“Vâng, làm phiền ngài rồi.” Hải Châu chạy nhanh về nhà, một lát sau xách đồ chạy lên thuyền, “Mục đại phu, đây là món ăn vặt cháu mới nghĩ ra, ngài mang về nếm thử cho biết vị.” Nàng đưa một con cá khô cứng như đá qua, “Nướng qua rồi, xé da cá dùng d.a.o gọt là ăn được, chiên dầu hoặc nướng lửa càng thơm.”
“Cá gì thế này?”
Thẩm Toại bắt chuyện.
Hải Châu không thèm để ý đến hắn, đưa một cái hũ sành to bằng bàn tay cho Hàn Tễ:
“Đây là món huynh hỏi lúc ăn trưa đấy, thịt cá ngừ vằn ướp rồi hong khô xay thành bột, chiên thịt nấu canh đều rất đậm đà.”
Hàn Tễ nhanh tay nhận lấy trước khi Thẩm Toại kịp thò tay ra:
“Cảm tạ nhé.”
“Khách sáo rồi.” Hải Châu chuẩn bị xuống thuyền, “Trời không còn sớm nữa, không làm lỡ các huynh, mau đi đi thôi.”
“Muội đứng lại, khoan đã.” Thẩm Toại gọi giật lại, “Nương và nhị tẩu ta gửi đồ cho muội, lúc nãy xuống thuyền quên không lấy.” Hai cái tay nải nằm ngay trên boong thuyền, hắn cầm đưa cho nàng. Thấy mắt nàng ánh lên vẻ vui mừng, hắn khinh thường “xì” một tiếng, không tình nguyện nói tiếp: “Nương ta bảo trời chuyển lạnh rồi, bảo muội mặc ấm ăn ngon vào, bớt xuống nước đi.”
“Thay muội cảm ơn bá nương, tết đến muội sẽ sang chúc tết bà.” Hải Châu vui vẻ, nhìn Thẩm Toại cũng thấy thuận mắt hơn, “Lần này thì thôi, sau này huynh cứu được ai đừng có nhét sang chỗ muội nữa nhé, muội đang sống sung sướng, đừng có tìm việc cho muội.”
“Biết rồi.”
“Ta thấy Thẩm Lục sợ Hải Châu lắm, y như đệ đệ sợ trưởng tỷ vậy.”
Mục đại phu mỉm cười nói.
Ông trêu chọc khá to, cả Thẩm Toại và Hải Châu đều nghe thấy. Hắn cũng chẳng phản bác, buông tay nói:
“Hết cách rồi, ta sợ nàng ấy kéo ta xuống biển dìm c.h.ế.t đuối.”
Hải Châu cười ngặt nghẽo, đứng dưới thuyền vẫy tay chào mọi người:
“Đi ngang qua nhớ ghé vào ăn cơm, đi biển cẩn thận, cần gì cứ gọi một tiếng.”
Thuyền quan kéo cánh buồm còn lớn hơn cả thuyền đ.á.n.h cá lên, gió đẩy con thuyền lầu từ từ rời khỏi thôn. Người giặt đồ bên sông tránh sang một bên nhìn, thuyền đi xa rồi mới thu hồi ánh mắt tiếp tục làm việc.
Hải Châu xách tay nải về nhà. Một cái đựng quần áo giày tất cho cả ba tỷ đệ, cái kia đựng ít đồ ăn, toàn là thịt khô để được lâu. Nàng cất đồ vào phòng rồi xách thùng chèo thuyền đi lấy nước.
Tối đến lúc tập võ, thôn trưởng nhân lúc đông đủ mọi người liền dặn dò đàn ông đi biển đừng đi xa quá:
“Sắp tết rồi, bọn cướp cũng muốn cướp bóc kiếm tiền tiêu tết, các ngươi tránh xa mấy hòn đảo ngoài biển ra, gặp thuyền lạ thì mau ch.óng bỏ chạy.”
Lời này vừa nói ra, bên dưới là một tràng thở ngắn than dài. Có người hỏi hai vị phó quan phụ trách dạy võ:
“Bao giờ mới diệt sạch được bọn cướp biển hả các quan?”
“Chừng nào còn người thì còn cướp, không diệt sạch được đâu.” Hai người này cũng thật thà, có sao nói vậy.
“Tập võ đi, tập võ đi, sau này cướp đến ta cũng có thể vác đại đao c.h.é.m đầu nó.” Hải Châu khích lệ tinh thần mọi người, “Mọi người đừng lười biếng, giờ luyện thêm một chiêu, sau này gặp nguy hiểm biết đâu lại giữ được cái mạng.”
Mấy phụ nữ đang tranh thủ ánh đuốc khâu vá nghe vậy cũng bỏ kim chỉ xuống tham gia. Đám tiểu hài t.ử lại càng hăng hái, nhao nhao đòi làm đại tướng quân ra trận g.i.ế.c địch.
Thôn trưởng vô cùng hài lòng với sự tiến bộ này. Hôm nay ông kể với Hàn Tễ chuyện phụ nữ trong thôn cũng tham gia tập võ, còn được khen ngợi, bảo nếu có hiệu quả, cuối năm sẽ có thưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông nhìn Hải Châu, trong lòng cân nhắc xem nên thưởng cho nàng cái gì.
Giữa tháng mười một lại đón đợt triều cường. Hôm nay thời tiết đẹp, Hải Châu thu dọn đồ đạc định chèo thuyền ra khơi. Bạn già của nàng chậm rãi bơi theo sau, mai rùa nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
“Hải Châu, ta có thể đi nhờ thuyền ra khơi không? Ta mang theo lưới đ.á.n.h cá, muốn xuống biển vớt mẻ cá.”
Châu nữ đợi sẵn ở bờ sông.
“Cá biển khỏe hơn người nhiều, hai người đàn ông đứng trên thuyền kéo lưới còn vất vả, tỷ xuống biển làm sao giữ nổi cá, chỉ tổ mất tong cái lưới thôi.” Hải Châu từ chối thẳng thừng, “Ta không thể đưa tỷ đi được, ra khơi nguy hiểm lắm, tỷ mà xảy ra chuyện gì ta cũng phải gánh trách nhiệm.”
Nàng không có ác cảm với Châu nữ. Một cô nương yếu đuối bơ vơ rung động trước nam nhân cứu mình khỏi bể khổ là chuyện hết sức bình thường. Trước đó nàng lanh chanh mắng Thẩm Lục tiện thể ví von nàng ta như ngoại thất không ra gì, sau này nàng cũng thấy hối hận vì lỡ lời.
“Tỷ định ra bờ biển à? Sắp triều rút rồi, ta cho tỷ quá giang một đoạn.”
Nàng chèo thuyền cập bờ.
Châu nữ vội vàng gật đầu:
“Đi chứ, đợi ta một lát, ta về lấy dụng cụ.”
Hải Châu gọi thẳng Nhị Đản đang xúc phân:
“Mang cái cào tre và cái thùng nhỏ nhà đệ ra đây cho ta mượn nửa ngày.”
Nhị Đản xách quần chạy vào nhà, chớp mắt đã xách thùng đưa tới:
“Tỷ, tỷ nói giúp với Phong Bình cho đệ cưỡi con rùa nhà tỷ một tí nhé.”
“Không được, nó chê m.ô.n.g ngươi thối đấy.”
Hải Châu đợi Châu nữ ngồi vững, chống mái chèo một cái, con thuyền lướt đi.
Ra đến cửa biển, nàng thả Châu nữ xuống, dặn dò:
“Trưa tỷ đi cùng người trong thôn về nhé, thùng và cào tự mang trả cũng được hoặc để trước cửa nhà ta cũng xong.”
“Được, muội xuống biển cẩn thận nhé.”
Hải Châu ừ một tiếng, kéo buồm lên lướt nhẹ ra khơi.
Ngày triều cường sóng to gió lớn, nước biển bị khuấy đục ngầu, chỉ có dưới đáy biển là yên tĩnh hơn chút. Rùa biển bò lên đám rong ăn lá non. Hải Châu nắm c.h.ặ.t chiếc túi lưới mới đan, tìm bắt cua đuổi tôm trong đám đá ngầm và đáy cát. Hôm nay vận may đến, nàng vớ được ổ tôm hùm, vừa xuống biển đã tóm được ba con. Quay mặt đi lại thấy kha khá bào ngư dưới tảng đá, nàng rút xẻng sắt từ túi lưới ra bắt đầu cạy.
Hai con tôm he chui ra từ dưới cát, nàng nhanh tay lẹ mắt tóm gọn, bóc vỏ ăn ngay phần thịt đuôi tươi rói.
Cá nhỏ sặc sỡ bơi lượn trên rạn san hô, Hải Châu đi ngang qua bắt hai con hình dáng đẹp mắt bỏ vào túi lưới.
Một đàn cá thân nâu bơi qua như đàn chim di cư bị một đợt sóng cuốn lên mặt nước. Hải Châu cũng bị đẩy lên theo, nàng nhân thế ngoi lên mặt nước đổ cua trong túi lưới vào khoang nước.
Lặn xuống lần nữa nàng đổi chỗ khác. Đáy biển xanh thẳm trong vắt, tầm nhìn rất xa. Con cá mú đốm đang há miệng ngủ trong khe đá bị tóm đuôi lôi vào túi lưới ngay trong giấc mộng. Hải Châu kéo túi lưới đang giãy giụa không ngừng đi tìm lão rùa già đã chạy theo một con rùa biển khác đi mất hút.
--
Hết chương 31.