Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 98: Món ngon hút khách (1)



 

Hải Châu nhấp ngụm rượu lại hít hà một hơi:

“Rượu của Trần thúc ngon thật đấy.”

Trần lão bản cười hai tiếng:

“Ăn đi, ăn đi.”

Hải Châu gắp hai đoạn xúc tu bạch tuộc đẫm nước sốt bỏ vào miệng. Quả nhiên quét dầu ớt hành lên hương vị đậm đà hẳn, hơi cay cay, mằn mặn, thịt bạch tuộc dày lại tươi, nhai thật đã miệng.

“Hai cái xúc tu này nhắm được một chén rượu đấy, đồ ngon.”

Trần lão bản tự rót cho mình một chén, hỏi Tề lão tam đã cạn chén chưa.

“Một chén là đủ rồi, ta không uống nhiều đâu.”

Tề lão tam xua tay. Hắn không thể uống nhiều, tối về còn phải chăm sóc nhị ca.

Đĩa bạch tuộc vơi đi một nửa, Hải Châu định đứng dậy xúc cá ra.

“Để muội, tỷ bận cả buổi tối rồi, ngồi nghỉ đi.”

Đông Châu đứng lên, nhìn tỷ tỷ làm cả buổi com bé cũng học được rồi.

“Muội t.ử của cô nương biết thương người đấy, hiểu chuyện thật.”

Trần lão bản nói với Hải Châu.

“Vâng, đệ đệ muội muội ta đều là những đứa trẻ hiểu chuyện, biết thương người.”

Phong Bình ngồi một bên cười bẽn lẽn.

Hai con cá được bưng lên bàn. Hải Châu nếm thử một miếng trước, thịt cá mềm ngọt càng thêm ngon miệng, vừa vào miệng vị tê cay đã bùng nổ. Nàng gắp miếng thịt bụng cá cho Phong Bình:

“Đệ nếm thử xem, không quen thì đừng ăn.”

“Hải Châu à, thúc thương lượng với ngươi chuyện này.” Trần lão bản nếm thử miếng cá rồi buông đũa, “Món ngươi làm này thực sự rất hợp để nhắm rượu, ngươi xem có thể dạy đầu bếp quán rượu cách làm không? Thúc trả tiền cho ngươi.”

“Cách làm món này không khó, ông ấy ra sạp của ta nhìn một cái là hiểu ngay. Còn về nước sốt thì chỉ có đậu phộng, vừng, đậu nành thôi, không có gì khác.”

Trần lão bản đương nhiên hiểu, nếu không nể mặt Thẩm Lục gia chống lưng cho nàng, đêm nay ông ta đã bảo đầu bếp bưng món bạch tuộc áp chảo này lên bàn rồi. Ông ta móc từ trong tay áo ra năm góc bạc vụn đẩy qua, cười ha hả nói:

“Cách làm này là ngươi nghĩ ra, thúc chiếm chút tiện nghi, mặt dày mượn dùng một chút.”

Hải Châu nhận lấy, nói:

“Nếu có chỗ nào chưa rõ, chưa chắc chắn thì cứ đến hỏi ta, sáng mai ta vẫn bán bánh nướng ở đây.”

Trần lão bản vui vẻ đồng ý, để lại mấy đĩa đồ nhắm rồi xách bầu rượu về.

“Chỗ này chắc được năm lượng bạc đấy, còn nhiều hơn tiền bán hàng cả tối nay.”

Tề lão tam nói.

“Tiền từ trên trời rơi xuống mà, trưa mai chúng ta đi t.ửu lầu gọi một bàn tiệc tiêu cho hết đi.”

Hải Châu đập năm góc bạc lên bàn.

Tay nàng vừa rời khỏi bạc, Đông Châu đã chộp lấy ngay:

“Không phỏng tay đâu, cứ để chỗ muội.”

Hải Châu: ...

Tề lão tam cười hai tiếng:

“Mau ăn đi, ăn xong rồi về sớm tắm rửa nghỉ ngơi.”

Trưa hôm sau Hải Châu vẫn đến t.ửu lầu. Lúc ăn cơm, nàng nhìn hai người đối diện. Hàn Tễ không ở trên biển thì cũng ở trên đảo, mặt và cổ phơi nắng đen nhẻm khác hẳn lúc gặp năm ngoái.

“Ta không mang tiền, bữa này ta không mời đâu nhé.”

Nàng nói.

“Thẩm lão Lục mời.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hàn Tễ nói.

“Không phải huynh mời à? Hay là huynh cũng nghèo rồi?”

Thẩm Toại cũng chẳng muốn mời. Tối qua uống say bí tỉ làm lão cha ngứa mắt, sáng nay bị mắng cho một trận thì chớ còn bị cấm người nhà tiếp tế thêm.

Hàn Tễ ăn xong miếng thịt, nói:

“Là ngươi mời ta đến, mời ta đến để ta mời cơm ngươi à?”

“Ta gọi huynh đến để bàn chuyện của Hải Châu mà.”

Hải Châu giả ngu:

“Thế á? Ta cũng không biết, vậy lát nữa ta về lấy bạc.”

“Thôi thôi, ghi nợ cho cha ta.”

Thẩm Toại không nỡ làm khó người khác, nghĩ đến việc hôm qua nàng mua cái đĩa cũng tính toán chi li, hắn quyết định không làm khó nàng.

“Tìm ta đến có việc gì? Hải Châu xảy ra chuyện gì à?”

Hàn Tễ cười hỏi.

Hải Châu còn chưa kịp mở miệng, Thẩm Toại đã dăm ba câu kể lại sự tình:

“Huynh đ.á.n.h tiếng ra ngoài đi, cứ bảo Hải Châu là do huynh che chở, ai dám đụng đến muội ấy là gây thù với huynh.”

Hàn Tễ gật đầu:

“Cuối tháng cha ta sẽ tới đây, lúc đó sẽ có yến tiệc, Hải Châu cũng đến tham dự đi, đến đó lộ mặt một chút.”

Những kẻ lăn lộn chốn quan trường đều là người thông minh, không cần hắn nói gì nhiều, họ sẽ tự biết ước thúc thủ hạ.

“Hàn Đề đốc sắp tới sao?” Hải Châu phấn khích, hai mắt sáng rực. Nàng xách bầu rượu rót cho Hàn Tễ một ly, “Nhị ca làm ơn làm phước, đến hôm đó cho ta gặp Hàn Đề đốc một lần nhé. Ngài ấy chắc chắn là người dũng mãnh phi phàm, nhất định phải cho ta mở mang tầm mắt. À đúng rồi, ngài ấy có biết vụ đầu độc bọn cướp có phần của ta không? Là ta bày mưu đấy.”

Hàn Tễ: ...

“Muội kích động thế làm gì? Muội cũng kính nể Hàn Đề đốc à?”

Thẩm Toại hỏi.

Hải Châu gật đầu lia lịa. Người nghĩ ra kế hoạch “toàn dân toàn binh” này thực sự rất đáng để nàng kính nể.

“Ông ấy biết muội đấy, đến lúc đó ta sẽ giới thiệu cho ông ấy biết muội.”

Hàn Tễ nói.

“Đa tạ Nhị ca.” Hải Châu cười hì hì, “Tối mai rảnh không? Ta mời các huynh ăn đêm.”

“Tối mai ta rảnh, ta sẽ qua. Hôm nay nghe người ta đồn muội làm món cá nướng áp chảo gì đó, thơm đến mức uống thêm được nửa cân rượu.”

Thẩm Toại hơi hối hận vì tối qua không đi.

Hải Châu nhìn sang Hàn Tễ.

“Ta chưa chắc đã rảnh, rảnh thì ta qua.”

“Được, quân vụ quan trọng, huynh đến hay không cũng được.”

Ăn xong giải tán, Hải Châu về nhà một chuyến, đẩy xe gỗ đưa Đông Châu và Phong Bình ra bờ biển nhặt vỏ sò. Thứ này ở đâu cũng có, các quán ăn mở sò biển xong vỏ đều đổ ra bờ biển, có cái bị sóng cuốn đi, có cái chôn dưới cát, một canh giờ là nhặt đầy một xe.

Hải Châu chọn lựa một lượt ngay tại bờ biển, vỏ sò nhỏ nhất cũng phải bằng bàn tay, cái nào thủng lỗ thì bỏ đi kẻo cứa đứt tay khách.

“Tỷ, triều rút rồi, muội đi bắt hải sản đây.”

Đông Châu gọi.

Bãi biển lộ ra, rất nhiều người ùa xuống. Hải Châu liếc nhìn rồi dặn dò:

“Đừng chạy ra mép nước, tránh xa nước ra một chút, thấy sứa thì tránh xa ra.”

Đông Châu dắt Phong Bình chạy đi, như hai con thỏ một cao một thấp.

Hải Châu chọn xong vỏ sò, nhìn ra bờ biển rồi cũng xắn quần chạy tới. Chỗ nào bị lật tung rồi thì không cần xem, nàng khom lưng tìm kiếm trên bãi cát. Chỗ nào bằng phẳng mà rỉ nước, đào cát lên bên dưới giấu con trai biển đang phun nước. Chỗ nào có lỗ nhỏ là hang của con trai, loại này đào hang rất giỏi, phải đào thật sâu một mạch, lúc rút lên còn phải dùng mẹo, kéo mạnh sẽ làm đứt cái vòi của nó.

Một con sóng ập đến cuốn đi lớp cát mịn, dưới nước hiện ra một mô đất nhỏ. Hải Châu bước chân xuống nước, đào được hai con ốc hoa đang ôm nhau.

Vỏ sò ngâm trong nước rửa sạch sẽ, đổ nước trong vào nồi luộc. Phong Bình ngồi nhóm lửa, thỉnh thoảng lại chơi đá với Triều Bình.