Hải Châu vò qua bộ quần áo ngâm nước biển, giũ hai lần nước rồi phơi lên dây. Sau đó làm theo lời lão đại phu dặn, nàng đứng trong sân quay lưng về phía mặt trời phơi nắng, tóc khô, người toát mồ hôi.
Phong Bình thấy thế vào nhà rót bát nước ấm mang ra. Giờ việc đun nước trong nhà đều do cậu bé lo, mỗi khi Hải Châu chèo thuyền ra khơi là cậu bé đun một siêu nước, mở nắp cho nguội bớt, người về uống là vừa.
“Tỷ, trưa nay nấu b.ún hay hấp cơm?”
Đông Châu hỏi.
“Nấu b.ún đi, ăn được nhiều canh gà hơn.”
“Thế để muội lấy b.ún ra ngâm.”
Trong nhà này không ai lười biếng, ba tỷ đệ đều chăm chỉ. Bất kể nấu cơm giặt giũ hay làm cá thịt gà, hễ một người làm việc là hai người kia rảnh rỗi sẽ xúm vào giúp.
Tóc đã khô, Hải Châu tết một b.í.m tóc dài sau đầu. Nhe tiếng lầm rầm nói chuyện trong bếp, lòng nàng thấy vô cùng bình yên. Đông Châu và Phong Bình giống như hai chú ốc sên chăm chỉ. Buổi sáng nàng ra khơi, hai tỷ đệ quét dọn sân sạch sẽ, dội rãnh nước bẩn, thu dọn nhà cửa gọn gàng rồi mới đi nhặt củi. Có hai đứa, Hải Châu chẳng phải lo việc nhà, vừa hiểu chuyện vừa cần mẫn...
“Tỷ, há miệng ra nào.” Đông Châu gắp cái cánh gà chạy ra, “Thịt gà hầm nhừ rồi, tỷ nếm thử xem.”
Ừm, đúng là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ.
Hải Châu vừa gặm cánh gà vừa xách con cá ngừ vằn sang nhà họ Trịnh. Ngụy Kim Hoa đang nấu cơm, hai đứa con trai bà đang ngâm mình dưới sông tắm mát bơi lội, chẳng hiểu chuyện bằng Phong Bình.
“Ngụy thẩm, thẩm xem có biết cá này không? Ăn được chứ?”
Hải Châu đứng ở cửa hỏi.
“Ăn được, ngươi cũng từng ăn rồi đấy nhưng chắc không nhớ. Hồi ngươi hai ba tuổi cha ngươi và Trịnh thúc ngươi giăng lưới bắt được bảy tám con. Thứ này thịt bở, mùi tanh nồng, thích hợp làm cá khô thôi.”
“Ăn được là tốt rồi, lát nữa ăn cơm xong ta ướp muối phơi khô.” Hải Châu thấy bếp hết củi, nàng quay người đi ra, “Ngụy thẩm nấu cơm đi, ta về đây.”
Về đến nhà, Đông Châu đã luộc b.ún xong. Hải Châu ném con cá ngừ vằn vào chum nước, đổ canh gà hầm trong nồi đất ra. Mỗi người một bát b.ún, múc hai muỗng canh gà, hai muỗng thịt gà, bưng lên bàn là ăn ngay.
Gà hầm có táo đỏ và kỷ t.ử, nước canh ngọt thanh. Táo đỏ hầm nhừ, thịt táo chắc nịch, Hải Châu rất thích ăn, thậm chí vì muốn tốt cho sức khỏe, nàng nhai luôn cả bã d.ư.ợ.c liệu hầm cùng.
“Tỷ, muội thích ăn món này.”
Đông Châu ám chỉ.
“Sau này mỗi trưa ta đều hầm một liễn thịt, có điều hai đứa phải chịu khó nhặt nhiều củi hơn chút.”
Hải Châu cũng thích, uống xong bát canh người toát mồ hôi, cảm giác khác hẳn mồ hôi do phơi nắng, người nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Ăn cơm xong đệ đi nhặt củi ngay.”
Phong Bình nói.
Hải Châu cười:
“Ngốc quá, đợi trời mát hãy đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nấu cơm không rửa bát, ăn xong Hải Châu dọn dẹp bát đũa, bốc nắm tro rơm dưới bếp xoa lên bát đĩa để tẩy sạch dầu mỡ rồi tráng nước là sạch bong.
Con cá ngừ vằn trong chum nước đã lờ đờ, từ đáy chum nổi lên mặt nước. Hải Châu lấy cái kéo đ.á.n.h vảy trên tường xuống, vớt năm sáu cân cá biển bỏ vào chậu. Cá ngắc ngoải là lúc dễ đ.á.n.h vảy nhất, làm thế nào nó cũng không quẫy.
Mổ bụng cá, thớ thịt đỏ tươi lộ ra dưới lưỡi d.a.o. Hải Châu sững người một chút, nếu không có lớp da cá thì thịt này trông chẳng khác gì thịt thăn heo, màu đỏ rất tươi, ấn vào thấy đàn hồi tốt.
Hải Châu làm sạch bụng cá, múc nửa gáo nước tráng qua. Nhìn thớ thịt cá tươi non mơn mởn, nàng thấy tiếc nếu đem ướp muối, phí phạm quá.
Đợi Đông Châu và Phong Bình kéo bó củi về, vào cửa đã thấy trên bàn ăn bày một đĩa thịt tươi rói.
Hải Châu pha xong nước chấm, vẫy tay nói:
“Mau rửa tay đi, ta nghĩ ra cách ăn mới, lại đây nếm thử xem.”
Thịt cá sống thái lát mỏng tang có vẻ đẹp trong veo như ngọc, màu đỏ tươi nhạt bớt, là màu sắc mà không loại t.h.u.ố.c nhuộm nào pha ra được. Nhìn màu sắc này chẳng ai nghĩ đến mùi tanh của cá.
Hải Châu gắp hai lát chấm nước sốt nếm thử. Nàng vào bếp lấy thêm một thìa giấm nhỏ đổ vào khuấy đều lại nếm thử một miếng.
“Vị được đấy, hai đứa nếm thử xem.”
Người sống ở biển khả năng chấp nhận mùi tanh của cá khá tốt. Đông Châu và Phong Bình đều ăn được vị này, nhưng không thích lắm, ăn vài miếng lấy lệ rồi thôi.
“Hơi thiếu độ tươi, lần sau nếu gặp lại, mang về ta sẽ thái lát ngay.”
Hải Châu cũng không ăn nhiều, nửa đĩa cá lát chui tọt vào bụng con rùa biển lớn.
Con cá ngừ vằn rưỡi còn lại nàng xát muối ướp, dùng chậu nước đè lên cho ngấm.
Ngủ trưa dậy, chậu cá ướp đã ra một lớp nước, thịt cá vốn chắc lại càng thêm chắc. Hải Châu dùng dây xỏ qua miệng cá thắt nút rồi treo ra sân phơi.
“Ta ra khơi đây, tối đừng nấu cháo, đợi ta về nấu cơm.” Hải Châu dặn Đông Châu, rồi đổ con rùa biển từ trong chậu ra, “Ta mang rùa biển ra biển kiếm ăn, hai đứa đừng ra bờ sông, muốn bơi thì đợi lúc ta ở nhà hẵng bơi.”
Con rùa biển lớn cũng rất linh tính, khi Hải Châu nhổ neo nó tự bò xuống sông, lặn xuống nước bắt con tôm khai vị trước, đợi thuyền đi rồi mới chậm rãi bơi theo sau.
Người rửa thùng bên bờ sông thấy vậy đều lấy làm lạ. Ông lão từng được rùa cứu nghe kể lại thì đắc ý lắm:
“Ta đã bảo mà, rùa già linh tính lắm. Thực ra mấy con vật to lớn dưới biển đều có linh tính cả, nếu không bị đe dọa chúng sẽ không tấn công người đâu.”
Mặt trời trên đỉnh đầu nắng rát da đầu. Người rảnh rỗi ngủ trưa còn chưa dậy, riêng Tề lão tam thì chẳng ngủ nghê gì, ăn cơm xong là chèo thuyền ra khơi ngay. Thuyền hắn cách cửa biển không xa, thấy thuyền Hải Châu đi ra liền gọi to dặn dò:
“Xuống biển cẩn thận đấy nhé.”
“Vâng, con biết rồi.”
Hải Châu kéo buồm dẫn rùa biển đi về hướng khác.
Ra xa bờ, nàng hạ buồm, cầm túi lưới và kéo nhảy xuống biển. Con rùa biển lớn bám đuôi cũng lặn theo sau.
--
Hết chương 28.