Ngự Phong Hoa

Chương 6





Ta nắm lấy bàn tay khô gầy của nàng, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:



“Nhẫn nhịn sống lay lắt chưa bao giờ là đường sống.”



“Xé nát bầu trời cũ, mới là con đường sống mới của nữ t.ử.”



“Hoài Nguyệt, ngươi dẫn họ rời đi.”



“Ta dùng đao này, c.h.é.m ra một con đường rộng lớn cho nữ nhân.”



Khi ta đeo Ẩm Huyết đao trở về Vệ gia, trời đã tối đen.



Phụ thân nhìn chằm chằm linh vị mẫu thân, hận đến nghiến răng:



“Nó đã đi rồi, vì sao còn trở lại?”



“Có phải cũng như ngươi, là âm hồn không tan, nhất định phải khắc c.h.ế.t ta mới cam lòng?”



“Đáng thương cho Tuyết Nhu, tuổi còn trẻ đã hỏng đôi mắt.”



“Ta xuống suối vàng biết ăn nói thế nào với mẫu thân nó?”



“Là ngươi, ngươi không biết dạy con, lòng dạ độc ác, dạy ra nữ nhi cũng tội ác đầy mình.”



“Biết vậy ta đã nhẫn tâm hơn, ngay ngày đại hôn liền lấy mạng ngươi, mang gia tài Lâu gia cùng người trong lòng cao bay xa chạy.”



“Là ta còn lương tâm, mới để mẹ con các ngươi được đà lấn tới!”



Ông ta “choang” một tiếng, đập vỡ hoa quả trước linh vị mẫu thân.



Loạng choạng hét lên:



“Đợi Thái t.ử bắt sống Lâu Minh Huy, ta sẽ m.ó.c m.ắ.t nó đền cho con gái ta!”



“Ngươi không phải hết lòng muốn cho nó hạnh phúc trọn vẹn sao?”



“Muốn dùng gia tài Lâu gia bảo hộ nó cả đời vô ưu sao?”



“Giờ có phải đau đến thắt ruột, hối hận không kịp?”



“Đúng, là ta cùng Lâm gia mưu tính.”



“Họ muốn gia tài Lâu gia, muốn của hồi môn hậu hĩnh của Lâu Minh Huy.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



“Còn ta, ta muốn báo thù cho mẫu thân Tuyết Nhu!”



“Minh Huy thật quá may mắn.”



“Hai lần sinh nở đều không c.h.ế.t trong nạn khó sinh.”



“Ngược lại người trông coi ngày càng nhiều, canh giữ viện như thùng sắt.”



“Cho nên chúng ta mới đưa nó ra sa trường.”



“Đao pháp ngươi dạy, lại tiễn nữ nhi ngươi yêu nhất đi c.h.ế.t.”



“Ngươi c.h.ế.t cũng không nhắm mắt được đâu, ha ha ha.”



“Báo ứng, đều là báo ứng vì ngươi lòng dạ hẹp hòi không dung nổi Đông Mai.”



Ông ta cười không dứt, vừa ngông cuồng vừa khoái trá.



Lúc ấy ta bước ra:



“Vậy nên, ngươi không đáng c.h.ế.t sao?”



Một câu ấy rơi xuống, phụ thân đột ngột trợn to mắt, cả người cứng đờ.



Ông ta chậm rãi quay lại, đối diện ánh mắt ta lạnh như vực sâu, hơi thở nghẹn lại, ngã phịch xuống ghế Thái sư.



“Ngươi… ngươi sao lại ở đây?”



“Ngươi không bị bọn chúng g.i.ế.c ở Đại An tự sao?”



Ta đeo Ẩm Huyết đao sau lưng, bước trên mảnh trăng vỡ loang dưới đất, cười lạnh:



“Ta đến để đòi lại công đạo cho mẫu thân ta.”



Phụ thân hít ngược một hơi lạnh, dùng cánh tay còn lại chỉ thẳng vào mặt ta, giọng đầy oán độc:



“Ta là phụ thân ngươi, là cha ngươi. Mạng ngươi là ta cho.”



“Ta g.i.ế.c ngươi c.h.ế.t, cũng chỉ là đòi lại m.á.u thịt của ta, có gì không được?”



“Mẫu thân ngươi – ả tiện phụ ấy – đã c.h.ế.t rồi.”



“Ta nợ Đông Mai mười mấy năm, nay cuối cùng mới có thể ở bên nàng, từng chút từng chút bù đắp cho nàng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“Vì sao ngươi lại g.i.ế.c nàng?”



“Ta hận ngươi, hận ngươi thấu xương!”



Ta chỉ lạnh nhạt liếc ông ta một cái:



“Vậy còn mẫu thân ta thì sao?”



“Bị ngươi lợi dụng đến cạn kiệt, cuối cùng còn mất mạng dưới tay ả tiện nhân kia, bà đáng đời sao?”



Ánh mắt phụ thân lạnh xuống, từ kẽ răng nghiến ra từng chữ:



“Đó là số mệnh của ả!”



“Ta đã quỳ xuống cầu xin ả cho Đông Mai một thân phận thiếp thất, cho mẹ con họ một chỗ dung thân mà thôi.”



“Ả không những không chịu, còn ép Đông Mai uống một bát t.h.u.ố.c phá thai, khiến đứa bé bảy tháng hóa thành m.á.u.”



“Cùng một nỗi đau như thế, sao khi rơi lên người ả thì ả lại không chịu nổi?”



“Đáng đời!”



“Chính vì ả làm đủ điều ác, nên mới phải cùng đứa trẻ chưa kịp chào đời kia, đền mạng cho Đông Mai!”



Bịch một tiếng!



Ta đá thẳng vào hõm sau đầu gối ông, khiến ông quỳ sụp trước linh vị mẫu thân ta.



Ngay sau đó, Ẩm Huyết đao đè lên vai ông, ta nghiến răng nói:



“Quỳ xuống, xin lỗi mẫu thân ta!”



Phụ thân nổi giận đùng đùng:



“Nàng ta chỉ là nữ nhi thương hộ hèn kém, cũng xứng để ta – một quan ngũ phẩm – quỳ lạy sao? Tránh ra!”



Soạt một tiếng!



Hàn đao rút khỏi vỏ.



Lưỡi đao xé thẳng từ một bên khóe môi ông ta, hung hăng rạch đến tận mang tai.



Vết cắt xuyên qua môi, xé rách miệng, da thịt lật ra, m.á.u chảy đầm đìa, không còn khép lại được.



“Ngày đó ngươi mặt dày cầm hôn thư đến ép cưới, chẳng phải đã biết mẫu thân ta là nữ nhi thương hộ sao?”



“Khi ấy Vệ gia các ngươi nguy ngập sắp sụp đổ, cũng chẳng nhớ đến tôn nghiêm nam nhân, còn thề một đời một kiếp một đôi.”



“Sau này nhờ mẫu thân ta lo cho ngươi đèn sách, thi đỗ làm quan, ngươi lại thấy chỗ nào cũng ấm ức?”



“Nếu đã ấm ức như thế, thì nên trả lại tất cả cho mẫu thân ta, tay trắng đi cùng thanh mai của ngươi song túc song phi mới phải.”



“Vừa muốn phú quý Lâu gia, lại không nỡ bỏ sự dịu dàng của Triệu Đông Mai. Vừa muốn cái này, vừa muốn cái kia, ngươi xứng sao?”



Ông ta dùng bàn tay còn lại hoảng loạn che miệng rách, nhưng vô ích.



Máu càng lúc càng chảy nhiều.



Ông ta cầu cứu nhìn về phía hộ vệ trong viện.



Đáng tiếc, tất cả đã c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể còn chưa nguội lạnh.



Gia nô Lâu gia bị Vệ gia mua chuộc, phản chủ.



Đương nhiên, một kẻ cũng không để sống.



Ta đẩy mạnh cửa.



Xác người chồng chất đầy sân.



Đó là “món quà” ta dành cho phụ thân.



Ông ta sợ hãi, cả người run rẩy:



“Lâm… Khiếu… Thái… Thái t.ử… sẽ không… buông tha… ngươi…”



Máu ấm nhỏ giọt xuống đất, soi rõ sự tàn nhẫn của ta.



Ta cúi nhìn ông hoảng loạn, rồi lạnh nhạt nói:



“Đa tạ nhắc nhở. Ta cũng sẽ để bọn họ c.h.ế.t cùng ngươi.”



“Ta đã lấy danh nghĩa của ngươi gửi mật thư cho Thái t.ử, bảo hắn một mình đến Lâm gia.”



“Phụ thân, ngươi đoán xem ta muốn làm gì?”