Không có túi lưới, Hải Châu dùng rong biển buộc cua lại thành một xâu đặt trên đá ngầm. Dưới đáy cát nàng bắt được mấy con ốc mượn hồn, đập vỡ vỏ lấy thịt cho rùa biển ăn. Còn rất nhiều tôm nhỏ bằng ngón tay, đuôi tôm b.úng một cái là nhảy xa cả mét, Hải Châu bó tay với chúng, chỉ đành cạy ít bào ngư gói vào vạt áo.
Đang định rời đi thì hai vật thể hình ống như tẩu t.h.u.ố.c chui ra từ rạn san hô, màu đỏ như mai cua hấp chín, thon dài như ngó sen. Nàng đẩy rùa biển về phía chúng, rùa biển không ăn, hai con cá hình que cũng chạy mất.
Dưới đáy biển không biết thời gian trôi qua, ngoi lên mặt nước thấy mặt trời lặn chỉ còn một nửa, Hải Châu mới nhận ra mình đã lặn ngụp dưới đáy biển gần nửa canh giờ.
Cánh tay lạnh toát, chân tay ngâm nước nhăn nheo, vết thương trên chân cũng trắng bệch ra.
Hải Châu hoạt động tay chân trên thuyền cho nóng người rồi mới kéo buồm rời đi.
Chuyện đại chiến với cá mập dưới đáy biển nàng không định nói cho ai biết. Về đến nhà thay bộ quần áo dài tay, bôi t.h.u.ố.c lên vết thương, hong tóc khô trong gió biển và ánh hoàng hôn lại uống hai bát nước ấm. Đợi trán lấm tấm mồ hôi, nàng đổ nước vào nồi, đặt vỉ hấp cua lên rồi ngồi xuống bếp thêm củi nhóm lửa.
Ánh lửa hắt lên gò má nóng hổi, nhưng hơi nóng ấy không truyền xuống được lòng bàn chân. Hải Châu rùng mình ớn lạnh, sờ lên tóc, mái tóc đen nhánh bóng mượt này thô ráp hơn nhiều so với lúc nàng mới nhập vào thân xác này.
“Hải Châu à?” Tề A Nãi thấy ống khói bốc khói liền đi vào hỏi: “Đang nấu cơm à con?”
“Vâng, tối nay con làm há cảo nhân thịt cua, nấu xong con bưng sang cho mọi người mấy bát.”
“Thôi con nghỉ ngơi đi, thịt gà trưa nay còn chưa ăn hết, đừng mang sang nữa.”
Tề A Nãi dựa vào cửa ngồi xuống.
Hải Châu vừa thấy tư thế này là biết lão thái thái lại muốn trường đàm với mình rồi. Nàng bưng chậu bột ra múc bột, trộn bột, nhào bột làm ra vẻ rất bận rộn.
Tề A Nãi hoàn toàn không có ý định đi, thấy nàng bận rộn còn vào thêm củi giúp nàng.
“Cua chín rồi, không cần đun nữa đâu.” Hải Châu thỏa hiệp, “Nãi nãi cứ nói đi, con nghe đây.”
“Sáng nay con xuống biển, chiều lại xuống biển nữa à?”
“Vâng.” Hải Châu vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, “Ngốc thật, cua con bắt buổi trưa vẫn đang thả trong chum, con quên béng mất. Lát nữa nãi nãi mang về ăn nhé.”
Tề A Nãi không để ý đến lời nàng, tiếp tục câu chuyện của mình:
“Con là nữ nhi, một ngày thì nửa ngày ngâm mình trong nước, thế này không được đâu. Giờ cậy trẻ khỏe thấy không sao, về già đau lưng đau chân đau đầu thì khổ đấy. Ta biết cấm con xuống biển con cũng chẳng nghe, ngoài miệng vâng dạ rồi sau lưng lại lén lút đi. Thôi thì thế này, cách hai ngày con xuống biển một lần, để cơ thể còn có thời gian hồi phục.”
“Được.”
“Ta... Khoan đã, con nói gì cơ?”
Tề A Nãi không ngờ nàng đồng ý nhanh như vậy, cả bụng đầy lời lẽ chuẩn bị sẵn còn chưa kịp tuôn ra hết.
“Con bảo được, con sẽ giảm bớt số lần xuống biển.”
“Ừ, thế là đúng rồi, nãi nãi không hại con đâu.” Tề A Nãi vui vẻ nói tiếp: “Trong tay con có bạc không thiếu tiền tiêu, ta và nhị thúc con có tam thúc lo rồi cũng không cần con phải bù tiền vào nữa. Ba tỷ đệ các con ăn uống tiêu pha cũng chẳng đáng bao nhiêu, con ra khơi một ngày kiếm đủ dùng rồi. Bạc thì ai chẳng ham nhiều nhưng nhiều quá cũng vô dụng. Không nói người khác, cứ nhìn cha con xem, kiếm tiền giỏi không? Giỏi chứ, không để ta phải lo lắng, tự xây nhà cưới tức phụ đẹp, đổi thuyền cũ lấy thuyền mới, con cái đề huề, cái gì cũng có. Nhưng cuối cùng thì sao? Cho nên là con người đừng nghĩ nhiều quá, sống ngày nào hay ngày nấy, ăn uống hưởng thụ mới là sướng thân...”
Hải Châu “Vâng vâng” hai tiếng ngắt lời bà:
“Con biết rồi, câu này chính con khuyên nãi nãi mà.”
“À, đúng là có chuyện đó.” Tề A Nãi bị ngắt lời nên quên mất định nói gì tiếp theo. Bà nhìn sắc trời bên ngoài, nghe tiếng Đông Châu và Phong Bình đã về bèn đứng dậy: “Ta cũng về nấu cơm đây.”
“Mang cua trong chum về đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hải Châu đuổi theo gọi với ra.
Nghe thấy thế, Tề A Nãi bước chân càng nhanh hơn, tay xua lia lịa:
“Thôi thôi, ta không thích ăn cái thứ đó đâu, mai con mang đi bán đi.”
Đông Châu và Phong Bình gom củi phơi trong sân ôm vào nhà:
“Tỷ, tỷ thu cá khô vào đi, lúc về bọn muội nghe nhị đại gia bảo đêm nay trời mưa đấy.”
“Thảo nào hoàng hôn không có ráng chiều. Được rồi, nhào bột xong ta đi thu ngay.”
Cục bột nhào xong để trong chậu ủ một lát, Hải Châu lấy cua trong nồi ra bỏ vào chậu.
“Lại ăn mấy thứ vỏ cứng này nữa à…”
Đông Châu kêu ca, nàng ăn suốt tám năm nay, thật sự ngán tận cổ rồi, không chịu nổi ngày nào cũng ăn.
Lại? Hải Châu nghe ra giọng điệu ghét bỏ của muội muội:
“Muội không thích à?”
“Ngày nào tỷ cũng bắt ăn. Hấp cua thì cách hai ngày một nồi, không hấp thì lại canh thịt cua, cua chiên, mắm cua sống, tôm xào tôm hấp, sò điệp nghêu sò hầm tôm viên.” Đông Châu xòe ngón tay ra đếm, “Chưa hết, hễ nấu cháo là y như rằng có tôm có cua có hàu, có thù oán gì với chúng nó đâu mà ăn nhiều thế.”
“Lúc ta làm xong thấy muội ăn cũng ngon miệng lắm mà.” Hải Châu hừ mũi, đặt cái bát lên bàn, bảo hai đứa nhỏ lại gỡ thịt cua, “Được rồi được rồi, cố ăn nốt bữa tối nay, mai ta bán tôm bán cua, giữ lại hai con cá biển mang về. Ăn cá được chưa?”
Đông Châu gật đầu lia lịa.
“Đại tỷ, đệ muốn ăn cá kho, nước kho trộn cơm ngon lắm.” Phong Bình rửa tay nhận lấy cái càng cua đã đập dập vỏ, ghé sát vào ngượng ngùng hỏi: “Mai có thịt gà không? Đệ cũng thích ăn thịt gà nữa.”
“Có, có, mai đi mua ngay.” Hải Châu dùng mu bàn tay cốc nhẹ vào cái đầu nhỏ của cậu bé, “Đệ đệ ta ngoan thế này, đừng nói thịt gà, thịt thiên nga cũng có.”
Đông Châu “xì” một tiếng trêu chọc:
“Phong Bình mau bảo mai muốn ăn thịt thiên nga đi, để đại tỷ lên trời bắt cho đệ.”
Phong Bình mím môi cười, nhất quyết không hé răng.
Hải Châu đi ra cửa cười nói, cầm con cá khô đi vào cố ý trêu nàng:
“Phong Bình trong lòng hiểu rõ lắm, mới không nghe muội xúi giục làm khó ta đâu, đúng không Phong Bình?”
Phong Bình gật đầu thật mạnh.
Đông Châu cầm củ tỏi, ngửa cổ cười giả lả, giọng cười quái dị đ.á.n.h thức cả con rùa biển đang ngủ trong chậu.
Gạch cua gỡ ra xào chảy dầu, tắt bếp đổ thịt cua và bào ngư băm nhỏ vào trộn đều, thêm rong biển dùng buộc cua và hành thái nhỏ vào trộn cùng làm nhân.
Trời tối, Đông Châu thắp đèn dầu, lúc ra đóng cửa cảm thấy có hạt mưa tạt vào mặt, nàng chạy vào nói:
“Mưa rồi.”
--
Hết chương 29.