Ở bên này, Hàn Tễ và Thẩm Toại cũng chèo thuyền hướng về phía đảo hoang. Chủ ý là do bọn họ đưa ra, sao có thể ngồi mát ăn bát vàng được? Ngộ nhỡ Hải Châu gặp nạn, điều đó còn khó chịu hơn là g.i.ế.c bọn họ.
Hải Châu vừa từ trong đảo lui ra thì gặp đúng hai người vừa lên bờ. Ba người đứng ở bờ biển nhìn nhau, cuối cùng quyết định giấu thuyền đi rồi cùng nhau tiến vào đảo.
Ánh trăng ẩn vào tầng mây, đường dưới chân càng thêm tối đen. Hải Châu đi theo bước chân hai người phía trước mà cũng suýt nữa bị vấp ngã. Nàng vuốt n.g.ự.c nói:
“Không được, tìm kiếm kiểu này không ổn đâu. Địch còn chưa tìm thấy thì chúng ta đã tự hành hạ bản thân đến c.h.ế.t rồi. Chúng ta quay lại bờ biển đi, trời sáng rồi hẵng vào đảo.”
Làm liên lụy đến nàng, cả Hàn Tễ và Thẩm Toại đều rất áy náy. Thấy nàng nói vậy, hai người cũng không phản đối, lại mò mẫm theo đường cũ quay trở lại.
Hải Châu lấy quần áo trên thuyền thay, gõ ít hàu sống trên đá ngầm lót dạ. Ăn no xong, nàng gọi hai người lên thuyền:
“Còn hơn một canh giờ nữa mới sáng, chúng ta chợp mắt một lát đi. Lúc này ta cũng chẳng câu nệ nữa đâu, Lục ca, huynh ngồi xích lại đây cho ta dựa vào một chút.”
Thẩm Toại ngoan ngoãn nghe lời ngồi xích lại tựa lưng vào nàng làm điểm tựa. Hàn Tễ thấy thế cũng ngồi xuống bên cạnh. Hắn không dám ngủ, mở to mắt canh gác cho hai kẻ vừa đặt lưng xuống đã ngủ say như c.h.ế.t kia.
Khi chân trời lộ ra tia nắng đầu tiên, hắn đ.á.n.h thức hai người dậy.
“Huynh không ngủ à?”
Hải Châu dụi mắt hỏi.
“Chợp mắt một lúc thôi, tỉnh sớm.”
Hàn Tễ nhảy xuống thuyền hoạt động chân tay, học theo động tác của Hải Châu gõ hàu sống trên đá ngầm ăn lót dạ.
“Đúng là hành xác mà.”
Thẩm Toại đi tiểu xong, ngồi xổm bên bờ biển rửa tay.
“Hối hận không?”
Hải Châu hỏi bâng quơ.
“Cái đó thì không. Muội có hối hận không?” Thẩm Toại đi đến bên cạnh nàng, đợi nàng gõ xong con hàu liền đưa tay nhón lấy ăn, “Muội làm ta ngạc nhiên đấy, tối qua ta cứ sợ muội sẽ khóc nhè cơ.”
Coi thường ai thế không biết. Hải Châu cười khẩy. Kiếp trước lúc nàng chiến đấu trong miệng quái ngư thì hắn còn chưa biết đang nghịch bùn ở đâu đâu.
Trên đảo đột nhiên vang lên tiếng còi lanh lảnh. Ba người vội vàng nấp đi. Đợi một lúc không thấy ai tới, Thẩm Toại và Hải Châu ngụy trang kỹ cho con thuyền, Hàn Tễ đi quét vỏ hàu xuống biển dùng cành cây xóa sạch dấu chân trên bãi cát.
“Đi thôi.” Hải Châu ra hiệu một hướng, “Tiếng còi truyền đến từ phía bên kia.”
Khi màn đêm buông xuống, ba người đầy mình chật vật lại quay về chỗ cũ. Ngày hôm nay vừa phải chui hang vừa leo cây, Hải Châu xui xẻo đụng phải đội tuần tra để trốn chạy nàng phải nhảy ùm xuống sông. Y phục ướt rồi lại khô, dính nước lẫn bùn đất chẳng còn nhìn ra màu gốc.
Nàng lấy bộ y phục đã phơi khô trên boong thuyền thay, rửa tay rồi ngồi xuống bên tảng đá gõ hàu sống. Một ngày hai đêm toàn dựa vào thứ này lấp bụng, nàng ăn đến phát ngán rồi.
“Về đến nhà ta phải ăn một bữa no nê, rồi ngủ một giấc thật đã.”
Nàng uể oải lẩm bẩm.
“Tình hình thám thính cũng hòm hòm rồi, nghỉ một lát rồi chúng ta về.”
Hàn Tễ nói.
Khác với Hải Châu, đêm qua hắn không ngủ, hôm nay lại chạy nhảy trên đảo cả ngày, mắt vằn tia m.á.u, chân tay nặng trĩu nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Phấn khích đến nỗi quên cả nam nữ thụ thụ bất thân, hắn đặt tay lên vai Hải Châu hào hứng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tìm muội quả nhiên không sai, giỏi lắm. Muốn đi theo ta không? Ta kiếm cho muội một việc trong thủy sư khỏi cần phải xuống biển bắt cá nuôi gia đình nữa.”
Hải Châu: ...
Sao hết người này đến người khác đều muốn bắt cóc nàng thế nhỉ?
Nàng gạt tay hắn khỏi vai, từ chối:
“Thôi khỏi, ta xuống biển bắt cá thấy thoải mái hơn.”
“Nàng không đi thì ta đi. Huynh đệ tốt, huynh mang ta đi đi.” Thẩm Toại bưng bát thịt hàu đã bóc vỏ đến xun xoe, “Hôm nay ta biểu hiện cũng khá lắm mà.”
“Ngươi muốn vào thủy sư thì lo mà xuống biển luyện bơi đi.”
Hàn Tễ gạt tay Thẩm Toại ra.
Hắn nghỉ ngơi một lát rồi gọi Thẩm Toại giúp đẩy thuyền xuống biển,
“Đi thôi, chúng ta về luôn bây giờ. Ta về ngủ một giấc, trời sáng sẽ đi tìm cha ta.”
Hải Châu không nhúc nhích, hỏi hai người đã ngồi trên thuyền:
“Hàn nhị ca, huynh đi đi về về xin binh lính đến đây mất khoảng mấy ngày?”
“Ít nhất ba ngày.”
“Nhưng ta nghe lén được tin là hai ngày nữa nhị đương gia của chúng sẽ đưa mười người đi tiêu thụ hàng hóa. Để đám này chạy thoát thì muốn bắt lại e là khó đấy.”
“Thế thì cũng chịu thôi, ta không điều động được quân lính ở trấn Vĩnh Ninh.” Hàn Tễ nhìn sang Thẩm Toại, hỏi: “Ngươi thuyết phục được cha ngươi không?”
“Quản tiền mà nhúng tay vào binh quyền, huynh chê cha ta sống lâu quá à.”
Thẩm Toại có thể hy sinh vì đại nghĩa nhưng không thể đem tính mạng cả nhà ra đ.á.n.h cược. C.h.ế.t trong tay giặc cướp là do số mệnh nhưng mạng sống của người nhà hắn cũng là mạng.
“Ta có cách này...” Hải Châu nói ra kế sách của mình, “Ta đảm bảo không để lộ bản thân, cho dù chuyện vỡ lở thì bọn cướp cũng không ngờ tới người ngoài, chỉ nghĩ là t.a.i n.ạ.n thôi.”
“Được, ta nghe muội. Trì hoãn thêm một ngày nữa, liều mạng với chúng nó.”
Thẩm Toại nghe mà nhiệt huyết sôi trào, hắn xoa tay hầm hè vác đại đao nhảy xuống thuyền, hận không thể trời sáng ngay để làm một trận ra trò.
Hàn Tễ cũng im lặng xuống thuyền, kéo thuyền giấu lại sau tảng đá.
Ba người lại dựa lưng vào nhau ngủ một đêm. Khi trời tờ mờ sáng, Hải Châu thay bộ y phục bẩn, nhảy xuống biển, giữa đường ngoi lên lấy hơi rồi lên bờ trong tay xách theo một túi vải.
“Đi thôi.”
Nàng gọi hai người.
Ngày hôm qua đã thám thính địa hình kỹ càng, ba người len lỏi như chuột trong những bụi rậm và rãnh nước.
Trên đảo chỉ có khoảng năm sáu mươi tên cướp. Người nấu cơm là một lão già nóng tính. Hắn khó chịu vì mọi người được ăn uống bài bạc còn mình ngày ba bữa phải ru rú trong bếp, lại còn hay bị mắng nấu ăn dở. Vì thế cứ đến giờ nấu cơm là hắn oán khí ngút trời, thái rau c.h.ử.i, nhóm lửa c.h.ử.i, mắng chán thì nhổ nước bọt vào nồi.
Sáng sớm chưa ai bén mảng đến nhà bếp. Thẩm Toại khom người thả những con sứa sặc sỡ đã đập nát và con bạch tuộc xanh vào chum nước. Nghe thấy ba tiếng chim kêu, hắn vớt sứa và bạch tuộc đã ngâm hết m.á.u và thịt vụn ra bọc vào áo, nhanh ch.óng lẩn vào đống củi sau nhà gỗ.
Lão già đi múc nước về, ào một cái đổ hai thùng nước vào chum rồi múc gạo nấu cơm, gạo chẳng thèm vo cứ thế đổ thẳng vào nồi.
Đợi lão già hầm cá làm thức ăn, Thẩm Toại đứng từ xa hét vọng vào bếp:
“Đại đương gia sáng nay muốn ăn canh hàu sống, làm thêm món nữa đi.”
Lão già hùng hổ bỏ đi. Hải Châu vội vàng lẻn vào giấu sứa băm nhỏ dưới đáy nồi. Để chắc ăn, nàng ngâm phần sứa còn lại vào nước, lọc bỏ xác sứa rồi đổ nước đó vào nồi cháo khuấy đều.