Hàn Tễ có chút tiếc nuối Hải Châu là thân nữ nhi, nếu không hắn đã tiến cử nàng cho cha mình.
“Muội đến làm quân sư cho ta đi.”
Hắn muốn xem nàng còn bao nhiêu ý tưởng nữa.
“Miễn đi, cuộc sống tự do tự tại đang tốt đẹp, ta ăn no rửng mỡ hay sao mà ngày nào cũng cùng huynh lênh đênh trên biển.” Hải Châu từ chối không chút do dự, nàng liếc hắn một cái, bổ sung: “Hơn nữa huynh giờ là quan mấy phẩm thế, ta làm quân sư cho huynh chẳng có tiền đồ gì cả.”
“Được, đợi ta có tiền đồ rồi ta lại đến.”
Hàn Tễ bật cười.
Gã sai vặt mang theo mâm cỗ đã về. Hàn Tễ chọn vài món thịt sai người mang cho thôn trưởng, tộc trưởng và hai lính canh, phần còn lại bày ra sân nhà Hải Châu, đợi Mục đại phu và Tống đại phu đến cùng dùng bữa.
Buổi chiều Hải Châu đưa Phong Bình và Đông Châu ra bờ biển tập bơi. Nàng tính toán đợi lớp võ trong thôn mở, ba tỷ đệ sẽ cùng đi học, học được bao nhiêu hay bấy nhiêu, học nhiều hay ít cũng là cho bản thân mình.
Người trong thôn còn đang xếp hàng chờ đại phu khám bệnh, bờ biển vắng tanh không một bóng người. Hàn Tễ và Thẩm Toại cũng cởi áo ngắn nhảy xuống biển luyện nín thở. Có Hải Châu canh chừng bên cạnh, hai người hoàn toàn không lo lỡ tay dìm mình c.h.ế.t đuối.
Buổi tối lúc Đông Châu thay nước, cho rùa biển lớn ăn cá, Thẩm Toại và Hàn Tễ ngồi một bên nhìn. Hai người ngâm mình trong biển cả buổi chiều, mắt bị nước biển làm cho đỏ hoe.
“Phong Bình, mắt đệ có đau không?”
Thẩm Toại hỏi.
Phong Bình lắc đầu:
“Dạ, lúc đầu thì đau.”
“Nghĩa là sao?”
“Quen rồi thì không đau nữa. Hồi đầu cha ta dạy bơi, mắt bọn ta cũng đau, mũi và tai cũng khó chịu, bơi nhiều lần là quen thôi.”
Hải Châu giải thích. Nàng cho rùa biển ăn tôm cá nhỏ xong, bưng bát vào bếp.
“Khuấy nồi cháo lên đi.”
Hải Châu nói.
Lúc chạng vạng Hàn Tễ vốn định gọi món từ quán ăn, Hải Châu không chịu. Họ sợ nàng nấu nướng vất vả tốn công, nàng bảo chỉ làm cơm nhà bình thường, họ cũng đành ăn đơn giản theo.
Nàng nấu một nồi cháo hải sản. Hàu sống và cua trong cháo là mọi người cùng nhau kéo lưới bắt được, nghêu sò là Hải Châu lặn xuống đáy cát bắt. Cá sông thịt thớ to thích hợp chiên hoặc kho, cá biển thịt mềm ít xương, lột da băm nhỏ viên lại nấu canh cá viên. Tôm sông tôm biển rửa sạch bỏ đầu đuôi, trộn với ốc biển thái lát làm mắm sống.
Trong nhà không có rượu, Hải Châu nhoài người ra hỏi người đang trêu rùa biển:
“Trên thuyền có rượu không? Xách một vò nhỏ xuống đây.”
Việc chạy vặt đều do Thẩm Toại làm, hắn nhanh nhẹn đứng dậy đi ngay.
“Thuyền của muội va vào đá ngầm thật à?”
Hàn Tễ hỏi.
Hải Châu coi như không nghe thấy nhưng Đông Châu lại nhắc nhở:
“Tỷ, Hàn Nhị ca hỏi tỷ kìa.”
“Hả? Nói gì cơ? Trong nồi dầu nổ to quá không nghe rõ.”
Hàn Tễ im lặng, ném con cá cuối cùng trên tay cho rùa biển rồi nói ra ngoài đi dạo.
“Cơm chín rồi, đừng đi loanh quanh nữa, cá ra nồi là ăn được ngay.”
Hải Châu gọi với theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ồ, lần này lại nghe thấy rồi à?”
Hải Châu: ...
Tên này hơi đáng ghét rồi đấy!
Gió biển thổi lên, buổi tối ngồi ăn cơm trong sân rất mát mẻ. Đông Châu thắp hai ngọn đèn dầu bưng ra đặt lên bàn, rửa tay rồi vui vẻ đi lấy bát đũa.
Hàn Tễ và Thẩm Toại định vào bưng thức ăn giúp nhưng bị Hải Châu ghét bỏ đuổi ra ngoài:
“Vốn dĩ đã chẳng có mấy món, hai huynh mà làm vỡ hai cái đĩa nữa thì tối nay chỉ có húp cháo thôi.”
Một bàn toàn hải sản thủy sản, không dính chút thịt heo thịt gà nào. Hải Châu có chút áy náy nói:
“Mục đại phu chịu khó ăn tạm bữa này, lần sau đến con sẽ chiêu đãi ngài chu đáo hơn.”
“Khách sáo quá, thế này là phong phú lắm rồi, ta không kén ăn đâu.”
Mục đại phu tự múc một bát cháo. Thịt hàu trắng, tôm đỏ, gạo nở bung nhuốm màu gạch cua, hành thái xanh biếc và lá rau tươi non, chỉ riêng màu sắc hòa quyện vào nhau đã khiến người ta thèm thuồng.
“Phương Nam tuy nóng ẩm khó chịu nhưng có một điểm tốt là quanh năm suốt tháng không thiếu rau xanh.” Mục đại phu mỉm cười nói, “Tây Bắc giờ này tuyết rơi rồi, trên bàn cơm chẳng thấy chút màu xanh nào. Kinh đô cũng lạnh, toàn là rau hầm tích trữ từ trước, thiếu mất cái vị tươi mới của rau xanh.”
“Cũng có cái bất tiện ạ, thực phẩm không để lâu được, đồ ăn thừa để đến bữa sau là không ăn nổi nữa.” Hải Châu nói, “Ăn thịt cũng bất tiện, thịt heo chỉ có buổi sáng là tươi, mua về ngâm nước lạnh đến trưa là có mùi rồi. Một bàn toàn đồ thủy sản lại lẫn vào một món không tươi, dù thèm thịt đến mấy cũng nuốt không trôi.”
“Cũng phải.”
Thịt heo còn đỡ, Mục đại phu ở Tây Bắc lâu quen ăn thịt cừu, đến phương Nam mấy năm nay mới ăn được hai bữa thịt cừu. Chân trước ăn thịt cừu chân sau nhai hoàng liên giải nhiệt cũng không đuổi kịp tốc độ bốc hỏa trong người.
Hàn Tễ và Thẩm Toại không chen vào được câu nào. Hai tên này mù tịt về chuyện bếp núc, chút hiểu biết duy nhất có được là từ cuốn thực đơn kia.
Cháo nóng lót dạ ấm bụng, mọi người buông bát bắt đầu ăn mắm sống. Tôm lúc ướp vẫn còn sống nên thịt rất tươi, ngấm rượu và nước sốt, ăn không thấy chút mùi tanh nào.
“Lúc các huynh mới đến phương Nam có ăn quen món mắm sống này không?”
Hải Châu hỏi Hàn Tễ.
Hàn Tễ gật đầu:
“Lúc đ.á.n.h giặc thì cái gì chẳng ăn, thịt khô lên men cũng thấy thơm, nói gì đến mấy thứ này.”
Ăn xong mắm sống lại múc bát canh cá viên rong biển, một ngụm canh một miếng cá chiên. Kiểu ăn uống cổ quái này vậy mà ai nấy đều ăn rất ngon miệng, đến cuối bữa chẳng còn thừa lại gì.
Ăn xong Đông Châu rửa bát, Phong Bình lau bàn quét nhà. Hải Châu tiễn ba nam nhân ra cửa, tối nay họ ngủ trên thuyền.
“Sáng mai đi luôn à?”
Hải Châu hỏi.
“Ừ, còn phải đi làng chài tiếp theo nữa.” Hàn Tễ tháo miếng ngọc bội bên hông đưa cho nàng, “Bọn ta nói là đi tuần tra trên biển, một đông một tây cách nhau xa lắm. Nếu muội gặp rắc rối không tìm được người thì cầm ngọc bội này đến đảo hoang, cái đảo bọn ta đi hôm trước ấy, lính của ta đóng quân ở đó.”
Hải Châu không nhận. Thế này chẳng khác nào giao quyền điều binh cho nàng, nàng không biết hắn nghĩ gì, món quà này quá quý trọng.
“Ta chỉ là cô gái chèo thuyền đ.á.n.h cá thì có rắc rối gì chứ. Gặp bọn lưu manh vô lại không giải quyết được thì ta kéo xuống nước dìm cho c.h.ế.t đuối là xong.” Hải Châu khoanh tay vẻ bất cần, “Hay là muốn dùng cái thứ này trói buộc ta làm quân sư cho huynh? Đừng hòng.”
Nói ra xong Hàn Tễ cũng thấy nực cười. Bị câu nói này trêu chọc, hắn thuận thế thu ngọc bội về:
“Được, ngày nào đó muội đồng ý làm quân sư cho ta thì miếng ngọc bội này là của muội.”
Ba người lên thuyền, Hải Châu cũng đóng cửa lại.
Sáng sớm hôm sau Hàn Tễ và Thẩm Toại đi thuyền rời bến. Đợi triều rút, Hải Châu chèo thuyền ra bến tàu. Nàng đến y quán đưa đơn t.h.u.ố.c Mục đại phu để lại cho d.ư.ợ.c đồng bốc t.h.u.ố.c rồi tranh thủ tìm một đại phu lạ mặt bắt mạch.
--
Hết chương 27.