Trịnh Hải Thuận không nói gì, ái ngại nhìn Hải Châu.
“Cắt đi, hôm nay cắt luôn được không?”
Hải Châu hỏi.
“Để muộn hai hôm được không? Mai thúc đi tìm nương ngươi về.”
Trịnh Hải Thuận do dự, lỡ xảy ra chuyện gì ông ấy cũng phải gánh trách nhiệm.
Hải Châu lắc đầu. Tề mẫu đã bị cái cảnh phu c.h.ế.t nữ nhi sắp vong làm cho sợ hãi, hà tất phải tìm bà ấy về để chịu thêm một phen kinh hãi nữa.
“Cắt hôm nay luôn đi, mạng ta lớn, chắc chịu được.”
Nàng cũng không tin ông trời đưa nàng đến đây chỉ để c.h.ế.t thêm lần nữa.
Nàng gật đầu, Tống đại phu liền gọi d.ư.ợ.c đồng chuẩn bị đồ nghề. Trịnh Hải Thuận và Đông Châu bị ngăn ở ngoài cửa, mấy đại phu rảnh tay không có bệnh nhân đều xúm lại quan sát.
Uống t.h.u.ố.c gây tê (ma phế tán) vào nửa người Hải Châu tê rần, nửa tỉnh nửa mê chỉ cảm thấy hơi đau, ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh lại ngọn nến trên bàn cạnh giường đã sáng, bên ngoài trời đã tối đen.
Nàng vừa động đậy, Đông Châu đang ngồi trên ghế liền phát hiện ra, vội vàng chạy ra ngoài gọi:
“Đại phu, tỷ ta tỉnh rồi.”
Chỉ có d.ư.ợ.c đồng ở đó, hắn vào xem tình huống, đưa bát t.h.u.ố.c đã sắc sẵn cho nàng uống rồi bảo Trịnh Hải Thuận cõng người về.
Bầu trời đầy sao lấp lánh, trăng tròn như cái đĩa bạc. Đông Châu xách mấy gói t.h.u.ố.c đi phía sau, ngoái đầu nhìn lại y quán, hỏi:
“Thúc, tỷ ta không sao đúng không?”
“Ừ.” Trịnh Hải Thuận chỉ có thể trả lời như vậy, “Về nhà tịnh dưỡng cho tốt, thấy không ổn thì mau qua gọi ta.”
“Thúc, đa tạ thúc, làm phiền thúc phải lo lắng hãi hùng cùng ta.” Hải Châu lên tiếng, “Thúc yên tâm, ta sẽ không sao đâu, Đông Châu và Phong Bình còn trông cậy vào ta mà.”
Trịnh Hải Thuận thở dài. Người lớn đoản mệnh, hài t.ử chịu tội, hôm nay là hài t.ử của người ta, biết đâu hôm nào đó kẻ bơ vơ không nơi nương tựa lại chính là hài t.ử nhà mình. Ông ấy cõng người tìm một quán bánh bao chưa dọn hàng, mua sáu cái bánh bao nóng hổi, dẫn mấy đứa nhỏ đến góc tường tránh gió ăn lót dạ.
“Để ta trả tiền, thúc...”
“Mau ăn đi, đừng lải nhải nữa, ăn xong chúng ta chèo thuyền về nhà.”
Trịnh Hải Thuận ngắt lời Hải Châu.
Thủy triều rút, gió trên biển còn mạnh hơn, tốc độ lúc về còn nhanh hơn lúc đi. Trên bãi biển ven bờ có người tranh thủ bóng đêm đi bắt hải sản. Hôm nay là ngày triều cường (con nước lớn), sóng to gió lớn, sau khi thủy triều rút thì đồ vật để lại trên bãi cát cũng nhiều hơn.
“Về rồi kìa, a nãi, đó là thuyền nhà mình.”
Ngụy Kim Hoa nhìn thấy cánh buồm liền thở phào nhẹ nhõm.
Phong Bình nghe vậy vội vàng chạy ra bờ sông, Tề A Nãi lật đật theo sau gọi nó chậm lại.
“Đại tỷ! Nhị tỷ!”
“Kim Hoa, thẩm về trước nhé, ngươi mau đi đào tôm cua đi, đừng lo cho hai bà cháu ta.” Tề A Nãi còn lo lắng việc nhà, bây giờ trên bãi biển có vàng bà cũng chẳng có tâm trạng nào mà đào. Quay đầu nhìn thuyền cập bờ, bà lại liên tục cảm tạ Trịnh Hải Thuận: “Cuối tháng này tam thúc chúng về, ta sẽ bảo hắn mời ngươi sang nhà uống rượu.”
Hải Châu còn có một tam thúc, làm lính trông coi vựa muối, mỗi cuối tháng được về nhà một lần.
“Thẩm đừng khách sáo với ta, ta với Hưng T.ử thân như huynh đệ, hài t.ử huynh ấy ta nên chiếu cố nhiều hơn một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trịnh Hải Thuận bế Phong Bình lên thuyền rồi đỡ Tề A Nãi lên, chuyển lời dặn dò của đại phu cho bà. Đưa người về đến tận nhà xong, ông lại quay đầu đi ra bãi biển lúc thủy triều xuống.
“A nãi cũng về đi, con ở đây không sao đâu, lát nữa rửa cái chân rồi ngủ thôi, bà về chăm sóc nhị thúc đi.”
Hải Châu ngồi trên giường nói.
Tề A Nãi cũng không dông dài mà vội vã rời đi. Nhị nhi t.ử không quan trọng lắm, bà sợ nhất là đứa tiểu tôn t.ử xảy ra chuyện.
Người đi hết rồi, Hải Châu mới khẽ kêu đau. Ngồi trên thuyền t.h.u.ố.c tê hết tác dụng, suốt dọc đường nàng chỉ thiếu nước c.ắ.n nát răng mới nhịn được, đau toát mồ hôi hột.
“Đông Châu, đun nước đi, đun sôi ấy, ta muốn lau người.”
Lau người hạ nhiệt, còn phải uống nhiều nước cho ra mồ hôi. Đừng nhìn nàng ở y quán nói cứng cỏi thế nhưng nàng cũng sợ vết thương nhiễm trùng, lỡ lại sốt cao không lui rồi chầu trời thì khổ.
“Đại tỷ, để đệ thổi cho tỷ.”
Phong Bình kê cái ghế đẩu nhỏ ngồi bên mép giường, ra sức thổi phù phù vào cái chân đã bôi t.h.u.ố.c mỡ và băng bó lại.
“Đệ ăn cơm chưa?”
Hải Châu hỏi, thấy cậu bé gật đầu, bèn xoa đầu bảo nó đứng dậy nói chuyện với nàng.
Ba tỷ đệ lần lượt rửa ráy, hai đứa nhỏ ngã xuống giường là ngủ ngay. Hải Châu mơ màng ngủ một giấc, bị người đi bắt hải sản về đ.á.n.h thức, sờ trán thấy nóng, nàng vội vàng ngồi dậy vắt khăn ướt lau mặt lau nách.
Đông Châu bị nước b.ắ.n lên mặt bừng tỉnh, qua bóng đen mờ ảo thấy rõ động tác của tỷ thì hoảng sợ bò dậy, giọng mếu máo hỏi:
“Tỷ, tỷ lại sốt rồi phải không?”
“Có hơi sốt một chút.” Hải Châu không giấu nàng, “Muội tỉnh cũng tốt, đi sắc cho ta một gói t.h.u.ố.c mang về ban nãy đi.”
Hai tỷ muội đều xuống giường ra khỏi phòng. Hải Châu ngồi giữa sân ngửa đầu ngắm sao trăng trên trời, câu được câu chăng trò chuyện cùng muội muội.
“Tỷ, tỷ đang nghĩ gì thế?”
“Nghĩ về... nương ta.”
--
Nàng ở dị thế cũng có người thân.
Kiếp trước, Hải Châu sống ở một dị thế khoa học kỹ thuật phát triển nhưng môi trường bị ô nhiễm nghiêm trọng. Trên mặt đất không một ngọn cỏ, sinh vật trên đất liền và đại dương đều biến dị, con người cũng biến dị theo, sinh ra đã mang chút năng lực huyền học. Nàng từ trong bụng nương đã mang theo viên Linh Trạch Châu, xuống nước sẽ tự động tạo ra một màn hào quang cách ly nước. Lớn lên, lợi dụng kỹ năng này, nàng tìm được một công việc để mưu sinh là xuống nước săn bắt tôm cá cua biến dị trong biển. Thịt của tôm cá cua ăn được rất ít nhưng vỏ tôm mai cua có thể mài thành d.a.o b.úa, trong sinh hoạt cũng có thể thay thế một phần đồng sắt. Nàng lăn lộn trong biển năm sáu năm, trong tay cũng tích cóp được không ít tiền, ngặt nỗi một lần khinh địch lại bỏ mạng trong miệng quái ngư.
Cũng may nhà nàng không chỉ có mình nàng, sau khi nàng c.h.ế.t, nương nàng chắc sẽ đau lòng vài năm nhưng có muội muội bên cạnh an ủi, bà vẫn có thể vượt qua nỗi đau để tiếp tục sống. Hải Châu nghĩ vậy, trong lòng cũng thấy an ủi đôi chút.
Đông Châu không biết tâm tư của nàng, im lặng một lát rồi nói:
“A nãi bảo không cho muội trách nương. Nếu nương không tái giá thì tỷ không có tiền trị chân, chúng ta cũng không có gạo mà ăn.”
Hải Châu “Ừ” một tiếng, thầm nghĩ lão thái thái ở phương diện này thật lương thiện, không nói xấu con dâu trước mặt tô nữ.
“Sau này chúng ta có tiền, có thể đón nương về được không tỷ?”
Đông Châu lại hỏi.
--
Hết chương 2