Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 35: Thuyền mới (2)



 

“Tỷ, Ngụy thẩm và Trịnh thúc đi bắt hải sản về rồi kìa.”

Đông Châu nói.

Hải Châu hoàn hồn, đặt cuốn sách bên bếp lò dùng hơi ấm hong khô rồi bảo Đông Châu sang nhà họ Trịnh gọi người.

Bàn ăn bày ra, thức ăn dọn lên, bốn người Trịnh gia cũng vừa sang tới.

“Hải Châu, các ngươi vẫn chưa ăn cơm à?” Ngụy Kim Hoa vào cửa nói, “Sao còn gọi chúng ta sang làm gì?”

“Mai phải nhờ Trịnh thúc xem giúp ta, tối nay làm bữa ngon lấy lòng thúc ấy chút.” Hải Châu nói đùa, “Mọi người mau ngồi đi, nếm thử tay nghề của ta.”

“Ông ấy giúp ngươi là chuyện nên làm, ngươi còn bày vẽ thế này, cái con bé này.”

“Suỵt.” Hải Châu múc bát canh gà đưa qua, “Ngụy thẩm đừng khách sáo nữa, bữa nay thẩm được hưởng sái thúc đấy, thẩm cứ việc ăn nhiều uống nhiều, chuyện khác đừng nói.”

Trịnh Hải Thuận nghe vậy cười muốn đau cả ruột, trong lòng vô cùng thoải mái.

Ba tỷ đệ Hải Châu đã lót dạ rồi nên ăn uống từ tốn. Hai huynh đệ Trịnh gia bụng đói meo, ngửi thấy mùi thơm là ruột gan cồn cào, cầm đũa lên ăn như hổ đói vồ mồi. Há cảo chiên một miếng một cái, thịt gà nhai cả xương, lúc ăn bào ngư nước canh gà đậm đà chảy ra khóe miệng nuốt không kịp.

“Ăn từ từ thôi, mất mặt c.h.ế.t đi được.”

Ngụy Kim Hoa cốc đầu mỗi đứa một cái.

“Hải Châu tỷ nấu ăn thơm quá. Nương, sau này nương hầm gà cũng làm thế này nhé.”

Trịnh Nhị lang nói.

“Bào ngư tươi hầm gà ngon hơn bào ngư khô, vị ngọt của bào ngư hơn hẳn bất kỳ loại gia vị nào.”

Hải Châu nói.

“Vậy lần sau ta thử xem.”

Trăng ẩn vào mây, tiệc tan, ba món mặn một món canh trừ cá hấp ra đều sạch bách.

Thuyền đ.á.n.h cá thì cái nào cũng na ná nhau. Có Trịnh Hải Thuận đi cùng xem xét, mặc cả nên Hải Châu chẳng phải tốn công sức gì. Thỏa thuận xong xuôi, nàng trả một trăm bốn mươi lăm lượng bạc rồi dắt về con thuyền mới tinh còn thơm mùi sơn dầu và gỗ.

Thuyền mới ngắn hơn thuyền cũ ở nhà hai thước, Hải Châu dùng một mình rất vừa vặn.

Hôm sau nàng chèo thuyền mới chở Đông Châu đi rừng hồng liễu. Ngụy Kim Hoa cùng ba phụ nhân khác trong thôn chèo chiếc thuyền cũ đi trước dẫn đường.

Mấy người chưa ăn sáng, tranh thủ lúc triều chưa rút hẳn đến bãi bùn ngập nước. Cả rừng cây xanh tốt ngâm mình trong nước biển, nhìn ra chỉ thấy mười mấy ngọn cây nhô lên.

“Đi giữa các hàng cây, đừng đi lên ngọn cây.” Ngụy Kim Hoa dặn, “Nếu không nước rút, thuyền mắc kẹt trên cành cây là không xuống được đâu.”

Hải Châu “Vâng” một tiếng, lạ lẫm ngắm nhìn cảnh tượng dưới nước. Cây ngâm trong nước bị sóng đ.á.n.h lắc lư, lá rụng lả tả.

Chỉ cúi đầu ngẩng đầu một cái, thủy triều đã rút đi một mảng lớn. Cây ngâm trong biển lộ ra, đầu tiên là tán cây rồi đến thân cây, nước trên ngọn cây còn chưa nhỏ hết thì bộ rễ cây giương nanh múa vuốt cũng lộ ra khỏi mặt nước.

Như những chiếc càng cua khổng lồ, một cái cây được chống đỡ bởi bảy tám rễ phụ, rễ cây còn cao hơn cả Đông Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nước biển rút khỏi bãi bùn, thuyền đ.á.n.h cá “bộp” một cái mắc cạn trên lớp bùn nhão, phải đợi triều lên thuyền mới nổi lên được.

Chim biển rợp trời sà xuống bãi bùn, chúng bước những đôi chân dài khẳng khiu đi lại ưu nhã, mắt sắc mỏ nhọn mổ những con cá nhỏ non mềm trên bãi bùn.

Một đàn vịt biển kêu cạc cạc không biết từ đâu tới, chúng mổ vào bùn bách phát bách trúng, cổ ngửa lên là một con cá nhỏ dài bằng ngón tay chui tọt vào bụng. Cái mỏ bẹt bẹt c.ắ.n vỏ tôm lột vỏ cua cũng rất điệu nghệ, tôm bỏ đầu chỉ ăn đuôi, cua to bằng củ tỏi bị lật bụng mổ lấy thịt, chỉ để lại cái mai không.

Hải Châu tranh cướp cá bống sao với vô số chim bay và vịt biển, thỉnh thoảng còn để ý đến cái m.ô.n.g của chúng. Vịt biển sống luộm thuộm, vịt mái muốn đẻ trứng là bò ngay ra bùn, quả trứng còn nóng hổi rơi xuống bùn nó cũng mặc kệ, quay đầu đi kiếm ăn tiếp.

Đông Châu đợi vịt mẹ đi rồi nhặt trứng vịt dính bùn lên. Khóe mắt thấy chim biển bay lên tán cây làm tổ đẻ trứng, nàng bốc nắm bùn trát lên thân cây làm dấu, đợi chim bay đi sẽ trèo lên trộm.

Cá tôm cua nhỏ, sao biển vây quanh gốc cây, nghêu sò và vẹm trong vũng bùn, Hải Châu thấy cái gì nhặt cái nấy. Giày đã không còn nhìn ra màu sắc, chân dính đầy bùn, tay bẩn thì quệt đại vào người con vịt biển làm nó sợ hãi kêu quang quác, nàng cũng cười bắt chước tiếng vịt kêu.

Mặt trời dần lên đến đỉnh đầu, rổ và thùng trên thuyền đều đầy ắp, còn có hai con vịt biển bị trói cánh nằm trên boong thuyền.

Đông Châu mải mê đi theo đàn vịt càng lúc càng xa, Hải Châu gọi nàng về:

“Sắp triều lên rồi, lên thuyền thôi.”

“Vâng.”

Miệng đáp vâng nhưng nàng lại bới bùn lấy hai quả trứng rồi mới quay lại. Chạy vội quá dẫm phải quả trứng vịt vùi trong bùn, chân trượt một cái, ngã ngồi phệt xuống bùn, trứng vịt trong tay cũng vỡ nát.

“Ha ha ha.”

Hải Châu dựa vào thuyền cười ngặt nghẽo.

Mấy người khác cũng cười:

“Mau đứng dậy đi, lát nữa nước lên đứng trong nước mà rửa.”

Con sóng đầu tiên ập tới, chiếc thuyền mắc cạn trong bùn lắc lư. Từng đợt sóng dâng lên, thuyền đ.á.n.h cá bập bềnh trôi nổi. Mắt thấy nước dâng lên đến đùi, Hải Châu vội vàng kéo Đông Châu từ dưới nước lên thuyền.

Những cái cây phơi nắng nửa ngày lại chìm trong biển nước. Khi Hải Châu chèo thuyền rời đi, nàng thầm nghĩ rừng cây mọc trên bãi bùn này như phạm tội tày đình đang chịu hình phạt ngâm nước vậy.

Thuyền cập bến, Phong Bình dắt Triều Bình đi đứng chưa vững vội vàng chạy ra bờ sông. Hai huynh đệ Trịnh gia và lũ trẻ con hàng xóm cũng chạy ra giúp xách đồ.

Ngụy Kim Hoa giẫm lên tảng đá ven sông lội xuống nước, cởi đôi giày đầy bùn ra rửa, tiện tay túm nắm cỏ thủy sinh cọ sạch bùn đất bám dưới đáy thuyền.

“Ngụy thẩm, đừng cẩn thận thế, chạy vài chuyến ra biển là sạch ngay ấy mà.”

Hải Châu nói.

“Tiện tay thôi. Hải Châu, ngươi đừng nấu cơm nữa, sang nhà thẩm ăn đi, sáng nay lúc đi ta đã dặn hai đứa nhi t.ử nấu nhiều cơm rồi.”

Bận rộn cả buổi người cũng mệt nhoài, Hải Châu vừa hay không muốn tốn công nấu nướng, nàng lười biếng vươn vai nói:

“Được, ta mang rổ trứng vịt sang cho nãi nãi trước đã, về rồi sang ngay.”

Xách một rổ trứng vịt và một con vịt biển, Hải Châu đến nhà nhị thúc thấy nãi nãi đang giặt ga giường. Nhị thúc ngồi trên chiếc ghế có bánh xe dựa lưng vào tường phơi nắng, vì eo không có lực nên phải dùng ga giường buộc người vào lưng ghế.

--

Hết chương 19.