Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 82: Bắt cướp giữa ban ngày (1)



 

“Giữa thanh thiên bạch nhật thế này mà cũng có cướp biển, năm nay bọn chúng lộng hành quá thể!”

Trịnh Hải Thuận than thở với Tề lão tam, vẻ mặt đầy lo lắng. Cướp biển dám lặn xuống bờ biển g.i.ế.c người thế này, năm sau bọn họ ra khơi liệu còn đường sống?

Tề lão tam thở dài, chuyện này không phải thứ họ có thể lo liệu được.

Đang nói chuyện thì Hàn Tễ và Thẩm Toại đến, Trịnh Hải Thuận và Ngụy Kim Hoa lập tức đứng dậy cáo từ.

Sau chuyến ra biển diệt cướp, Hàn Tễ gầy đi trông thấy, vốn đã oai phong lẫm liệt giờ thêm phần lạnh lùng nhìn rất dọa người. Hắn vừa bước vào cửa, tiếng nói chuyện trong sân bỗng im bặt. Hải Châu thấy người nhà không được tự nhiên bèn dẫn hai người ra ngoài nói chuyện.

“Hôm nay huynh qua đây có việc gì à?”

Nàng hỏi.

“Vừa lên bến tàu đã nghe chiến tích diệt cướp oanh liệt của muội, chưa kịp chuẩn bị quà cáp, qua đây bày tỏ tấm lòng trước đã.” Hàn Tễ cười, thấy hàng xóm xung quanh đang nhìn ngó, hắn khoanh tay trêu chọc, “Lần này thì nổi tiếng rồi nhé.”

“Còn có tâm trạng đùa giỡn, xem ra tình hình không nghiêm trọng lắm nhỉ?”

Nhắc đến chuyện này, Hàn Tễ thở hắt ra một hơi. Hắn vừa từ nhà lao ra, ba tên lâu la bị bắt không phải cướp biển thực thụ mà là mấy tên lưu manh ở làng chài phía đông. Bọn chúng từng tiếp xúc với cướp biển muốn bắt chước hành vi tàn sát của chúng, g.i.ế.c vài người làm đầu danh trạng để gia nhập.

“Không thẩm vấn sai chứ? Muốn g.i.ế.c người bừa bãi thì cũng phải đợi trời tối, ai đời giữa ban ngày ban mặt bơi trong biển g.i.ế.c người? Hay mục tiêu của bọn chúng chính là ngư dân trên biển?”

Hải Châu nhìn sang Thẩm Toại. Mấy tên này bơi cũng khá đấy chứ, sao hắn còn than thiếu người biết bơi mà lại nhắm vào Phong Bình nhà nàng?

“Vốn dĩ bọn chúng định trộm thuyền đ.á.n.h cá lên bờ ở bến tàu, đợi trời tối mới hành động. Nhưng thuyền chở quá nhiều người nên bị lật, vừa hay cũng không xa bờ lắm nên bọn chúng tính lội vào.”

Thẩm Toại vẻ mặt khó tả, cũng may là thuyền lật, đám người này lại rơi vào tay Hải Châu, chứ để chúng lên được bến tàu thì đêm nay không biết sẽ có bao nhiêu người c.h.ế.t.

Hải Châu: “...” Vậy ra người ngư dân bị c.ắ.t c.ổ kia là xui xẻo tận mạng rồi?

“Ta còn đang nghĩ cướp biển ban ngày ban mặt cũng dám lên bờ g.i.ế.c người thì xong đời rồi.” Nàng than thở, “Không phải là được, ngày mai ta có thể yên tâm đi bày quán bán hàng.”

Hàn Tễ chỉ qua đây báo tin cho nàng một tiếng, hắn còn phải đi bố phòng ở vệ sở bên này dặn dò nàng buổi tối đừng ra ngoài rồi dẫn Thẩm Toại đi.

Hải Châu về kể lại với người nhà, Tề lão tam lại sang kể cho Trịnh Hải Thuận, hàng xóm láng giềng cũng mượn cớ mang chút đồ ăn sang để nghe ngóng tin tức.

Trời sẩm tối, nhà nào nhà nấy đóng c.h.ặ.t cửa nẻo. Bỗng nghe thấy tiếng bước chân rầm rập ngoài tường, mấy hộ đầu ngõ sợ toát mồ hôi lạnh.

“Boong” một tiếng chiêng vang lên, âm thanh còn chưa dứt, lính tuần tra trong ngõ đã cao giọng giải thích thân phận đám “cướp biển” tấn công ngư dân ở bờ biển hôm nay:

“Trưa mai sẽ c.h.é.m đầu thị chúng ở bến tàu, xác ném xuống biển.”

Tiếng mở cửa kẽo kẹt vang lên liên tiếp, trong tiếng bàn tán xôn xao lính tuần tra nói tiếp:

“Bắt đầu từ tối nay, ban đêm sẽ có lính tuần tra. Nếu có việc quan trọng cần ra ngoài, phải mang theo hộ tịch. Ban đêm nếu có động tĩnh bất thường, có thể lớn tiếng gọi người.”

“Có lính tuần tra thì ta yên tâm ngủ rồi.”

“Ban đêm nghe động tĩnh đừng có ra ngoài, cứ ở trong nhà hét to lên, chúng tanghe thấy sẽ ra ngay.”

“Đúng đúng đúng, nghe thấy tiếng hét là mở cửa ra, chúng ta đông người, dọa cũng làm chúng nó sợ chạy mất dép.”

Lính tuần tra đi xa, hàng xóm láng giềng vội vàng khóa cửa. Sau một loạt tiếng khóa lạch cạch, con phố nhỏ trở lại yên tĩnh, tiếng chiêng xa xa vọng lại rõ mồn một.

“Vẫn là ở đây tốt hơn, ban ngày có lính canh, ban đêm có lính tuần, ở trong thôn thì ma nào quản.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hải Châu cố ý cảm thán trước mặt nãi nãi.

“Cũng chẳng còn cách nào khác.” Tề A Nãi thở dài, “Đừng nghĩ nhiều nữa, về phòng ngủ đi.”

Hải Châu không nói nhiều, nàng chỉ đang tranh thủ gieo một hạt giống, xem thời cơ thích hợp liệu có nảy mầm hay không.

Việc trấn trên tăng cường tuần tra đã trấn an lòng dân rất nhiều. Hôm sau trời đẹp, mới sáng sớm đường phố đã nhộn nhịp.

Hải Châu kiểm kê đồ đạc trên xe kéo gỗ, thấy không thiếu gì liền mở cửa bảo Tề lão tam đẩy xe ra.

“Sau này đi lấy nước ta cũng đẩy xe gỗ đi, một lần chở thêm được hai thùng, đỡ hơn gánh nhiều.”

Tề lão tam nói.

“Ơ, đi dọn hàng đấy à?” Một vị tẩu t.ử đi mua nước bắt chuyện với Hải Châu, “Dọn hàng ở đâu thế? Bán cái gì? Lát nữa ta qua ủng hộ.”

“Bán bánh nướng áp chảo, ở con hẻm cạnh quán rượu Trường Minh ấy.” Nhắc đến chuyện ủng hộ buôn bán, Đông Châu lanh lợi hẳn lên, “Bán cho người khác hai văn một cái, tỷ qua thì năm văn ba cái nhé.”

Hải Châu xoa đầu Đông Châu, nói với vị tẩu t.ử kia:

“Nhà ta là con bé định đoạt đấy.”

Đông Châu thè lưỡi cười, vẻ mặt đắc ý.

“Được, lát ta qua.”

Tần Kinh Nương đi bên cạnh không chen lời, Phong Bình chạy nhanh quá thì bà mới gọi một tiếng.

Đầu ngõ quán rượu Trường Minh đã bày bàn ghế dài. Ông chủ Trần đứng bên ngoài quán thấy Hải Châu đến bèn đi tới nói:

“Hôm nay nắng ráo, tôi đoán là cô sẽ đến.”

“Trần thúc nhọc lòng rồi, thúc ăn sáng chưa? Lát nữa ta mang bánh sang cho thúc nhé.” Hải Châu dỡ đồ trên xe xuống, nói tiếp: “Ăn rồi cũng không sao, ta mang hai cái sang cho thúc tráng miệng.”

“Răng takhông to thế đâu.”

Thấy khách đến, ông chủ Trần không làm phiền nữa mà quay về quán rượu.

Bếp lò chưa kịp nhóm lửa, trước quầy hàng đã vây kín một vòng người, đều là tìm đến Hải Châu. Chiều qua có người nhận ra nàng, bảo nàng trời đẹp hay bày bán bánh trên phố lại có người từng ăn rồi khen nức nở.

Thế là sáng sớm đã có một đám người rảnh rỗi tìm đến.

“Cô nương à, bánh bột ngô ngon đấy nhưng có thêm vại canh nữa thì tuyệt.”

Có người góp ý.

“Thêm mấy cái bàn nữa cũng tốt, tôi thấy bánh này ăn nóng mới ngon, mang về nguội mất ngon.”

Mấy thực khách quen ăn sáng ở quán tiếc rẻ vì không được ngồi ăn tại chỗ.

Hải Châu bận tối mắt tối mũi không kịp trả lời. Khách đến nườm nượp, người vây quanh càng đông, người xem náo nhiệt càng nhiều. Người đến sau nghe nói chủ quán chính là cô nương hôm qua nhảy xuống biển diệt cướp cứu người thì càng kiên nhẫn chờ đợi, nhất quyết phải để nàng kiếm được đồng tiền của mình.

Tần Kinh Nương ban đầu chỉ phụ giúp thu tiền, thấy Hải Châu mỏi tay quá cũng rửa tay vào nặn bột gói nhân.

Đông Châu lật bánh mỏi nhừ cổ tay, mỗi khi sắp không chịu nổi lại nhìn đống tiền đồng chất chồng trong hòm tiền, lập tức lại hăng hái như thường.

Một canh giờ sau bột trong chậu đã hết sạch. Hải Châu thở phào, xin lỗi những khách chưa mua được và hẹn họ hôm khác quay lại.