Ngự Phong Hoa

Chương 4





Ta hỏi:



“Lâu Vãn Đường ở đâu?”



Bà ta định kêu người.



Nhưng quay đầu lại, thấy tầng tầng canh gác đã bị ta c.h.é.m như c.h.é.m dưa c.h.é.m cải, chỉ còn đầy xác m.á.u.



Bà ta run rẩy, hai chân lập cập, vội vàng cầu xin.



Bà ta tưởng ta do Vệ Tuyết Nhu sai đến tiếp tục hành hạ Vãn Đường, liền cuống quýt nói:



“Con bé đó còn bị nhốt trong phòng củi.”



“Không dám trái lệnh phu nhân, mỗi ngày chỉ cho nó một cái màn thầu thiu.”



“Mỗi canh giờ lại đến ‘chăm sóc’ nó một lần, dạy nó quy củ.”



“Cứ bảo phu nhân yên tâm, giờ nó ngoan hơn nhiều rồi. Không còn mở miệng nguyền rủa phu nhân, cũng không còn phát điên mà khóc gọi mẫu thân nơi biên quan về lấy mạng chúng ta.”



“Cả ngày chỉ ôm một cán kiếm gỗ, hoặc ngồi ngẩn người, hoặc nằm bất động. Phu nhân thấy rồi nhất định sẽ hài lòng.”



Lời nịnh nọt vừa dứt.



Ta không nghe nổi nữa.



Phập!



Đầu bà ta bị ta một đao c.h.é.m rơi, lăn lông lốc dưới cối đá xay thóc.



Vị phu nhân đầy vết roi kia cố mở mắt, nhìn ta chần chừ hỏi:



“Ngươi là… Lâu Minh Huy?”



Ta khựng bước.



Chưa kịp nhìn rõ dung mạo bà ta sau mái tóc rối xõa che kín mặt, đã bị bà kéo tay áo, lôi thẳng về phía phòng củi.



“Mau! Vãn Đường sốt cao ba ngày không hạ, cứu nó đi!”



Ta hít mạnh một hơi lạnh, lao thẳng đến phòng củi.



Cửa vừa bị đẩy ra, cảnh tượng trước mắt khiến m.á.u ta dồn thẳng lên đầu, kinh hoàng đến tận xương tủy, hận ý bóp nghẹt tim.



Ta chưa từng nghĩ, mẹ con gặp lại nhau, lại trong căn phòng tối tăm mốc meo như thế này.



Nữ nhi được ta ôm ấp như ngọc như vàng nay co ro trên đống rơm, gầy như cành củi khô.



Vết roi chằng chịt, mới cũ đan xen, bầm tím đè lên vảy m.á.u sẫm màu.



Mười đầu ngón tay thanh mảnh bị kẹp hình đến vặn vẹo biến dạng, vẫn ôm c.h.ặ.t cán kiếm gỗ ta gọt cho nó thuở bé, như ôm bảo vật.



Nó nheo mắt nhìn ta giữa ánh sáng một lúc lâu, giọng run run nghẹn ngào:



“Mẫu thân? Vãn Đường đang nằm mơ sao?”



Nó gượng dậy, cố lao về phía ta.



Xích sắt dưới chân kéo mạnh, “choang” một tiếng, suýt ngã sấp xuống đất.



Ta phi thân tới, ôm c.h.ặ.t nó vào lòng.



Ta từng thấy bao m.á.u tanh c.h.ế.t ch.óc nơi sa trường.



Nhưng khi ôm thân thể gầy guộc của nữ nhi, nghe nó vừa run vừa tủi mà khóc, tay ta, giọng ta đều run rẩy:



“Vãn Đường, mẫu thân về rồi. Mẫu thân sẽ báo thù cho con.”



Ta giơ đao, c.h.é.m đứt xiềng xích.



Vãn Đường co trong lòng ta, bao ấm ức và sợ hãi hóa thành tiếng khóc xé lòng:



“Mẫu thân, cuối cùng người cũng về rồi…người còn sống trở về…”



“Vãn Đường lo cho người lắm…”



“Họ muốn người c.h.ế.t nơi chiến trường!”



“Người rời kinh, Vệ Tuyết Nhu liền thay thân phận của người vào Hầu phủ, cùng phụ thân chốn trong phủ kia sống ân ái như phu thê thật.”



“Con bị canh giữ nghiêm ngặt, không thể đưa tin ra ngoài.”



“Đến khi nghe tin người sắp khải hoàn hồi triều, con mới lén giấu bạc và thư vào người tỳ nữ bị Vệ Tuyết Nhu đ.á.n.h c.h.ế.t, mong người nhà nàng ta vì chút tiền mà chuyển thư cho người.”



“Nhưng bị phụ thân phát hiện. Phụ thân mượn tay Vệ Tuyết Nhu nhốt con vào chùa này.”



Ầm!



Ta như bị sét đ.á.n.h giữa trời quang.



Năm đó Lâm Khiếu trúng tên trên chiến trường, không còn nhấc nổi đao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Đúng lúc Bắc cương xâm phạm, thiên t.ử hạ chỉ bắt hắn xuất binh.



Kháng chỉ là c.h.ế.t.



Nhưng hắn đi cũng chỉ là c.h.ế.t vô ích.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



Khi ấy Vãn Đường mới năm tuổi.



Ta vừa sinh Lâm Hoài Phong chưa đầy ba tháng.



Lâm mẫu ôm Vãn Đường đến thăm, rồi “bịch” một tiếng quỳ trước mặt ta cầu xin:



“Minh Huy, cứu A Khiếu đi.”



“Nó là võ tướng, c.h.ế.t nơi sa trường cũng chẳng oan.”



“Nhưng nếu Đại Ung vì nó mà không đủ sức chống địch, khiến muôn dân lầm than, chúng ta lấy gì đối diện với thiên hạ?”



“Minh Huy, từ nhỏ con theo mẫu thân con học võ, kỹ pháp đao thương còn hơn cả Lâm Khiếu. Con thay nó xuất chinh, ắt xoay chuyển càn khôn.”



“Vừa giữ giang sơn, vừa giữ bảy mươi hai mạng người Lâm gia.”



“Minh Huy, mẫu thân dập đầu cầu xin con.”



Lâm mẫu dập đầu, vừa cầu vừa ép.



Lâm Khiếu bế Lâm Hoài Phong bước vào, mắt đỏ hoe:



“Ta c.h.ế.t nơi sa trường cũng là số mệnh.”



“Lâm gia chịu ân thiên t.ử, không thể báo quốc trên lưng ngựa, phụ lòng bệ hạ và muôn dân, c.h.ế.t cũng đáng.”



“Nếu mẫu thân ép Minh Huy thay ta đi vào biển đao lửa kiếm, ta thà tự c.ắ.t c.ổ cho xong.”



Chát!



Lâm mẫu tát hắn lệch đầu, từng chữ sắc như d.a.o:



“Ngươi c.h.ế.t không đáng tiếc, nhưng bảy mươi hai mạng Lâm gia cũng đáng c.h.ế.t theo sao?”



“Nữ nhi Vãn Đường đáng yêu, nhi t.ử còn chưa thấy hết thế gian, ngươi nỡ để chúng vì ngươi mà tan nhà nát cửa?”



“Nếu ta làm được, ta cũng xách đầu mình ra chiến trường. Nhưng ta bất lực.”



“Vì gia tộc, vì tổ tông, vì con cháu, ta chỉ có thể mặt dày ép Minh Huy.”



“Trong lòng ta cũng đau như d.a.o cắt!”



Mẫu thân ta và Lâm mẫu từng thân thiết.



Sau khi phụ thân ta cùng ngoại thất hại c.h.ế.t mẫu thân ta, Lâm mẫu đón ta về Lâm gia, lấy hôn ước hai phủ che chở cho ta.



Bà ta còn dặn Lâm Khiếu phải toàn tâm đối tốt với ta.



Nhà họ Lâu có tổ huấn: gả cho ai, đứa con đầu lòng phải mang họ Lâu.



Ta mang thai, Lâm mẫu đưa lên mấy cái tên cho ta chọn.



Trên tờ giấy đặt ở trên cùng, là chữ “Lâu” thật lớn.



Ta từng tưởng bà ta thực lòng đối tốt với ta.



Vì thế ta không đành lòng để bà rơi vào tuyệt cảnh.



Ta khoác chiến giáp của Lâm Khiếu, thay hắn ra trận.



Mười năm, ta dùng cả thân đầy sương gió và thương tích cũ mới chồng chất đổi lấy chiến công hiển hách, giành được tước vị thế tập.



Một tay chống đỡ hai nhà Lâm, Vệ, nuôi cả phủ vinh hoa.



Đổi lại chỉ là bọn họ kết bè kết cánh, lấy oán trả ơn.



Muốn ta c.h.ế.t nơi biên cương, xóa sạch đoạn lịch sử không vẻ vang với Lâm gia.



Chiếm hết công lao phú quý của ta, ghi danh sử sách.



Vãn Đường òa khóc trong lòng ta:



“Con tưởng người sẽ không bao giờ trở về.”



Ta ôm nó c.h.ặ.t hơn:



“Mẫu thân đã về. Vậy kẻ c.h.ế.t phải là bọn họ.”



Cửa lần nữa bị đẩy ra.



Vị phu nhân đầy vết roi bưng bát cháo loãng đến mức không thấy hạt gạo, ngồi xổm trước ta:



“Ăn no rồi đưa nó đi.”