chúng con ở khách điếm cũng tốt lắm rồi. Ngày mai con định sang nhà kế phụ ngồi một lát, sáng sớm ngày kia là lên thuyền về rồi. Lần sau chúng con lại tới, con sẽ đưa đệ đệ muội muội đến thăm người.”
“Vậy lần sau đến nhất định phải tới nhà ăn cơm đấy. Ta thích mấy đứa trẻ ngoan ngoãn thế này, tiếc là lũ trẻ nhà ta toàn là nghịch như quỷ sứ.”
Thẩm mẫu cũng chỉ là nhất thời hứng khởi, thấy vậy cũng không miễn cưỡng.
Trên bàn cơm chỉ có Thẩm Lục và Thẩm Nhị là nam nhân, ăn xong hai người họ có việc đi trước. Một lúc sau Thẩm nhị tẩu đưa hai nhi t.ử về phòng ngủ, trước khi đi nàng bảo Hải Châu ở lại ngủ một lát, nghỉ trưa xong sẽ cùng ra ngoài dạo phố.
Thẩm mẫu cũng nhiệt tình giữ ba tỷ đệ Hải Châu ở lại chơi:
“Tối nay ở lại ăn cơm nhé, bá phụ con cũng muốn gặp con nhưng trưa nay ông ấy trực không tiện về.”
Đối phương chân tình như vậy nên Hải Châu không khách sáo nữa, theo nha hoàn đưa Đông Châu và Phong Bình đi nghỉ trưa. Chạng vạng khi mặt trời ngả về tây, nàng thoải mái đi theo Thẩm nhị tẩu ra ngoài dạo phố.
Hoàng hôn buông xuống ráng chiều rực rỡ nơi chân trời, thuyền cá về bến, chim mỏi về tổ. Khi Hải Châu bước vào cổng nhà họ Thẩm, nàng bị sự náo nhiệt trong nhà làm cho choáng ngợp. Thẩm mẫu có năm nhi t.ử và một nữ nhi, bốn người nhi t.ử lớn đã thành gia lập thất, giờ đều đưa thê nhi về. Nàng lọt thỏm giữa đám đông ồn ào, chỉ chào hỏi nhận mặt thôi cũng đã hoa cả mắt. Cũng lúc này nàng mới biết cha của Thẩm Toại là Ngu quan trấn Vĩnh Ninh.
Ngu quan cai quản thủy lợi một vùng cũng quản lý cả thuế biển thuế cá.
Đây đúng là một gia đình có tiền có quyền thực sự. Hải Châu có chút hoảng hốt, đêm về khách điếm vẫn cảm thấy như đang mơ, vô tình thế nào lại ôm được cái đùi vàng to tướng.
“Tỷ, tỷ cười gì thế?” Đông Châu thấy tỷ tỷ cười ngây ngô thì nổi da gà, “Mai chúng ta còn đến nhà Vu thúc không?”
Hải Châu hoàn hồn khỏi những ảo tưởng viển vông, nàng vắt quần áo ướt lên dây, cởi giày leo lên giường nói:
“Ta nói lung tung thế thôi, không đi nữa đâu.”
Nằm trên giường, Hải Châu nói với muội muội:
“Ngày mai chúng ta lên thuyền về nhà đi. Ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì, về nhà ta chèo thuyền ra khơi kiếm tiền, tích cóp đủ tiền sang năm chúng ta lại đến.”
Đông Châu không có ý kiến gì, nàng đều nghe theo tỷ tỷ.
Hôm sau khi Hải Châu đến bến tàu thì thương thuyền chưa tới. Nàng hỏi thăm lính canh biết hôm nay có thương thuyền cập bến liền dẫn Đông Châu và Phong Bình ra bãi đá ngầm bên cạnh chơi.
“Tỷ, Lục ca đến kìa.”
Đông Châu gọi.
“Muội trông Phong Bình nhé, ta qua nói với huynh ấy một tiếng.”
Hải Châu đi lên bến tàu, không chỉ thấy Thẩm Toại mà cả cha và đại ca, nhị ca của hắn cũng ở đó. Thẩm Ngu quan mặt nghiêm nghị, phía sau là một đội lính canh.
Người tinh ý đều nhận ra có chuyện chẳng lành, Hải Châu không dám lại gần.
“Có ai bơi giỏi dám xuống biển vớt đồ không? Cách đây mười dặm có con thuyền bị chìm, hảo hán nào dám theo ta xuống biển mỗi người được mười lượng bạc.”
Một lính canh râu ria xồm xoàm hô lớn.