Ông lão tóc lưa thưa thấy Hải Châu định đi thật thì vội vàng tăng giá, ôm lấy c.o.n c.ua xanh lớn nài nỉ nàng bán cho mình.
“Thật sự không bán đâu, ta không ham tiền. Chưởng quầy đừng dùng tiền dụ dỗ ta nữa, ta chỉ muốn để dành cho người nhà ăn thôi.”
Trên bến tàu có quan binh, Hải Châu cũng không lo ông ta làm khó dễ.
“Bảy lượng, mua gạo đủ cho ngươi ăn cả năm đấy.”
Hải Châu vẫn lắc đầu:
“Ông nghĩ nhà ta thiếu gạo sao? Thế này đi, chiều nay ta còn xuống biển, ta sẽ để ý giúp ông, bắt được c.o.n c.ua xanh to nào nữa ta sẽ mang đến cửa hiệu cho ông.”
Ông lão thở dài đặt c.o.n c.ua xuống:
“Cái con nha đầu này, người ta vất vả cả ngày trên biển chỉ mong bán được giá cao, ngươi thì hay rồi, đồ đáng tiền tống hết vào mồm, đúng là không biết tính toán.”
“Bạc kiếm bao giờ cho hết, tích cóp nhiều mấy để đó cũng chẳng khác gì hòn đá, ăn vào bụng mới là của mình.”
Vất vả cả buổi mà đến cái mình muốn ăn cũng không được ăn thì sống còn ý nghĩa gì? Hải Châu không muốn sống cái cảnh khổ trước sướng sau nữa, cứ tận hưởng lạc thú trước mắt, ăn ngon ngủ kỹ, thỏa mãn bản thân trước rồi tính sau.
Nàng muốn kiếm tiền không khó, thậm chí dọn lên trấn mua nhà tậu cửa hiệu cũng dễ như trở bàn tay. Nhưng nàng không muốn bị đồng tiền chi phối. Khi cuộc sống ngập tràn mùi tiền, lòng tham vật chất sẽ khiến chính nàng và những người xung quanh trở nên xốc nổi. Những ngày tháng như vậy kiếp trước nàng đã nếm trải đủ rồi.
Hải Châu đẩy thuyền đ.á.n.h cá ra biển, bước lên mũi thuyền rồi đi vào boong, chèo thuyền từ từ rời khỏi vịnh. Khi đi lướt qua chiếc thương thuyền vừa rời bến, nàng nghe thấy người trên thuyền nói ruộng muối bị trộm cướp tấn công.
Nàng lập tức quay lại bến tàu hỏi thăm quan binh tin tức thực hư. Đối phương cũng không giấu giếm liền xác nhận:
“Hai hôm nữa chắc thủy sư sẽ phái binh tới, nghe nói mỗi thôn sẽ được bố trí hai quan binh canh gác.”
Hải Châu lại hỏi thăm tình hình ở ruộng muối nhưng đối phương cũng không rõ cụ thể thế nào.
Về thôn nàng không dám nói với Tề A Nãi nhưng trong thôn đâu chỉ có mình nàng đi bến tàu. Đến chạng vạng, tin tức trộm cướp cướp phá ruộng muối và làm bị thương người đã truyền về.
Làng chài yên bình bị phủ một lớp bóng đen u ám. Người trong thôn ngày ngày nghển cổ nhìn ra sông, mong ngóng con cháu đi làm diêm dân mau ch.óng trở về.
Thuyền quan chở lính đến trước thuyền chở diêm dân một bước. Hải Châu đi múc nước về thì bất ngờ gặp người quen trên thuyền là Hàn Tễ và Thẩm Toại, một cao một thấp đứng ở mũi thuyền.
“Lục ca?” Hải Châu đứng ở đầu thuyền vẫy tay, “Mau xuống đây, về nhà ta chơi, không ngờ ca lại đến thôn chúng ta đấy.” Nàng quay sang gọi Hàn Tễ: “Hàn công t.ử, về nhà ta nghỉ chân một chút nhé.”
“Thấy ta vui chứ gì?” Thẩm Toại xách tay nải xuống thuyền, vào nhà ném lên bàn, nghênh ngang kéo ghế ngồi xuống lại đá một cái ghế cho Hàn Tễ, “Tễ huynh phụ trách bố trí quan binh canh gác, cha ta đá ta đi theo luôn. Nương và nhị tẩu ta biết ta đến thôn các muội nên chuẩn bị ít đồ bảo ta mang sang. Cái tay nải to tướng này làm ta mệt c.h.ế.t đi được, muội phải xuống biển vớt nhiều đồ ngon chiêu đãi ta đấy nhé.”
“Không thành vấn đề, huynh muốn ăn gì ta đều có thể vớt lên.”
Hải Châu chỉ thiếu nước vỗ n.g.ự.c đảm bảo, nhà có khách nàng thực sự rất vui.
“Bá nương và nhị tẩu khách sáo quá, còn gửi đồ cho ta nữa.”
Nàng không giấu được sự xúc động. Sự quan tâm này xuất phát từ chính bản thân nàng chứ không liên quan đến nguyên thân, không giống sự quan tâm đến từ Tề A Nãi và Đông Châu, Phong Bình khiến nàng cảm thấy áy náy. Nàng như con bướm hoa bay ra bay vào, lôi hết đồ ăn trong nhà ra: cá khô chiên giòn, tôm biển nướng, cả đậu phộng chiên bọc vụn rong biển.
“Hàn công t.ử cũng ăn đi, đều là ta tự tay làm, sạch sẽ lắm.”
Hải Châu mời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Họ vừa ăn cơm ở bến tàu nên không đói nhưng cũng không nỡ phụ ý tốt của nàng, bèn cầm đũa gắp ăn vài miếng.
“Món trứng tôm nướng này ngon đấy, trong nhà có giấy dầu không? Gói cho ta hai gói mang đi.”
Thẩm Toại chẳng khách sáo chút nào.
“Bao giờ các huynh đi?”
“Nhiều nhất là nửa canh giờ nữa.”
Hàn Tễ nói.
“Trời sắp tối rồi, hay là ở lại một đêm rồi hẵng đi?” Hải Châu nhìn sang hắn, “Đi thuyền ban đêm cũng không an toàn, ở lại một đêm mai đi sớm?”
Thẩm Toại nháy mắt với Hàn Tễ. Hắn rũ mắt im lặng, một lúc sau gật đầu nói:
“Vậy làm phiền cô nương.”
“Để ta đi kiếm ít đồ ngon, hôm trước xuống biển ta phát hiện một hang cua, tối nay ăn cua nhé? Ta làm món canh thịt cua cho các huynh.”
Đông Châu chạy vào nghe thấy thế thì bĩu môi nhưng thấy Thẩm Toại nàng lại vui vẻ nói:
“Tỷ của muội nấu canh thịt cua ngon lắm, Thẩm Lục ca, huynh đến thì ở chơi vài ngày nhé.”
Dứt lời nàng khẽ thở dài. Đồ ăn có ngon đến mấy mà ăn suốt bảy tám năm cũng ngán, nàng không hiểu sao tỷ tỷ ăn mười mấy năm rồi mà vẫn chưa chán.
Thẩm Toại và Hàn Tễ đi theo Hải Châu ra biển. Ngồi trên thuyền, Thẩm Toại vỗ mạn thuyền chê thuyền nhỏ ngồi không thoải mái:
“Muội t.ử, muốn cùng Lục ca ngồi thuyền lớn đi dạo một vòng không? Chúng ta ra biển sâu, có thể thấy cá voi phun nước đấy.”
Hải Châu động lòng, nàng nhìn về phía người có quyền quyết định:
“Ta không đi được đâu nhỉ? Các huynh đi công vụ mà.”
Tâm tư nàng hiện rõ trong mắt, Hàn Tễ cười vỗ vai Thẩm Toại một cái:
“Đừng trêu người ta nữa. Tề cô nương, thực ra chúng ta đi chuyến này cũng có chuyện muốn nhờ. Chắc cô nương cũng nghe nói rồi, mấy hôm trước ruộng muối bị cướp, theo tin tức quân đội nhận được thì đám cướp này chiếm đảo hoang...”
“Các huynh muốn ta làm mật thám sao?”
Hải Châu hỏi thẳng.
Hàn Tễ im lặng, Thẩm Toại cũng không cười nữa. Chiêu này là hạ sách, dùng một nữ t.ử yếu đuối làm trạm gác ngầm thực sự không thích hợp.
“Thôi, ta nói bậy đấy, đừng tưởng thật.” Hàn Tễ từ bỏ ý định viển vông, “Thuyền quan còn phải đi về phía tây khoảng năm sáu ngày nữa, nếu cô nương muốn đi cùng cũng được, đợi khi quay lại sẽ đưa cô nương về.”
Thấy Hải Châu còn đang suy tư, Thẩm Toại vỗ vai nàng:
“Đừng nghĩ nhiều, đi về phía tây không nguy hiểm đâu, nếu không cũng chẳng dám cho muội đi theo. Muội không đi cũng được, mai chúng ta đi rồi.”
“Đi chứ.” Hải Châu quyết định. Nàng muốn ra ngoài ngắm nhìn thế giới, cứ ru rú ở bờ biển với con thuyền đ.á.n.h cá nhỏ bé này thì chẳng thể nào du lãm hết đường bờ biển dài dằng dặc được. “Phía tây chắc nhiều trái cây lắm nhỉ? Chúng ta có lên bờ không? Vậy được, vừa hay tam thúc ta đã về, ta giao lũ trẻ cho thúc ấy, ta đi chơi đây.”
--
Hết chương 20.