Tại một tòa đại điện cổ xưa, bầu không khí trang trọng và yên tĩnh.
Một vị lão giả mặc áo trường màu xanh lam, khuôn mặt hồng hào, tóc trắng như tuyết, đang ngồi xếp bằng trên một tấm đệm ngọc màu xanh biếc, trước mặt bày một bàn cờ vây.
Trên bàn cờ, quân cờ đen trắng giằng co, khí thế ngưng trọng.
Đối diện với lão giả, là một người đàn ông tuổi trung niên, mặc áo bào màu vàng, khuôn mặt phương chính, ánh mắt sáng ngời, khí độ bất phàm.
“Đạo hữu, ngươi đã ở chỗ này hơn ba trăm năm rồi, vẫn chưa chịu ra ngoài sao?” Người đàn ông tuổi trung niên cầm một quân cờ trắng, nhẹ nhàng đặt xuống, khẽ hỏi.
Lão nhân áo xanh khẽ cười, lắc đầu: “Ta tuổi đã cao, tâm tính cũng lười biếng, chỉ muốn ở nơi thanh tĩnh này, ngâm cứu chút đạo thuật, đánh vài ván cờ, thế là đủ.”
“Ha ha, đạo hữu quá khiêm tốn rồi.” Người đàn ông tuổi trung niên cười nói: “Lấy thực lực của đạo hữu, dù có muốn ra ngoài, e rằng cũng không ai dám ngăn cản.”
Lão nhân áo xanh không đáp, chỉ chăm chú nhìn vào bàn cờ, ánh mắt thâm trầm.
“Đạo hữu, ngươi có nghe nói, gần đây trong giới tu tiên, xuất hiện một thiếu niên tên là Lâm Phi không?” Người đàn ông tuổi trung niên chợt hỏi.
“Lâm Phi?” Lão giả áo xanh hơi nhíu mày, dường như đang suy nghĩ: “Nghe nói qua một chút, hình như là một thiếu niên thiên tư tuyệt thế, tu vi tiến bộ thần tốc, chỉ trong vài năm đã đột phá đến cảnh giới Nguyên Anh.”
“Không chỉ vậy.” Người đàn ông tuổi trung niên thần sắc trở nên nghiêm túc: “Nghe nói hắn còn có được một cái gọi là ‘Hệ Thống’ kỳ dị, có thể giúp hắn tu luyện nhanh chóng, thậm chí còn có thể triệu hoán ra các đạo hữu cường đại từ các thế giới khác.”
“Ồ?” Lão giả áo xanh hơi kinh ngạc: “Có chuyện như vậy?”
“Đúng vậy.” Người đàn ông tuổi trung niên gật đầu: “Hiện tại, thiếu niên này đã trở thành nhân vật trọng yếu trong giới tu tiên, nhiều thế lực lớn đều đang tìm cách thu phục hắn.”
Lão giả áo xanh trầm mặc một lúc, rồi nói: “Thiên tài xuất thế, tất nhiên sẽ dẫn đến nhiều biến số. Chỉ là, cái gọi là ‘Hệ Thống’ kia, thật sự có thể tồn tại sao?”
Người đàn ông tuổi trung niên lắc đầu: ‘Việc này ta cũng không rõ. Nhưng dù sao, thiếu niên kia thực sự không đơn giản. Ta nghe nói, hắn còn có một tên khác, là Đan Linh.’
“Đan Linh?” Lão nhân áo xanh bỗng ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc: “Ngươi nói hắn chính là Đan Linh?”
“Đúng vậy.” Người đàn ông tuổi trung niên gật đầu: “Nghe nói, hắn có thể luyện chế ra các loại đan dược thần kỳ, thậm chí có thể khiến người tu luyện đột phá cảnh giới trong thời gian ngắn.”
Lão nhân áo xanh trầm ngâm, ánh mắt trở nên khó hiểu.
Lão giả áo xanh thở dài, nói: “Ta từng nghe tổ sư nhắc đến, Đan Linh là một loại linh thể đặc biệt, ngàn năm mới xuất hiện một lần. Người có được linh thể này không chỉ có thiên phú luyện đan trời ban, mà còn có thể thông qua đan dược để tăng tốc tu luyện cho chính mình và cả người khác.”
“Thì ra là vậy.” Người đàn ông tuổi trung niên gật gù: “Vậy thì không trách thiếu niên này tu vi tiến bộ thần tốc như vậy.”
“Chỉ là…” Lão giả áo xanh chợt ngừng lại, vẻ mặt đầy lo âu: “Đan Linh tuy lợi hại, nhưng cũng dễ trở thành mục tiêu cho nhiều phe phái. Nếu thiếu niên kia thực sự là Đan Linh, e rằng những ngày sau này của hắn sẽ chẳng thể bình yên.”
“Đạo hữu nói đúng.” Người đàn ông tuổi trung niên đồng ý: “Hiện tại, đã có không ít thế lực âm thầm nhòm ngó hắn. Ta lo lắng, thiếu niên này khó mà giữ được thân.”
Lão giả áo xanh lại im lặng, chỉ nhìn chằm chằm vào bàn cờ, dường như đang suy nghĩ điều gì.
“Đạo hữu, ngươi có ý định ra tay không?” Người đàn ông tuổi trung niên hỏi.
Lão giả áo xanh lắc đầu: “Ta đã già, không muốn dính vào những chuyện thị phi nữa. Chỉ là, nếu thiếu niên này thật sự là Đan Linh, e rằng ta cũng khó có thể đứng ngoài cuộc.”
Người đàn ông tuổi trung niên cười nói: “Đạo hữu nói vậy, là đã có chủ ý rồi?”
Lão giả áo xanh không trả lời, chỉ đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra xa xăm.
Bên ngoài cửa sổ, mây trời cuồn cuộn, núi non trùng điệp.
“Đạo trời luân hồi, việc đời đổi thay.” Lão nhân áo xanh khẽ nói: “Có lẽ, đây chính là số mệnh.”
Người đàn ông tuổi trung niên cũng đứng dậy, bước đến bên cạnh lão nhân áo xanh, cùng hướng tầm mắt ra xa.
“Hai chúng ta, đã ở chỗ này hơn ba trăm năm rồi.” Người đàn ông tuổi trung niên cảm thán: “Cũng đã đến lúc, nên ra ngoài đi dạo một chút.”
Lão già áo xanh quay đầu nhìn người đàn ông trung niên, khẽ mỉm cười: “Ngươi cũng muốn nhúng tay vào chuyện này?”
“Ha ha.” Người đàn ông tuổi trung niên cười lớn: “Đời người vô thường, nếu có thể chứng kiến sự xuất thế của một kỳ tài, cũng là một chuyện thú vị.”
Lão già áo xanh gật đầu, không nói thêm lời nào.
Hai người đứng trước cửa sổ, lặng lẽ nhìn mây trời, trong lòng đều có những suy nghĩ riêng.
Nhưng ở nơi xa xôi kia, Lâm Phi vẫn đang miệt mài tu luyện, không hề hay biết số phận của hắn đã bắt đầu lọt vào tầm mắt của những nhân vật đứng đầu.
Một cuộc gió lớn, sắp nổi lên.