Nhà ở quá gần biển nên nước sông mang theo vị mặn chát không uống được, người trong thôn phải chèo thuyền ngược lên thượng nguồn mười mấy dặm để lấy nước ngọt từ nhánh sông. Đợi khi Tề lão tam đi đi lại lại đổ đầy chum nước cho cả hai nhà thì ánh nắng chiều nơi chân trời đã đỏ rực như bông, gió thổi qua liền tan biến.
“Hải Châu lại đây, tam thúc cõng ngươi qua.”
Tề lão tam ngồi xổm xuống.
Hải Châu không cậy mạnh mà cúi người bò lên lưng thúc. Xộc vào mũi nàng là mùi mặn của muối lâu ngày không tan, nàng hỏi tam thúc làm việc ở ruộng muối có mệt không.
“Mệt chứ nhưng kiếm được tiền thì không thấy mệt nữa. Ta làm thêm hai ba năm nữa, tích cóp ít bạc rồi tu sửa lại con thuyền, đến lúc đó ta sẽ về chèo thuyền đ.á.n.h cá. Đợi Phong Bình và Triều Bình lớn lên, ta cũng có người giúp đỡ.” Tề lão tam một tay đỡ chất nữ, một tay bế đứa cháu nhỏ, khẽ hít sâu một hơi nén tiếng thở dài nói: “Đông Châu khóa cửa lại, Phong Bình mau theo sau.”
Ba cha con Trịnh gia nghe thấy động tĩnh liền từ trong nhà đi ra, Ngụy Kim Hoa đã sang trước để phụ giúp nấu cơm. Hai người nam nhân gặp nhau có biết bao chuyện để nói, Hải Châu không xen vào nữa mà cúi đầu nhìn hai huynh đệ nhà họ Trịnh nhặt đá ném xuống sông. Đông Châu và Phong Bình cũng bắt chước theo, thi xem ai ném đá thia lia nảy được nhiều lần trên mặt nước.
Nhà cửa trong thôn phân bố dọc theo hai bờ sông, phần lớn không có tường bao quanh sân, những ngôi nhà đá nằm rải rác, khoảng đất trống trước cửa chính là sân. Nhà Tề nhị thúc cũng không có đá quây thành sân, ba gian nhà đá nhỏ nối liền nhau, cửa bếp hắt ra ánh lửa nhàn nhạt.
“Sang rồi đấy à? Vừa hay cơm cũng sắp chín rồi.” Tiểu nhi t.ử đã về, tiếng nói của Tề A Nãi cũng có lực hơn hẳn, “Lão tam, con dọn bàn ra ngoài đi, thắp thêm hai ngọn đuốc dầu nữa, cá hấp xong là chúng ta ăn cơm.”
“Để con vào xem nhị ca.”
“Con cũng đi.” Hải Châu vừa chạm chân xuống đất vội vàng vịn lấy cánh tay tam thúc, giải thích: “Từ khi con bị thương ở chân vẫn chưa sang thăm nhị thúc được.”
Tiếng nói chuyện bên ngoài không nhỏ nhưng căn nhà đá tối om vẫn không có chút động tĩnh nào, người bên trong dường như đã hòa làm một thể với căn phòng đá lạnh lẽo, cũng biến thành một tảng đá vô tri.
Tề lão tam vào trước, thắp sáng đuốc dầu, kéo chăn che đi nửa người dưới trần trụi của người đàn ông gầy trơ xương trên giường, quay mặt đi lén lau nước mắt rồi mới quay lại đỡ Hải Châu vào.
“Tam thúc, thúc gọi một tiếng là được, con tự đi được mà, không cần thúc dìu từng bước đâu.”
Tề lão tam không nói gì, đặt ngọn đuốc ra xa ở cuối giường vì không muốn để Hải Châu nhìn rõ bộ dạng hiện tại của Tề nhị thúc.
Mùi trong phòng thật sự rất khó ngửi, mùi mồ hôi, mùi nước tiểu và mùi xú uế hỗn tạp, gió biển thổi vào cũng không xua tan được mùi hôi thối trong căn phòng. Hải Châu nén cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng, đứng bên mép giường nói:
“Nhị thúc, con là Hải Châu đây. Trước đó chân con bị thương nên chưa sang thăm thúc được.”
Người trên giường không có động tĩnh nhưng nhịp thở đã thay đổi. Hải Châu tiếp tục nói:
“Thúc yên tâm, vết thương ở chân con sắp khỏi rồi. Đợi con khỏi hẳn, con sẽ đi bắt hải sản, đi quăng lưới thay cha con nuôi nấng Đông Châu và Phong Bình khôn lớn.”
“Còn có tam thúc của con, con đừng có cậy mạnh.” Người trên giường rốt cuộc cũng mở miệng, giọng khàn đặc và yếu ớt nói từng câu vô cùng khó khăn. Hắn nhìn về phía cuối giường bảo: “Ra ngoài đi.”
Tề lão tam thổi tắt đuốc dầu, bước tới bế Hải Châu ra khỏi phòng.
“Để lại cho nhị thúc ngọn đèn đi, có chút ánh sáng tâm trạng cũng đỡ hơn.” Hải Châu ngoái đầu lại nhưng căn phòng lại chìm vào bóng tối đen kịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Huynh ấy muốn c.h.ế.t.”
Tề lão tam bình tĩnh nói.
“Ăn cơm thôi.” Đông Châu đứng ở cửa bếp gọi, “Tam thúc, nãi nãi bảo thúc dọn bàn.”
Mọi người cố ý lờ đi nỗi đau thương bỏ lại sự tĩnh mịch trong căn phòng kia. Ngoài sân vây quanh bàn ăn đầy ắp tiếng cười nói râm ran. Tề lão tam kể vài chuyện ở ruộng muối, Trịnh Hải Thuận bàn về chuyến ra khơi nửa tháng sau. Đông Châu và Phong Bình ăn no xong thì kéo Triều Bình đi chơi trốn tìm cùng lũ trẻ hàng xóm. Hải Châu dựa lưng vào tường, ngước nhìn ánh trăng trên cao, lắng nghe tiếng sóng biển theo gió vọng về.
--
Mười lăm tháng tám là tết Trung Thu cũng là ngày triều cường. Ở làng chài nhỏ này, không khí tết Trung Thu không đậm nét lắm. Sáng sớm thấy thủy triều rút, nhà nào nhà nấy cầm cào, xẻng và giỏ cá chèo thuyền ra bãi biển.
“Hải Châu, con cũng đi à?”
“Vảy m.á.u trên chân con đang bong rồi, không lo vận động mạnh làm nứt vết thương nữa, con cũng muốn đi xem sao.”
Hải Châu mắt sáng rực, vết thương trên đùi ấn vào vẫn còn đau, thịt bên trong chưa lành hẳn nhưng vảy đã bong gần hết, không ảnh hưởng nhiều đến việc đi lại.
Thủy triều trên biển vừa rút, từng đợt sóng dâng lên rồi lại nhanh ch.óng rút về phía đại dương mênh m.ô.n.g để lộ ra những bãi cát trải dài. Cá biển không kịp theo nước rút bị mắc kẹt lại trong vũng nước, cua giơ càng chạy trốn theo sóng, tôm và ốc biển liều mạng chui xuống cát. Thuyền vừa cập bến, mọi người vội vã nhảy xuống hối hả chạy lên bãi cát.
Bị ảnh hưởng bởi không khí này, tim Hải Châu đập nhanh hơn, mắt sáng lên, giục Đông Châu chạy mau đừng đợi nàng.
Nước biển làm ướt giày, mọi người thi nhau đuổi theo những c.o.n c.ua đang chạy trốn, mỗi nhát cào một con, loáng cái đã ném vào giỏ. Hải Châu sợ vết thương bị ngấm nước biển sẽ toạc ra nên không dám chạy theo sóng, bắt được chục c.o.n c.ua rồi bắt đầu đào cát tìm tôm tìm ốc. Trong vũng nước có cá biển, còn có cả những con sứa màu sắc sặc sỡ, người đi qua thấy nàng thì dặn đừng chạm vào lung tung kẻo có độc.
“Cá chình béo quá! Con này bán được giá lắm đây.”
Có người kinh hô.
Hải Châu vội xách giỏ lại xem. Kiếp trước nàng thấy cá toàn là cá biến dị, rất nhiều loài cá hình dáng ban đầu ra sao nàng cũng không biết. Nhìn thấy con cá da đen trơn tuột dài ngoằng, nàng mới khớp được với ký ức trong đầu.
“Cha con bắt hải sản rất giỏi, trước kia có ông ấy, mấy con to này đều về tay ông ấy cả.” Người nam nhân hài lòng vỗ vỗ giỏ cá, tiếp tục tìm kiếm trong hốc đá, miệng hỏi bâng quơ: “Con học được chút bản lĩnh nào của cha con chưa?”
Tề lão đại dựa vào sức mình xây được nhà lớn trong thôn, hai huynh đệ hợp lực mua được thuyền to, trong lứa nam nhi cùng trang lứa thì ông ấy là người giỏi giang số một số hai.
Hải Châu lắc đầu:
“Ta không bằng cha ta được.”
“Đáng tiếc.”
Đáng tiếc cho một hán t.ử gan dạ dũng mãnh, con cái lại không thừa kế được kinh nghiệm và kỹ năng sinh tồn của ông ấy.
Hải Châu nhún vai, dùng cào gõ một con hàu bám trên đá ngầm, rửa qua trong nước biển rồi nhón lấy miếng thịt hàu tươi rói bỏ vào miệng, chưa kịp nhai mấy cái đã trôi tuột xuống bụng. Vừa tươi vừa ngọt lại béo ngậy, nàng lại gõ thêm mấy con nữa, vừa ăn vừa nói:
“Khoản này tuy ta không bằng cha nhưng ta bơi giỏi hơn ông ấy. Đợi chân ta khỏi hẳn, ta sẽ cùng các thúc bá huynh đệ ra khơi đ.á.n.h cá.”