Sau đó Vu Lai Thuận nhìn về phía Tần Kinh Nương:
“Thế này thì theo ta đi được rồi chứ?”
“Để ta vào nhà thu dọn đồ đạc.” Bà ấy đến đây ở nửa tháng, quần áo trong ngoài đã thêm năm bộ, áo bông quần bông chiếm chỗ nhiều nhất, nhét căng phồng một tay nải. Tần Kinh Nương xách tay nải ra sân thu dọn nốt chỗ vải vóc trên bàn rồi nói với Hải Châu và Đông Châu: “Quần áo may xong ta sẽ gửi người mang tới cho các con.”
Vu Lai Thuận một tay bế con một tay đỡ lấy tay nải đi ra ngoài. Sự việc đã đến nước này ông ta đành thay đổi thái độ, nói với ba tỷ đệ Hải Châu:
“Cửa nhà ta mở hướng nào các cháu cũng biết rồi đấy, nhớ nương thì cứ sang ăn cơm. Ta không thường xuyên ở nhà, các cháu qua cũng thoải mái.”
Hải Châu vâng dạ, Đông Châu nắm tay Phong Bình im lặng không nói.
Hai phu thê ôm đứa bé đi xa dần. Thẩm thẩm hàng xóm đối diện đi ra hỏi:
“Ủa... Kinh Nương đi đâu thế?”
“Đại nhi t.ử nhà ta mất ngoài biển, nhi tức tái giá. Trước đó nhớ con nên về ở vài hôm thôi.”
Tề A Nãi đã bình thản đón nhận.
“Ra là vậy, cũng phải, Kinh Nương còn trẻ mà.”
“Đúng vậy, còn trẻ cũng nên tìm người bầu bạn.”
Tề A Nãi tán đồng.
Lăn lộn một hồi cũng đến trưa. Hải Châu vào bếp nấu cơm, Đông Châu lặng lẽ giúp nàng nhóm lửa, Phong Bình ngồi giữa sân khóc thút thít.
“Ca ca…” Triều Bình ngồi phệt xuống đất, sà vào lòng Phong Bình lau nước mắt cho ca ca “Đệ không khóc, ca... ca cũng đừng khóc.”
Đứa bé này từ lúc lọt lòng đã không có nương, so với nó Phong Bình thấy mình còn may mắn chán, khóc thêm mấy tiếng rồi cũng nín.
“Có ai cấm con đi tìm nương đâu mà khóc?” Tề A Nãi liếc nhìn nó, “Nhớ nương thì ăn cơm xong cứ việc qua bên đó.”
Phong Bình thở dài, quệt nước mắt nói:
“Nãi nãi, người không hiểu nỗi buồn của con đâu.”
Tề A Nãi: ...
Tề lão nhii bật cười:
“Vào nhà nhóm lửa đi, nhị tỷ con nhóm lửa không khéo bằng con kẻo lại làm cháy thức ăn đấy.”
Có việc để làm, ăn xong ngủ một giấc dậy lại được ngồi xe gỗ ra bờ biển bắt hải sản, Phong Bình cũng nguôi ngoai nỗi buồn. Giờ nó chỉ sầu vì đại tỷ và nhị tỷ sắp về nhà cũ mà chẳng có ý định đưa nó theo cùng.
Lần chuyển nhà này chỉ có Hải Châu, Đông Châu và Tề lão tam đi, Tề A Nãi ở lại chăm sóc Tề nhị thúc. Phong Bình và Triều Bình đi theo cũng chẳng được tích sự gì nên bị giữ lại.
Qua một đêm, trời vừa hửng sáng Hải Châu đẩy xe gỗ đưa lão quy ra biển kiếm ăn. Đợi nó ăn no, nàng đưa nó sang Thẩm gia nhờ Thẩm Toại chăm sóc giúp hai ngày.
Hành lý Trịnh gia đã chuyển ra bến tàu. Hải Châu và Đông Châu tay không đi tới thì thuyền quan cũng vừa cập bến.
Trên thuyền quan có khoảng hai ba mươi lính tuần tra, bộ binh phục màu đỏ đen trên người họ nổi bật giữa bến tàu đông đúc.
Trên thuyền có hai binh sĩ từng gặp Hải Châu, họ xuống thuyền giúp khuân hết hành lý lên. Dừng chưa đầy một tuần trà, thuyền quan lại nhổ neo rời bến.
“Ai thế nhỉ? Dám đi nhờ thuyền quan cơ đấy.”
Người trên bến tàu xì xào bàn tán.
Lúc về thuận gió, chưa đến nửa ngày đã tới bến tàu Hồi An. Tề lão tam, Trịnh Hải Thuận và Hải Châu xuống bến lấy thuyền đ.á.n.h cá gửi lại hôm trước rồi chèo về.
Đợi họ về đến thôn, thuyền quan tuần tra đã đi rồi để lại lời nhắn hai ngày sau sẽ quay lại đón.
Chỉ mới đi một tháng mà quay lại thôn nhìn đâu cũng thấy xa lạ, Hải Châu cảm thấy mình chẳng còn chút lưu luyến nào với nơi này.
“Hải Thuận về rồi đấy à? Bọn ta còn đang đoán xem bao giờ các ngươi về.” Người đàn ông đang rửa thùng bên sông nói, “Chuyến đi này vất vả nhỉ, trong thôn không có cướp bén mảng tới đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thế là tốt rồi.”
Trịnh Hải Thuận cười cười.
Thuyền cập bờ, Hải Châu đứng trước cửa nhà nhìn căn nhà đá đóng kín mít rồi lại quay người nhìn ra biển.
Tề lão tam thở dài, mặt ủ mày chau đi về nhà. Hắn thực sự không nỡ rời xa làng chài nhỏ nơi mình lớn lên, lần này đi là dứt áo ra đi thật rồi.
“Tam thúc, chỉ lấy những thứ cần dùng thôi, nồi niêu chai lọ đừng mang theo làm gì.”
Hải Châu dặn dò. Nàng không vào nhà mà đi tìm trưởng thôn để trình bày tình hình.
Hai ngày tiếp theo, nhà nàng khách khứa ra vào nườm nượp. Có người trong tộc muốn mượn nhà ở cũng có người muốn mua lại căn nhà đá kèm sân nhỏ này. Hải Châu từ chối tất cả, nàng vẫn còn chút luyến tiếc, cảm thấy sau này biết đâu còn có lúc quay về ở một thời gian.
Còn những đồ đạc không định mang đi, nàng để Ngụy Kim Hoa chọn trước, số còn lại đem tặng mọi người.
Sáng hôm rời đi, trong lúc đợi thuyền thì Châu nữ đến.
“Vì muội ở thôn này, Lục ca nghĩ có người quen nên mới đưa ta đến đây. Ta vừa nhập hộ tịch thì muội lại dọn đi mất.”
Nàng ta oán trách.
“Chuyện này ai mà lường trước được. Dù không có ta thì tỷ cũng sẽ ở thôn khác thôi.” Hải Châu nhìn nàng ta nói, “Người trong thôn ta tốt tính lắm, tỷ ở đây sẽ không chịu khổ đâu.”
Châu nữ không tiếp lời nàng, ngược lại hỏi:
“Muội ở Vĩnh Ninh có gặp Lục ca không? Huynh ấy có hỏi thăm ta không?”
“Gặp rồi, không hỏi.”
Mặc kệ Châu nữ có ý đồ gì, Hải Châu không định dây dưa vào chuyện này, nàng phủi sạch quan hệ.
“Muội có thể giúp ta...”
“Không thể.” Hải Châu quả quyết ngắt lời, chỉ tay ra sông nói: “Lên thuyền ra bến tàu, từ bến Hồi An đi thuyền buôn sang bến Vĩnh Ninh, sáng đi chiều đến. Muốn tìm người thì tự đi mà tìm, không khó đâu.”
Trên sông có một chiếc thuyền quan rẽ sóng đi tới. Hải Châu gọi vọng vào nhà giục Tề lão tam đang lề mề:
“Tam thúc, thuyền đến rồi.”
Bên bờ đã chất đống đồ đạc, chăn đệm và hòm rương chiếm nhiều chỗ nhất. Thuyền cập bến, các thẩm các tẩu trong thôn xúm vào giúp khuân đồ lên thuyền.
Lính canh trên thuyền xuống khiêng thuyền đ.á.n.h cá lên. Một lớn một nhỏ hai chiếc thuyền đặt trên boong cũng không chiếm bao nhiêu chỗ.
“Hải Châu, còn quay lại không?”
Có người hỏi.
“Về chứ, đây cũng là nhà ta mà.”
Hải Châu bám vào mạn thuyền vẫy tay chào mọi người. Quay đầu lại thấy Tề lão tam ngồi bệt xuống boong thuyền rơi nước mắt.
“Muốn về thì lúc nào về chẳng được, đi nhờ thuyền buôn qua lại tiện lắm mà.”
Nàng hơi xấu hổ, sao tự nhiên thấy mình như tội đồ thế này.
Rời thôn càng lúc càng xa, Tề lão tam đứng dậy ngoái nhìn lại thương tâm đến mức vừa lau nước mắt vừa hỉ mũi. Không giống nhau đâu, lần sau quay lại là làm khách rồi
Trên biển gió to sóng lớn, Hải Châu thấy hơi lạnh, nàng xuống khoang lấy áo bông nhỏ mặc vào, đội cả mũ quấn kín mít ngồi trên boong ngắm biển xanh.
Đông Châu cũng bắt chước nàng, chốc chốc nhìn biển chốc chốc lại nhìn trời.
Chim biển bay mỏi cánh sà xuống đậu trên mạn thuyền, cái mỏ đỏ tươi rúc vào dưới cánh rỉa lông.