Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 45: Sửa nhà (2)



 

Hắn cũng từng trải qua tuổi mới lớn nên đại khái hiểu đám choai choai mười bảy mười tám tuổi thường tơ tưởng đến loại nữ nhân nào. Nghĩ vậy, hắn trút bỏ lo lắng, chỉ dặn dò:

“Đảo hoang nhiều rắn rết côn trùng, con hạn chế đi thì hơn. Sau này đi đâu nhớ nói với ta hoặc nãi nãi một tiếng, đừng có vỗ m.ô.n.g chạy biến đi để chúng ta ở nhà lo thon thót.”

“Biết rồi, biết rồi, tam thúc mau về ăn cơm đi.”

“Ta biết ngay là con không thích nghe mà, phàm là... Thôi.” Tề lão tam xách thùng đi ra, “Ta về đây, chiều con có ra khơi không?”

“Không, con muốn nghỉ ngơi thêm chút nữa.”

“Tỷ, cơm chín rồi, muội hấp cá xong là ăn được ngay, tỷ rửa mặt đi.”

Đông Châu ló đầu ra khỏi bếp nói.

“Tiểu muội của ta đảm đang quá, nấu món gì thế?”

Hải Châu lười biếng vươn vai nhảy xuống ghế, múc nước rửa mặt cho tỉnh táo.

Bữa trưa là cơm hấp, cho hơi nhiều nước nên cơm hơi nát, rau xào hơi kỹ nên nát nhừ, cá hấp hơi mặn nhưng Hải Châu không chê chút nào, ăn ngon lành.

“Chẳng ngon tẹo nào.” Đông Châu bĩu môi không vui, “Phí phạm đồ ăn quá.”

“Làm nhiều khắc quen tay, tỷ tỷ giờ kiếm được tiền rồi, chịu được sự phí phạm của muội.” Hải Châu gắp trứng cá chia đều ra ba bát nói: “Ăn đi, nấu chín được là ta không chê rồi.”

Ba người ăn hai món mặn, đến cơm cũng chẳng thừa hạt nào.

Hải Châu là người cuối cùng buông đũa, nàng đổ xương cá đi rồi thu dọn bát đĩa mang rửa. Phong Bình cầm giẻ lau bàn. Đông Châu không có việc gì làm, lượn lờ định đi rửa cái vại ngâm gạo.

“Đừng động vào.” Hải Châu ngăn lại, “Nấu cơm thì không rửa bát, muội ra ngoài ngồi chơi đi.”

“Vậy mai muội vẫn nấu cơm nhé.”

Hải Châu ngoài miệng đồng ý nhưng không cho nàng cơ hội. Hôm sau nàng chèo thuyền ra bến tàu mua thịt ba chỉ, vớt rong biển tươi dưới biển lên. Thịt ba chỉ băm nhỏ trộn với rong biển làm nhân hấp bánh bao.

Nồi đất nấu cơm xào rau thì tạm được nhưng hấp màn thầu hay bánh bao thì không ổn lắm. Hải Châu tốn bao công sức mà bánh bao vẫn bị nứt vỏ, nước thịt chảy ra ngoài, mùi vị cũng kém ngon.

Buổi chiều nàng không ra khơi, chèo thuyền ra bến tàu tìm thợ rèn đ.á.n.h một chiếc chảo sắt. Nghe thợ rèn giới thiệu một thợ xây biết xây bếp lò, nàng tìm đến nhà thuê người về làm việc.

Nhà đá xây kín kẽ, viên đá nào cũng có tác dụng quan trọng, động vào một viên là có thể sập nhà. Thợ xây xem xét quanh bếp một hồi rồi ra cửa nói với Hải Châu:

“Không đục ống khói xuyên qua tường được, chỉ có thể dỡ mái nhà, cho ống khói thò lên từ đó.”

“Vậy thì dỡ mái nhà đi, tiện thể xem giúp ta mái của ba gian phòng kia luôn, sau cơn bão ta cũng chưa kiểm tra xem có vấn đề gì không.”

Hải Châu cùng Đông Châu và Phong Bình dọn hết đồ đạc trong bếp ra. Nồi niêu, chum vại để nấu cơm, xào rau, hấp cá, hầm thịt bày la liệt, đếm sơ sơ cũng bảy tám cái. Chưa kể hũ đựng mắm tôm mắm cua, chum sành lớn đựng gạo mì đậu lạc. Những cái niêu sứt mẻ vỡ một nửa từ đời nào cũng chất đống trong góc không nỡ vứt. Không dọn không biết, gáo múc nước bằng hồ lô cũng có đến bốn cái, chưa kể mấy hũ dầu hũ muối bé bằng bàn tay. Hải Châu muốn vứt bớt những thứ không dùng đến nhưng Đông Châu lại tiếc.

“Cái bình này chỉ gãy quai thôi, còn lại vẫn tốt mà, vẫn đựng gạo đựng mì được.” Đông Châu giữ lại một cái bình gốm rồi chọn ra một cái niêu bụng to bị nứt miệng nói: “Cái này dùng để luộc nghêu sò được này, mấy thứ đó bẩn lắm... Cái gáo này vẫn tốt, chỉ hơi cũ thôi, vẫn dùng được.”

Hai tỷ muội một người muốn vứt, một người muốn giữ, thợ xây đứng bên cạnh nhìn cũng thấy buồn cười nói với Hải Châu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Muội t.ử của cô nương tiết kiệm biết lo toan đấy, đúng là người biết sống.”

“Đồ nát thì càng tích càng nhiều, càng để càng rách.”

Khi dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp bằng đá, không gian bên trong thoáng đãng hơn hẳn. Hải Châu đứng bên trong ướm thử, theo ý tưởng của nàng, xây xong bếp lò chỉ để lại một bếp nấu canh còn lại dẹp hết, căn phòng sẽ gọn gàng hơn nhiều, nấu nướng xoay người cũng không bị vướng víu.

Vì Đông Châu tiếc của không nỡ vứt mấy cái niêu vỡ bình sứt đi, Hải Châu bèn ra sông múc bùn đổ vào rồi trồng tỏi dại hành dại vào đó, lại còn trồng một hàng hoa dại dọc chân tường.

“Bĩu môi cái gì? Muội giữ lại là để dùng, ta dùng cho rồi còn gì?” Hải Châu cười đắc ý với Đông Châu, vỗ tay nói: “Sau này giao cho muội chăm sóc chúng đấy, đừng để c.h.ế.t nhé.”

Đông Châu cạn lời.

Nhân cơ hội này, Hải Châu dọn dẹp nhà cửa một lượt. Trời đẹp, nàng khuân hết rương hòm y phục ra. Trong sân bụi nhiều, nàng chăng dây phơi y phục ở bãi đất trống ngoài cửa.

Y phục cũ Phong Bình mặc chật hai năm trước nàng đều soạn ra. Trước đây giữ lại là để cho tiểu đệ Triều Sinh mặc, giờ Triều Sinh đi rồi không thiếu y phục nên nàng mang sang cho Triều Bình. Còn y phục cũ của nàng và Đông Châu, cùng mấy chiếc áo bông nương để lại, Hải Châu đều không giữ mà đem tặng cho mấy nữ hài mồ côi trong thôn.

“Áo cũ không mặc nữa còn có thể tháo ra làm giày mà.”

Đông Châu lầm bầm.

“Y phục mua mới, giày cũng mua mới.” Hải Châu lấy chiếc áo bông năm ngoái ướm lên người nàng, vuốt cằm nói: “Tay áo ngắn rồi, cho Tiểu Điệp nhà ngũ đường thúc đi.”

Đông Châu tiếc rẻ:

“Muội mới mặc có nửa tháng, còn chưa giặt lần nào đâu.”

“Màu sắc già nua quá, mai chúng ta đi mua vải bông may áo bông hoa nhé.”

Hải Châu thở dài. Nha đầu này hiểu chuyện quá, lại còn hơi ki bo, biết rõ trong nhà không thiếu tiền mà vẫn tiếc rẻ.

Nàng xoa đầu Đông Châu nói:

“Muội muội ta xinh xắn thế này, phải mặc y phục màu sắc tươi sáng mới đẹp.”

Đông Châu hơi ngượng ngùng phồng má nhìn chiếc áo bông nhỏ màu xanh chàm vẫn còn chút do dự:

“Nhưng cái này nương may cho muội mà, năm nay không còn nữa.”

Y phục không vừa người thì nên bỏ, sự tiếc nuối vô dụng cũng nên quên đi, những thứ gợi lại cảm xúc buồn bã không đáng giữ lại. Hải Châu không do dự ném chiếc áo bông mỏng màu xanh vào đống đồ bỏ đi, nói:

“Có phải không gặp nương nữa đâu. Đợi sang năm gặp bà ấy, muội bảo bà ấy may cho bộ đồ mới vừa người, muội đòi một bộ bà ấy may cho hai bộ ấy chứ.”

Đông Châu tưởng tượng đến cảnh đó, tâm trạng vui vẻ hẳn lên, nhoẻn miệng cười. Nàng không nghĩ ngợi lung tung nữa, chủ động chọn những bộ y phục không vừa hoặc không thích mang cho mấy tỷ muội chơi thân.

Hải Châu chọn một hồi, giữ lại cho mỗi người hai bộ đồ tắm còn lại đều đem tặng hết. Ga giường và đệm cũ mang sang cho nãi nãi. Tề nhị thúc trước đây đi lại bất tiện làm bẩn mấy bộ chăn đệm, chỗ này mang sang vừa khéo thay thế đống bông bẩn thỉu hôi hám kia vứt đi.

Xây bếp lắp ống khói mất hai ngày, lợp lại mái nhà tốn thêm hai ngày nữa. Việc sửa sang mái của ba gian phòng còn lại đơn giản hơn, chưa đến nửa ngày đã hoàn thành.

--

Hết chương 24.