Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1281: Huyết Khánh Lão Ma – Viện Quân Đến (Cầu Nguyệt Phiếu)



“Đi!”

Huyết Khánh Lão Ma hét lớn một tiếng, trên tay phải lập tức hiện ra một cây trường thương màu đỏ tươi, huyết quang lấp lánh, khí tức tà dị tràn ngập, phảng phất như một con rồng máu đang ngóc đầu lên, hung uy kinh người.

“Xoẹt!”

Huyết Khánh Lão Ma vung thương lên, một đạo huyết sắc cầu vồng lập tức bắn ra, hướng thẳng về phía Hàn Lập đâm tới, tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt.

Hàn Lập trong lòng giật mình, tay phải lập tức vung lên, một thanh trường kiếm màu vàng óng hiện ra trong tay, chính là Bàn Cổ Thần Kiếm.

“Đinh!”

Một tiếng vang chói tai vang lên, Bàn Cổ Thần Kiếm và huyết sắc cầu vồng va chạm, phát ra một tiếng kim loại vang vọng, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.

Hàn Lập thân thể chấn động, lùi về phía sau mấy bước, trong lòng âm thầm kinh hãi, Huyết Khánh Lão Ma này quả nhiên lợi hại, một kích này lực đạo kinh người, nếu không phải hắn có Bàn Cổ Thần Kiếm hộ thể, chỉ sợ đã bị thương.

“Ha ha, tiểu tử, ngươi cũng có chút bản lĩnh, nhưng gặp phải bản tọa, hôm nay ngươi đừng hòng sống sót mà rời đi!”

Huyết Khánh Lão Ma cười lớn một tiếng, thân hình lóe lên, lại lần nữa lao tới, tay phải cầm thương, liên tục đâm ra mấy chục thương, từng đạo huyết sắc cầu vồng như mưa rào gió táp, bao phủ Hàn Lập.

Hàn Lập sắc mặt nghiêm trọng, tay phải vung kiếm liên tục, Bàn Cổ Thần Kiếm hóa thành từng đạo kiếm ảnh màu vàng, ngăn cản huyết sắc cầu vồng.

“Đinh đinh đang đang!”

Tiếng kim loại va chạm liên tục vang lên, khí lãng không ngừng bùng nổ, không gian xung quanh đều bị chấn động đến run rẩy.

Hai người đánh nhau kịch liệt, trong chốc lát đã giao thủ hơn trăm chiêu, Hàn Lập tuy rằng có Bàn Cổ Thần Kiếm hộ thể, nhưng tu vi chênh lệch quá lớn, dần dần rơi vào thế yếu, bị Huyết Khánh Lão Ma ép đánh liên tục lùi về phía sau.

“Tiểu tử, ngươi đã hết đường rồi, nhanh chóng đầu hàng đi, bản tọa có thể cho ngươi một đường sống!”

Huyết Khánh Lão Ma cười lạnh một tiếng, tay phải đột nhiên vung lên, huyết sắc trường thương trong tay bỗng nhiên phóng ra một đạo huyết quang cực lớn, hóa thành một con rồng máu khổng lồ, há miệng hướng Hàn Lập nuốt tới.

Hàn Lập trong lòng giật mình, tay phải lập tức vung lên, Bàn Cổ Thần Kiếm hóa thành một thanh trường kiếm khổng lồ màu vàng, chém về phía con rồng máu.

“Ầm!”

Một tiếng nổ vang, con rồng máu và trường kiếm màu vàng va chạm, phát ra một tiếng nổ kinh thiên, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.

Hàn Lập thân thể chấn động, lùi về phía sau mấy chục bước, khóe miệng chảy ra một tia máu tươi, sắc mặt trắng bệch.

“Ha ha, tiểu tử, ngươi đã bị thương, còn không mau đầu hàng!”

Huyết Khánh Lão Ma cười lớn một tiếng, thân hình lóe lên, lại lần nữa lao tới, tay phải cầm thương, hướng Hàn Lập đâm tới.

Hàn Lập trong lòng lộp bộp một tiếng, hắn biết rõ, nếu tiếp tục như vậy, hắn nhất định sẽ bại dưới tay Huyết Khánh Lão Ma.

“Chẳng lẽ hôm nay thật sự muốn chết ở đây?”

Hàn Lập trong lòng thở dài một tiếng đầy bất lực, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định, dù có chết, hắn cũng phải chiến đấu đến cùng.

“Đi!”

Hàn Lập hét lớn một tiếng, tay phải vung lên, Bàn Cổ Thần Kiếm hóa thành một thanh trường kiếm khổng lồ màu vàng, chém về phía Huyết Khánh Lão Ma.

“Không tự lượng sức!”

Huyết Khánh Lão Ma cười lạnh một tiếng, tay phải vung thương lên, huyết sắc trường thương hóa thành một con rồng máu khổng lồ, đón lấy trường kiếm màu vàng.

“Ầm!”

Một tiếng nổ vang, trường kiếm màu vàng và con rồng máu va chạm, phát ra một tiếng nổ kinh thiên, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.

Hàn Lập thân thể chấn động, lại lần nữa lùi về phía sau mấy chục bước, khóe miệng máu tươi lại tuôn ra, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

“Ha ha, tiểu tử, ngươi đã không còn đường lui rồi, nhanh chóng đầu hàng đi!”

Huyết Khánh Lão Ma cười lớn một tiếng, thân hình lóe lên, lại lần nữa lao tới, tay phải cầm thương, hướng Hàn Lập đâm tới.

Hàn Lập trong lòng lộp bộp một tiếng, hắn biết rõ, lần này hắn thật sự không thể tránh được rồi.

“Chẳng lẽ hôm nay thật sự muốn chết ở đây?”

Hàn Lập trong lòng thở dài đầy bất lực, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định, dù có chết, hắn cũng phải chiến đấu đến cùng.

“Đi!”

Hàn Lập hét lớn một tiếng, tay phải vung lên, Bàn Cổ Thần Kiếm hóa thành một thanh trường kiếm khổng lồ màu vàng, chém về phía Huyết Khánh Lão Ma.

Nhưng lúc này, một đạo thanh âm lạnh lùng đột nhiên vang lên từ phía xa:

“Dừng tay!”

Thanh âm vừa dứt, một đạo kiếm quang màu xanh lập tức từ phía xa bắn tới, trực tiếp chém về phía Huyết Khánh Lão Ma.

Huyết Khánh Lão Ma trong lòng giật mình, tay phải lập tức thu về, huyết sắc trường thương hóa thành một con rồng máu khổng lồ, đón lấy kiếm quang màu xanh.

“Đinh!”

Một tiếng vang chói tai vang lên, kiếm quang màu xanh và con rồng máu va chạm, phát ra một tiếng kim loại vang vọng, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.

Huyết Khánh Lão Ma thân thể chấn động, lùi về phía sau mấy bước, sắc mặt hơi biến.

“Là ai?”N​ếu bạn ​thấy ​dòng ​nà​y, tran​g​ ​we​b kia​ đã​ ​ăn ​cắp ​nộ​i du​ng

Huyết Khánh Lão Ma quay đầu nhìn về phía thanh âm phát ra, chỉ thấy một đám người từ phía xa bay tới, cầm đầu là một nam tử áo xanh, khí chất lãnh ngạo, chính là Thanh Vân Tử.

“Là các ngươi!”

Huyết Khánh Lão Ma nhìn thấy Thanh Vân Tử, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, hắn không nghĩ tới, Thanh Vân Tử lại sẽ xuất hiện ở đây.

“Không tệ, chính là ta.”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nhìn Huyết Khánh Lão Ma, ánh mắt tràn đầy sát ý.

“Huyết Khánh Lão Ma, ngươi dám đánh người của ta, thật là không biết sống chết!”

Thanh Vân Tử lạnh giọng nói.

“Hừ, Thanh Vân Tử, ngươi đừng tưởng ta sợ ngươi, nếu ngươi dám xen vào chuyện của ta, hôm nay ta liền để ngươi chết không toàn thây!”

Huyết Khánh Lão Ma cười lạnh một tiếng, ánh mắt tràn đầy sát ý.

“Vậy thì để xem ngươi có bản lĩnh đó hay không!”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, tay phải vung lên, một thanh trường kiếm màu xanh hiện ra trong tay, chính là Thanh Vân Kiếm.

“Đi!”

Thanh Vân Tử hét lớn một tiếng, tay phải vung kiếm lên, một đạo kiếm quang màu xanh lập tức bắn ra, hướng thẳng về phía Huyết Khánh Lão Ma chém tới.

Huyết Khánh Lão Ma trong lòng giật mình, tay phải lập tức vung thương lên, huyết sắc trường thương hóa thành một con rồng máu khổng lồ, đón lấy kiếm quang màu xanh.

“Đinh!”

Một tiếng vang chói tai vang lên, kiếm quang màu xanh và con rồng máu va chạm, phát ra một tiếng kim loại vang vọng, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.

Hai người đánh nhau kịch liệt, trong chốc lát đã giao thủ hơn trăm chiêu, không phân thắng bại.

Hàn Lập thấy vậy, trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm, hắn biết rõ, có Thanh Vân Tử xuất hiện, hắn hôm nay coi như thoát nạn rồi.

“Đa tạ tiền bối cứu mạng!”

Hàn Lập hướng Thanh Vân Tử thi lễ một cái, cảm kích nói.

“Không cần khách khí, ngươi là người của ta, ta tự nhiên phải bảo vệ ngươi.”

Thanh Vân Tử lắc đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào Huyết Khánh Lão Ma.

“Huyết Khánh Lão Ma, hôm nay ngươi đừng hòng chạy thoát!”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, tay phải vung kiếm liên tục, kiếm quang màu xanh như mưa rào gió táp, bao phủ Huyết Khánh Lão Ma.

Huyết Khánh Lão Ma sắc mặt khó coi, hắn biết rõ, nếu tiếp tục như vậy, hắn nhất định sẽ bại dưới tay Thanh Vân Tử.

“Thanh Vân Tử, ngươi đừng đắc ý quá sớm, hôm nay ta liền tạm tha cho ngươi, chúng ta ngày khác sẽ gặp lại!”

Huyết Khánh Lão Ma hét lớn một tiếng, thân hình lóe lên, hóa thành một đạo huyết quang, hướng phía xa bỏ chạy.

“Muốn chạy? Không dễ dàng như vậy đâu!”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, tay phải vung kiếm lên, một đạo kiếm quang màu xanh lập tức bắn ra, đuổi theo Huyết Khánh Lão Ma.

“Xoẹt!”

Kiếm quang màu xanh xuyên qua hư không, trong chớp mắt đã đuổi kịp Huyết Khánh Lão Ma, trực tiếp chém về phía lưng hắn.

Huyết Khánh Lão Ma trong lòng giật mình, tay phải lập tức vung thương lên, huyết sắc trường thương hóa thành một con rồng máu khổng lồ, đón lấy kiếm quang màu xanh.

“Đinh!”

Một tiếng vang chói tai vang lên, kiếm quang màu xanh và con rồng máu va chạm, phát ra một tiếng kim loại vang vọng, khí lãng bùng nổ, khuếch tán ra xung quanh.

Huyết Khánh Lão Ma thân thể chấn động, lùi về phía sau mấy chục bước, khóe miệng chảy ra một tia máu tươi, sắc mặt trắng bệch.

“Thanh Vân Tử, ngươi đừng quá đáng!”

Huyết Khánh Lão Ma tức giận hét lớn, ánh mắt tràn đầy sát ý.

“Quá đáng? Ngươi đánh người của ta, còn dám nói ta quá đáng?”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, tay phải vung kiếm liên tục, kiếm quang màu xanh như mưa rào gió táp, lại lần nữa bao phủ Huyết Khánh Lão Ma.

Huyết Khánh Lão Ma sắc mặt khó coi, hắn biết rõ, hôm nay hắn thật sự gặp phải đối thủ mạnh rồi.

“Thanh Vân Tử, ngươi đừng đắc ý quá sớm, hôm nay ta liền tạm tha cho ngươi, chúng ta ngày khác sẽ gặp lại!”

Huyết Khánh Lão Ma hét lớn một tiếng, thân hình lóe lên, lại lần nữa hóa thành một đạo huyết quang, hướng phía xa bỏ chạy.

“Muốn chạy? Không dễ dàng như vậy đâu!”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, tay phải vung kiếm lên, một đạo kiếm quang màu xanh lập tức bắn ra, lại lần nữa đuổi theo Huyết Khánh Lão Ma.

Nhưng lúc này, Huyết Khánh Lão Ma đã chạy rất xa, kiếm quang màu xanh chỉ chém trúng bóng lưng của hắn, không thể ngăn cản hắn chạy trốn.

Thôi được, hôm nay tạm để hắn đi.

Thanh Vân Tử lắc đầu, thu hồi Thanh Vân Kiếm, quay đầu nhìn về phía Hàn Lập.

“Ngươi không sao chứ?”

Thanh Vân Tử hỏi.

“Đa tạ tiền bối quan tâm, vãn bối không sao.”

Hàn Lập lắc đầu, nói.

“Không sao là tốt rồi.”

Thanh Vân Tử gật đầu, ánh mắt lại nhìn về phía xa xa, nơi Huyết Khánh Lão Ma đã biến mất.

“Huyết Khánh Lão Ma này thực lực không yếu, ngày sau gặp lại, ngươi phải cẩn thận.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vãn bối ghi nhớ.”

Hàn Lập gật đầu, nói.

“Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Thanh Vân Tử nói, sau đó dẫn đầu mọi người hướng về phía trước bay đi.

Hàn Lập đi theo phía sau, trong lòng cảm kích vô cùng, hôm nay nếu không có Thanh Vân Tử kịp thời xuất hiện, hắn chỉ sợ đã bị Huyết Khánh Lão Ma giết chết.

“Tiền bối, hôm nay thật sự đa tạ ngươi.”

Hàn Lập hướng Thanh Vân Tử nói.

“Không cần khách khí, ngươi là người của ta, ta tự nhiên phải bảo vệ ngươi.”

Thanh Vân Tử lắc đầu, nói.

Hàn Lập nghe vậy, trong lòng càng thêm cảm kích, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn đã hoàn toàn thuộc về phe của Thanh Vân Tử rồi.

Một đoàn người tiếp tục tiến về phía trước, không lâu sau, liền đến được một tòa thành trì cổ xưa.

Thành trì này tên là “Cổ Thành”, là một tòa thành trì cổ xưa, truyền thuyết có lịch sử mấy ngàn năm, bên trong cất giấu rất nhiều bảo vật.

“Chúng ta đến rồi.”

Thanh Vân Tử dừng lại, nhìn về phía Cổ Thành phía trước, nói.

Hàn Lập ngẩng đầu nhìn về phía Cổ Thành, chỉ thấy tòa thành trì này cực kỳ hùng vĩ, tường thành cao ngất, cổng thành lớn mở, bên trong truyền ra một cổ khí tức cổ xưa.

“Tiền bối, chúng ta vào thành đi.”

Hàn Lập nói.

“Ừm.”

Thanh Vân Tử gật đầu, sau đó dẫn đầu mọi người đi vào Cổ Thành.

Bên trong Cổ Thành cực kỳ náo nhiệt, đường phố rộng lớn, người qua lại tấp nập, hai bên đường có rất nhiều cửa hàng, bán đủ loại đạo cổ, linh thảo, đan dược.

“Chúng ta trước tiên tìm một chỗ nghỉ ngơi.”

Thanh Vân Tử nói.N​ếu b​ạn ​th​ấy dòng này,​ ​t​r​an​g we​b kia đã ăn cắp nội​ du​n​g​

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu, sau đó đi theo Thanh Vân Tử, tìm một nhà trọ định cư.

Nhà trọ này tên là “Thiên Hương Lâu”, là một nhà trọ cao cấp trong Cổ Thành, bên trong trang hoàng lộng lẫy, dịch vụ chu đáo.

Thanh Vân Tử đặt hai gian phòng thượng phòng, một gian cho hắn ở, một gian cho Hàn Lập ở.

Hàn Lập vào phòng, lập tức ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu vận công điều tức.

Hôm nay đại chiến với Huyết Khánh Lão Ma, hắn bị thương không nhẹ, cần phải nhanh chóng chữa trị.

Sau một hồi vận công điều tức, Hàn Lập cảm thấy thân thể dễ chịu hơn nhiều, vết thương cũng dần dần khép lại.

“May mà có Thanh Vân Tử tiền bối, nếu không hôm nay thật sự nguy hiểm rồi.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, cảm kích vô cùng.

Lúc này, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.

“Đến rồi.”

Hàn Lập mở mắt ra, đứng dậy mở cửa.

Chỉ thấy Thanh Vân Tử đứng ở ngoài cửa, trên mặt mang theo một nụ cười.

“Tiền bối, mời vào.”

Hàn Lập vội vàng mời Thanh Vân Tử vào phòng.

Thanh Vân Tử đi vào phòng, ngồi xuống ghế.

“Hàn Lập, hôm nay ngươi biểu hiện không tệ, có thể đối kháng với Huyết Khánh Lão Ma hơn trăm chiêu, thực lực của ngươi đã đạt đến trình độ nhất định rồi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Tiền bối khen quá lời rồi, vãn bối còn kém xa lắm.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, chỉ cần ngươi tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành một cao thủ hàng đầu.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đa tạ tiền bối khích lệ, vãn bối nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”

Hàn Lập nói.

“Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta còn có việc phải làm.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Thanh Vân Tử đứng dậy, rời khỏi phòng.

Hàn Lập nhìn bóng lưng của Thanh Vân Tử, trong lòng cảm kích vô cùng, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn đã hoàn toàn thuộc về phe của Thanh Vân Tử rồi.

“Tiền bối, ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngươi.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó lại ngồi xếp bằng trên giường, tiếp tục vận công điều tức.

Hôm nay đại chiến với Huyết Khánh Lão Ma, hắn bị thương không nhẹ, cần phải nhanh chóng chữa trị, khôi phục thực lực.

Sau một đêm vận công điều tức, Hàn Lập cảm thấy thân thể đã khôi phục được bảy tám phần, vết thương cũng đã khép lại hoàn toàn.

Sáng sớm hôm sau, Hàn Lập thức dậy, rửa mặt xong, liền đi ra khỏi phòng.

Chỉ thấy Thanh Vân Tử đã đứng ở ngoài hành lang, đang nhìn xa xa.

“Tiền bối.”

Hàn Lập đi tới, hướng Thanh Vân Tử thi lễ một cái.

“Ngươi thức rồi.”

Thanh Vân Tử quay đầu lại, nhìn Hàn Lập, nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

“Được rồi, chúng ta đi ăn sáng đi, sau đó còn có việc phải làm.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Hai người cùng nhau đi xuống lầu, đến nhà hàng dưới lầu, gọi một ít đồ ăn sáng, bắt đầu dùng bữa.

Sau khi ăn sáng xong, Thanh Vân Tử dẫn Hàn Lập rời khỏi Thiên Hương Lâu, hướng về trung tâm Cổ Thành đi đến.

Trung tâm Cổ Thành có một tòa quảng trường rộng lớn, bên trong tụ tập rất nhiều tu sĩ, đều đang bàn tán xôn xao.

“Nghe nói lần này Cổ Thành sẽ có một cuộc đấu giá lớn, bên trong có rất nhiều bảo vật quý hiếm.”

“Không sai, ta nghe nói còn có một kiện thần binh lợi khí, uy lực vô cùng.”

“Thật sao? Vậy thì phải đi xem mới được.”



Hàn Lập nghe thấy những lời bàn tán của mọi người, trong lòng hơi động.

“Tiền bối, chúng ta cũng đi xem một chút nhé?”

Hàn Lập hỏi.

“Được, chúng ta đi xem một chút.”

Thanh Vân Tử gật đầu.

Hai người đi về phía quảng trường, không lâu sau liền đến nơi.

Chỉ thấy ở giữa quảng trường có một cái đài cao, trên đài cao có một lão giả mặc áo xanh, đang cao giọng nói:

“Mọi người yên lặng, hôm nay cuộc đấu giá của chúng ta bắt đầu!”

Lão giả áo xanh vừa dứt lời, lập tức có một nữ tử mặc váy đỏ bưng một cái hộp gỗ lên đài cao.

“Vật phẩm đầu tiên của chúng ta hôm nay là một viên Hỏa Linh Châu, vật này có thể tăng cường lực công kích hỏa thuộc tính, giá khởi điểm là một trăm linh thạch hạ phẩm.”

Lão giả áo xanh nói.

“Một trăm linh thạch hạ phẩm!”

“Quá đắt rồi!”

“Không mua nổi!”



Dưới đài cao lập tức vang lên một trận bàn tán xôn xao.

“Một trăm linh thạch hạ phẩm, có ai ra giá cao hơn không?”

Lão giả áo xanh hỏi.

“Một trăm hai mươi linh thạch hạ phẩm!”

Một nam tử mặc áo đen đột nhiên mở miệng.

“Một trăm ba mươi linh thạch hạ phẩm!”

Một nữ tử mặc váy trắng cũng mở miệng.

“Một trăm năm mươi linh thạch hạ phẩm!”

Nam tử áo đen lại lần nữa ra giá.

“Một trăm sáu mươi linh thạch hạ phẩm!”

Nữ tử váy trắng cũng không chịu thua.



Hai người liên tục nâng giá, cuối cùng, viên Hỏa Linh Châu này bị nam tử áo đen mua được với giá hai trăm linh thạch hạ phẩm.

“Vật phẩm thứ hai của chúng ta hôm nay là một cây Linh Thảo, tên là Thiên Hương Thảo, vật này có thể tăng cường lực phòng ngự thổ thuộc tính, giá khởi điểm là một trăm năm mươi linh thạch hạ phẩm.”

Lão giả áo xanh lại lần nữa nói.

“Một trăm năm mươi linh thạch hạ phẩm!”

“Quá đắt rồi!”

“Không mua nổi!”C​ôn​g sức d​ịc​h ​thuộc​ đội​ ​ng​ũ c​ủa ​khotru​yenc​h​u.clo​ud​



Dưới đài cao lại lần nữa vang lên một trận bàn tán xôn xao.

“Một trăm năm mươi linh thạch hạ phẩm, có ai ra giá cao hơn không?”

Lão giả áo xanh hỏi.

“Một trăm tám mươi linh thạch hạ phẩm!”

Một nam tử mặc áo xanh đột nhiên mở miệng.

“Hai trăm linh thạch hạ phẩm!”

Một nữ tử mặc váy tím cũng mở miệng.

“Hai trăm hai mươi linh thạch hạ phẩm!”

Nam tử áo xanh lại lần nữa ra giá.

“Hai trăm bốn mươi linh thạch hạ phẩm!”

Nữ tử váy tím cũng không chịu thua.



Hai người liên tục nâng giá, cuối cùng, cây Thiên Hương Thảo này bị nữ tử váy tím mua được với giá ba trăm linh thạch hạ phẩm.

“Vật phẩm thứ ba của chúng ta hôm nay là một kiện thần binh lợi khí, tên là Lôi Đình Kiếm, vật này uy lực vô cùng, giá khởi điểm là năm trăm linh thạch hạ phẩm.”

Lão giả áo xanh lại lần nữa nói.

“Năm trăm linh thạch hạ phẩm!”

“Quá đắt rồi!”

“Không mua nổi!”



Dưới đài cao lại lần nữa vang lên một trận bàn tán xôn xao.

“Năm trăm linh thạch hạ phẩm, có ai ra giá cao hơn không?”

Lão giả áo xanh hỏi.

“Sáu trăm linh thạch hạ phẩm!”

Một nam tử mặc áo vàng đột nhiên mở miệng.

“Bảy trăm linh thạch hạ phẩm!”

Một nữ tử mặc váy xanh cũng mở miệng.

“Tám trăm linh thạch hạ phẩm!”

Nam tử áo vàng lại lần nữa ra giá.

“Chín trăm linh thạch hạ phẩm!”

Nữ tử váy xanh cũng không chịu thua.



Hai người liên tục nâng giá, cuối cùng, thanh Lôi Đình Kiếm này bị nam tử áo vàng mua được với giá một ngàn linh thạch hạ phẩm.

Hàn Lập nhìn thấy cảnh này, trong lòng không khỏi cảm thán, cuộc đấu giá này quả nhiên náo nhiệt, giá cả cũng cao đến mức kinh người.

“Tiền bối, chúng ta có cần mua thứ gì không?”Nếu​ ​bạn ​t​hấy d​ò​ng ​n​ày, t​ra​n​g w​eb​ kia​ đ​ã ăn​ cắ​p nội​ dung​

Hàn Lập hỏi.

“Không cần, những thứ này đều là đồ tầm thường, không đáng để chúng ta ra tay.”

Thanh Vân Tử lắc đầu, nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Hai người lại xem một lúc, sau đó rời khỏi quảng trường, hướng về nơi khác trong Cổ Thành đi đến.

Trên đường, Hàn Lập hỏi:

“Tiền bối, chúng ta đến Cổ Thành này rốt cuộc là để làm gì?”

Thanh Vân Tử nghe vậy, dừng bước lại, quay đầu nhìn Hàn Lập, nói:

“Chúng ta đến đây là để tìm một kiện bảo vật.”

“Bảo vật? Bảo vật gì vậy?”

Hàn Lập hỏi.

Một bảo vật liên quan đến vùng đất Cổ Thần.

Thanh Vân Tử nói.

“Vùng đất Cổ Thần?”

Hàn Lập nghe thấy, trong lòng hơi động, hắn từng nghe nói về Vùng đất Cổ Thần – một nơi thần bí truyền thuyết cất giấu vô số bảo vật cổ xưa.

Đúng vậy, chính là vùng đất Cổ Thần.

Thanh Vân Tử gật đầu, nói:

Truyền thuyết kể rằng vùng đất Cổ Thần là nơi cư ngụ của các vị thần cổ xưa, bên trong cất giấu vô số bảo vật. Nếu có thể vào được trong đó, ắt hẳn sẽ gặp được cơ duyên lớn.

“Vậy chúng ta làm thế nào mới có thể vào được Cổ Thần Chi Địa?”

Hàn Lập hỏi.

Muốn vào Cổ Thần Địa, phải có Cổ Thần Lệnh.

Thanh Vân Tử nói.

“Cổ Thần Lệnh? Đó là cái gì?”

Hàn Lập hỏi.

“Cổ Thần Lệnh là chìa khóa mở cửa Cổ Thần Chi Địa, chỉ có người nắm giữ Cổ Thần Lệnh mới có thể vào được bên trong.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy chúng ta làm thế nào mới có thể có được Cổ Thần Lệnh?”

Hàn Lập hỏi.

“Cổ Thần Lệnh phân tán ở khắp nơi trong Cổ Thần Chi Địa, chỉ cần chúng ta tìm được một khối, liền có thể vào được bên trong.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy chúng ta nên bắt đầu tìm từ đâu?”

Hàn Lập hỏi.

Theo ta được biết, trong Cổ Thành này có một khối Cổ Thần Lệnh, hễ tìm được nó, chúng ta liền có thể vào được đất của Cổ Thần.

Thanh Vân Tử nói.

“Trong Cổ Thành? Vậy chúng ta nên tìm ở đâu?”

Hàn Lập hỏi.

“Theo ta được biết, khối Cổ Thần Lệnh đó được cất giấu trong một tòa cổ tháp trong Cổ Thành, chỉ cần chúng ta tìm được tòa cổ tháp đó, liền có thể tìm được Cổ Thần Lệnh.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy chúng ta nên tìm tòa cổ tháp đó ở đâu?”

Hàn Lập hỏi.

Công sức dịch thuộc​ đội n​g​ũ​ c​ủa kh​o​truy​en​chu.cl​ou​d

“Theo ta được biết, tòa cổ tháp đó nằm ở phía đông Cổ Thành, chỉ cần chúng ta đi về phía đông, liền có thể tìm thấy nó.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy chúng ta đi ngay đi.”

Hàn Lập nói.

“Được, chúng ta đi ngay.”

Thanh Vân Tử gật đầu.

Hai người lập tức hướng về phía đông Cổ Thành đi đến.

Không lâu sau, hai người liền đến được một tòa cổ tháp cổ xưa.

Tòa cổ tháp này cực kỳ cao lớn, tổng cộng có chín tầng, bề ngoài phủ đầy bụi bặm, phảng phất đã trải qua vô số năm tháng.

“Chính là nơi này.”

Thanh Vân Tử nhìn về phía cổ tháp, nói.

Hàn Lập ngẩng đầu nhìn về phía cổ tháp, chỉ thấy tòa cổ tháp này tỏa ra một cổ khí tức cổ xưa, khiến người ta không khỏi sinh lòng kính sợ.

“Tiền bối, chúng ta vào đi.”

Hàn Lập nói.

“Ừm.”

Thanh Vân Tử gật đầu.

Hai người đi đến cửa tháp, đẩy cửa ra, đi vào bên trong.

Bên trong tháp cực kỳ tối tăm, chỉ có một chút ánh sáng mờ ảo, chiếu rọi lên những bức tường cổ xưa.

Hai người đi dọc theo cầu thang, hướng lên tầng trên.

Trên đường đi, Hàn Lập phát hiện bên trong tháp có rất nhiều bích họa, miêu tả một số cảnh tượng cổ xưa, có vẻ như là ghi chép về lịch sử của Cổ Thần Chi Địa.

Hai người đi lên tầng chín, chỉ thấy ở giữa tầng chín có một cái đài đá, trên đài đá đặt một khối ngọc bài màu đen.

Khối ngọc bài này to bằng bàn tay, bề mặt khắc họa những hoa văn cổ xưa, tỏa ra một cổ khí tức thần bí.

“Chính là nó, Cổ Thần Lệnh!”

Thanh Vân Tử nhìn thấy khối ngọc bài, trong mắt lóe lên một tia vui mừng.

Hàn Lập đi tới, cầm lấy khối ngọc bài, cảm nhận được một cổ khí tức cổ xưa truyền đến, khiến lòng bàn tay hơi nóng.

“Tiền bối, chúng ta đã tìm được Cổ Thần Lệnh rồi.”

Hàn Lập nói.

“Không sai, chúng ta đã tìm được rồi.”

Thanh Vân Tử gật đầu, nói:

Bây giờ chúng ta có thể vào vùng đất của Cổ Thần rồi.

“Vậy chúng ta nên vào như thế nào?”

Hàn Lập hỏi.

Chỉ cần đặt Cổ Thần Lệnh trước cửa vào Cổ Thần Địa, cửa tự khắc sẽ mở.

Thanh Vân Tử nói.

Vậy cửa vào Cổ Thần Địa ở đâu?

Hàn Lập hỏi.

Theo ta được biết, lối vào Cổ Thần Địa nằm ở trung tâm Cổ Thành, chỉ cần chúng ta tới đó là có thể tìm thấy.

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy chúng ta đi ngay đi.”

Hàn Lập nói.

“Được, chúng ta đi ngay.”

Thanh Vân Tử gật đầu.

Hai người lập tức rời khỏi cổ tháp, hướng về trung tâm Cổ Thành đi đến.

Không lâu sau, hai người liền đến được trung tâm Cổ Thành.

Chỉ thấy ở giữa trung tâm Cổ Thành có một tòa đại điện cổ xưa, bề ngoài phủ đầy bụi bặm, phảng phất đã trải qua vô số năm tháng.

“Chính là nơi này.”

Thanh Vân Tử nhìn về phía đại điện, nói.

Hàn Lập đi tới, đẩy cửa đại điện ra, đi vào bên trong.

Bên trong đại điện cực kỳ rộng lớn, ở giữa có một cái đài đá, trên đài đá có một cái lỗ nhỏ, hình dạng giống hệt Cổ Thần Lệnh.

“Chính là nơi này.”N​ếu bạn ​t​h​ấ​y dòng nà​y​, ​tran​g we​b kia đ​ã ​ăn​ cắp​ nội dung

Thanh Vân Tử nói.

Hàn Lập đi tới, đem Cổ Thần Lệnh đặt vào lỗ nhỏ.

“Két…”

Một tiếng vang nhẹ, Cổ Thần Lệnh vừa vặn khớp vào lỗ nhỏ, sau đó, cả tòa đại điện đột nhiên run rẩy, một đạo ánh sáng màu vàng từ trên đài đá bắn ra, chiếu sáng cả tòa đại điện.

“Ầm ầm…”

Một tiếng vang lớn, trên đài đá đột nhiên mở ra một cánh cửa ánh sáng, bên trong tỏa ra một cổ khí tức cổ xưa.

Cánh cổng dẫn vào Cổ Thần Địa đã mở.

Thanh Vân Tử nói.

Hàn Lập nhìn về phía cánh cửa ánh sáng, trong lòng không khỏi hơi kích động, hắn biết rõ, chỉ cần bước vào cánh cửa này, hắn liền có thể vào được Cổ Thần Chi Địa, tìm kiếm cơ duyên lớn.

“Tiền bối, chúng ta vào đi.”

Hàn Lập nói.

“Được, chúng ta vào đi.”

Thanh Vân Tử gật đầu.

Hai người lập tức bước vào cánh cửa ánh sáng.

Sau khi bước vào cánh cửa ánh sáng, Hàn Lập chỉ cảm thấy trước mắt một trời hoa, sau đó liền xuất hiện ở một không gian mới.

Không gian này cực kỳ rộng lớn, bầu trời xanh thẳm, mặt đất xanh tươi, không khí tràn đầy linh khí nồng đậm, phảng phất như một thế giới tiên cảnh.

“Đây là vùng đất của Cổ Thần?”

Hàn Lập nhìn xung quanh, trong lòng không khỏi cảm thán.

Đúng vậy, đây chính là vùng đất của Cổ Thần.

Thanh Vân Tử gật đầu, nói:

“Chúng ta đã đến rồi.”

Hàn Lập nghe vậy, trong lòng không khỏi hơi kích động, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn sẽ bắt đầu một hành trình mới ở nơi này.

“Tiền bối, chúng ta nên bắt đầu từ đâu?”

Hàn Lập hỏi.

Theo ta biết, trong vùng đất Cổ Thần này có rất nhiều bảo vật thời xa xưa, chỉ cần tìm được chúng, chúng ta ắt sẽ gặp được cơ duyên lớn.

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy chúng ta nên tìm ở đâu?”

Hàn Lập hỏi.

“Theo ta được biết, trong Cổ Thần Chi Địa có một tòa cổ điện, bên trong cất giấu rất nhiều bảo vật cổ xưa, chỉ cần chúng ta tìm được tòa cổ điện đó, liền có thể tìm được bảo vật.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy chúng ta nên tìm tòa cổ điện đó ở đâu?”

Hàn Lập hỏi.

“Theo ta được biết, tòa cổ điện đó nằm ở trung tâm Cổ Thần Chi Địa, chỉ cần chúng ta đi về phía trung tâm, liền có thể tìm thấy nó.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy chúng ta đi ngay đi.”

Hàn Lập nói.

“Được, chúng ta đi ngay.”V​ui​ l​ò​ng đọc​ t​ại​ tran​g ​ch​í​nh c​hủ

Thanh Vân Tử gật đầu.

Hai người lập tức hướng về trung tâm Cổ Thần Địa lao đi.

Trên đường đi, Hàn Lập nhận thấy trong vùng đất Cổ Thần này mọc đầy những linh thảo và có vô số linh thú sinh sống, toàn là những thứ cực kỳ quý hiếm ở thế giới bên ngoài.

Hai người đi một đoạn đường, đột nhiên, phía trước truyền đến một trận tiếng ồn ào.

“Tiền bối, phía trước có động tĩnh.”

Hàn Lập nói.

“Ừm, chúng ta đi xem một chút.”

Thanh Vân Tử gật đầu.

Hai người lập tức đi về phía trước, không lâu sau liền đến được một khu rừng rậm.

Chỉ thấy trong rừng rậm có một nhóm người đang đánh nhau kịch liệt, một bên là một nhóm tu sĩ mặc áo đen, một bên là một nhóm tu sĩ mặc áo trắng.

Hai bên đánh nhau cực kỳ kịch liệt, khí lãng không ngừng bùng nổ, cây cối xung quanh đều bị chấn động đến gãy đổ.

“Là bọn họ!”

Thanh Vân Tử nhìn thấy nhóm tu sĩ mặc áo trắng, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng.

“Tiền bối, người nhà mình sao?”

Hàn Lập hỏi.

“Không sai, chính là người nhà chúng ta.”

Thanh Vân Tử gật đầu, nói:

“Bọn họ là đệ tử của Thanh Vân Môn, không nghĩ tới lại bị người tấn công ở đây.”

“Vậy chúng ta nên làm sao?”

Hàn Lập hỏi.

Đương nhiên là phải ra tay giúp đỡ.

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, sau đó thân hình lóe lên, lao về phía chiến trường.

Hàn Lập thấy vậy, cũng lập tức đi theo.

Hai người vừa đến chiến trường, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

“Là sư phụ!”

“Đại sư huynh!”



Nhóm tu sĩ mặc áo trắng nhìn thấy Thanh Vân Tử, lập tức vui mừng kêu lên.

“Không cần sợ, có ta ở đây.”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, sau đó tay phải vung lên, một đạo kiếm quang màu xanh lập tức bắn ra, hướng thẳng về phía nhóm tu sĩ mặc áo đen chém tới.

Nhóm tu sĩ mặc áo đen thấy vậy, trong lòng giật mình, vội vàng né tránh.

“Xoẹt!”

Làn kiếm quang xanh lè xé toạc không trung, đánh trúng một tên tu sĩ áo đen, khiến hắn thét lên một tiếng kinh hoàng rồi gục xuống đất.

“Các ngươi là ai, dám xen vào chuyện của chúng ta!”

Một tu sĩ mặc áo đen đứng đầu tức giận hét lớn.

“Ta là Thanh Vân Tử, các ngươi dám đánh người của ta, thật là không biết sống chết!”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói.

“Thanh Vân Tử? Ngươi là Thanh Vân Tử?”

Tu sĩ mặc áo đen đứng đầu nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi, hắn đương nhiên nghe nói qua danh tiếng của Thanh Vân Tử, đó là một cao thủ hàng đầu, thực lực cực mạnh.

“Không sai, chính là ta.”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói:

Các ngươi mau rút đi, ta có thể để cho các ngươi sống.

“Ngươi… ngươi đừng đắc ý quá sớm, chúng ta cũng không phải dễ bắt nạt!”

Tu sĩ mặc áo đen đứng đầu tức giận nói.

“Vậy thì để xem các ngươi có bản lĩnh gì!”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói, tay phải vung kiếm lên, lại lần nữa bắn ra một đạo kiếm quang màu xanh, hướng thẳng về phía tu sĩ mặc áo đen đứng đầu chém tới.

Tu sĩ mặc áo đen đứng đầu trong lòng giật mình, vội vàng né tránh, nhưng kiếm quang màu xanh quá nhanh, hắn căn bản không kịp né tránh.

“Xoẹt!”

Ánh kiếm xanh lè xuyên không, chém trúng người tu sĩ áo đen đứng đầu. Hắn thét lên một tiếng kinh hoàng rồi đổ gục xuống đất.

“Đại ca!”

Những tu sĩ mặc áo đen khác thấy vậy, lập tức kinh hãi kêu lên.

“Các ngươi còn không mau rút lui!”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói.

Những tu sĩ mặc áo đen kia thấy vậy, không dám tiếp tục lưu lại, vội vàng bồng lấy tu sĩ mặc áo đen đứng đầu, quay đầu bỏ chạy.

“Sư phụ, đa tạ ngươi đã cứu mạng!”

Những tu sĩ mặc áo trắng kia đi tới, hướng Thanh Vân Tử thi lễ một cái, cảm kích nói.

“Không cần khách khí, các ngươi là đệ tử của ta, ta tự nhiên phải bảo vệ các ngươi.”

Thanh Vân Tử lắc đầu, nói:

“Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tại sao các ngươi lại bị bọn họ tấn công?”

“Bẩm sư phụ, chúng con đang tìm kiếm bảo vật ở đây, không ngờ gặp phải bọn họ, bọn họ muốn cướp bảo vật của chúng con, nên mới động thủ.”

Một đệ tử mặc áo trắng nói.

“Không ngờ bọn họ lại dám làm chuyện như vậy, thật là không biết sống chết.”

Thanh Vân Tử lạnh lùng nói.

“Sư phụ, bọn họ là người của Huyết Ma Tông, thực lực rất mạnh, chúng con không phải là đối thủ.”

Một đệ tử mặc áo trắng khác nói.

“Huyết Ma Tông? Lại là bọn họ.”

Thanh Vân Tử nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng, hắn đương nhiên biết Huyết Ma Tông, đó là một thế lực tà đạo, thường xuyên làm chuyện cướp bóc.

“Không cần lo lắng, có ta ở đây, bọn họ không dám làm gì các ngươi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đa tạ sư phụ.”

Những đệ tử mặc áo trắng kia cảm kích nói.

“Được rồi, các ngươi tiếp tục tìm kiếm bảo vật đi, ta còn có việc phải làm.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Những đệ tử mặc áo trắng kia gật đầu, sau đó tiếp tục đi tìm kiếm bảo vật.

Thanh Vân Tử quay đầu nhìn về phía Hàn Lập, nói:

“Chúng ta tiếp tục đi thôi.”

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Hai người lại tiếp tục lên đường, tiến sâu vào trung tâm Cổ Thần Địa.Cô​ng​ s​ứ​c dị​ch thuộc đ​ộ​i​ n​gũ củ​a khotruye​nchu.cl​ou​d

Trên đường đi, Hàn Lập hỏi:

“Tiền bối, Huyết Ma Tông là thế lực gì vậy?”

“Huyết Ma Tông là một thế lực tà đạo, thường xuyên làm chuyện cướp bóc, thực lực rất mạnh, trong tông môn có rất nhiều cao thủ.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy bọn họ có nguy hiểm không?”

Hàn Lập hỏi.

“Đương nhiên là nguy hiểm, bọn họ tâm địa độc ác, làm việc tàn nhẫn, nếu gặp phải bọn họ, nhất định phải cẩn thận.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vãn bối ghi nhớ.”

Hàn Lập gật đầu.

Hai người tiếp tục đi về phía trước, chẳng bao lâu sau đã đến trung tâm vùng đất Cổ Thần.

Trước mắt họ, ở trung tâm vùng đất Cổ Thần sừng sững một tòa cổ điện hùng vĩ, bề ngoài phủ đầy bụi thời gian, như đã trải qua vô số năm tháng phong sương.

“Chính là nơi này.”

Thanh Vân Tử nhìn về phía cổ điện, nói.

Hàn Lập đi tới, đẩy cửa cổ điện ra, đi vào bên trong.

Bên trong cổ điện cực kỳ rộng lớn, ở giữa có một cái đài đá, trên đài đá đặt một cái hộp gỗ cổ xưa.

“Chính là nó.”

Thanh Vân Tử đi tới, mở hộp gỗ ra, bên trong đặt một quyển sách cổ.

Quyển sách cổ này bề mặt phủ đầy bụi bặm, phảng phất đã trải qua vô số năm tháng.

Thanh Vân Tử cầm lấy quyển sách cổ, mở ra xem, thấy bên trong ghi chép rất nhiều nội dung cổ xưa, đều là những bí mật về Vùng Đất Cổ Thần.

“Đây chính là bảo vật chúng ta cần tìm.”

Thanh Vân Tử nói.

Hàn Lập nhìn về phía quyển sách cổ, trong lòng không khỏi hơi kích động, hắn biết rõ, quyển sách cổ này nhất định chứa đựng rất nhiều bí mật.

“Tiền bối, chúng ta nên làm gì tiếp theo?”

Hàn Lập hỏi.

“Trước tiên chúng ta đem quyển sách cổ này mang về, sau đó từ từ nghiên cứu.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Hai người lập tức rời khỏi cổ điện, hướng về lối ra Cổ Thần Chi Địa đi đến.

Trên đường về, Hàn Lập hỏi:

“Tiền bối, chúng ta đã tìm được bảo vật rồi, vậy chúng ta có cần tiếp tục ở lại Cổ Thần Chi Địa không?”

“Không cần, chúng ta đã tìm được thứ cần tìm, có thể rời đi rồi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Hai người nhanh chóng rời khỏi vùng đất Cổ Thần, quay trở về Cổ Thành.

Sau khi trở về Cổ Thành, Thanh Vân Tử lập tức mang quyển sách cổ về phòng, bắt đầu nghiên cứu.

Hàn Lập thì trở về phòng của mình, tiếp tục tu luyện.

Sau một đêm nghiên cứu, Thanh Vân Tử cuối cùng đã hiểu được nội dung trong quyển sách cổ.

Quyển sách cổ này ghi chép vô số bí mật về Cổ Thần Địa, từ vị trí các bảo vật cho đến cách mở cơ quan, tất cả đều là những tin tức vô giá.Vui​ l​òng​ ​đọc ​t​ại​ tr​a​ng c​hính chủ

Thật không ngờ, trong Cổ Thần Địa lại còn có nhiều bảo vật đến vậy.

Thanh Vân Tử trong lòng thầm nghĩ, cảm thấy vô cùng vui mừng.

Lúc này, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.

“Đến rồi.”

Thanh Vân Tử mở cửa, chỉ thấy Hàn Lập đứng ở ngoài cửa.

“Tiền bối, có chuyện gì sao?”

Hàn Lập hỏi.

“Không có gì, ta chỉ muốn nói với ngươi, chúng ta đã tìm được bảo vật rồi, có thể rời đi Cổ Thành rồi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Hai người lập tức thu dọn đồ đạc, rời khỏi Thiên Hương Lâu, hướng về cửa thành Cổ Thành đi đến.

Trên đường đi, Hàn Lập hỏi:

“Tiền bối, chúng ta tiếp theo sẽ đi đâu?”

“Chúng ta trở về Thanh Vân Môn, đem quyển sách cổ này giao cho chưởng môn.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Hai người nhanh chóng rời khỏi Cổ Thành, hướng về Thanh Vân Môn bay đi.

Trên đường về, Hàn Lập trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, lần này hành trình Cổ Thần Chi Địa, hắn không chỉ thu hoạch được rất nhiều bảo vật, còn kết giao được với Thanh Vân Tử, đây thật sự là một chuyến hành trình đầy ý nghĩa.

“Tiền bối, đa tạ ngươi đã dẫn dắt vãn bối.”

Hàn Lập hướng Thanh Vân Tử nói.

“Không cần khách khí, ngươi là người của ta, ta tự nhiên phải dẫn dắt ngươi.”

Thanh Vân Tử lắc đầu, nói.

Hàn Lập nghe vậy, trong lòng càng thêm cảm kích, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn đã hoàn toàn thuộc về phe của Thanh Vân Tử rồi.

Một đoàn người tiếp tục tiến về phía trước, không lâu sau, liền đến được Thanh Vân Môn.

Thanh Vân Môn là một tông môn lớn, nằm ở một ngọn núi lớn, bốn phía mây mù bao phủ, khí tức tiên khí nồng đậm.

Hai người đi vào sơn môn, lập tức có đệ tử nghênh đón.

“Sư phụ, người trở về rồi.”

Đệ tử nghênh đón nói.

“Ừm.”

Thanh Vân Tử gật đầu, sau đó dẫn Hàn Lập đi vào đại điện.

Trong đại điện, chưởng môn Thanh Vân Tử đang ngồi trên ghế chủ, thấy Thanh Vân Tử trở về, lập tức đứng dậy nghênh đón.

“Sư đệ, người trở về rồi.”

N​ế​u bạn​ th​ấ​y ​dòng n​à​y, ​t​rang​ ​w​eb ​k​ia đ​ã​ ă​n ​cắ​p ​nộ​i dung​

Chưởng môn nói.

“Sư huynh, ta đã trở về rồi.”

Thanh Vân Tử gật đầu, sau đó đem quyển sách cổ giao cho chưởng môn.

“Đây là thứ gì?”

Chưởng môn hỏi.

Đây là quyển sách cổ tôi tìm được ở vùng đất Cổ Thần, bên trong ghi chép vô số bí mật về nơi ấy.

Thanh Vân Tử nói.

Chưởng môn nghe thế, liền mở sách cổ ra xem, thấy trong đó ghi chép vô số nội dung thâm cổ, toàn là bí mật về vùng đất Cổ Thần.

“Thật là quý giá!”

Chưởng môn cảm thán nói.

“Sư huynh, lần này ta còn thu nhận một đệ tử, chính là Hàn Lập này.”

Thanh Vân Tử chỉ về phía Hàn Lập, nói.

Chưởng môn nghe vậy, lập tức nhìn về phía Hàn Lập, gật đầu nói:

“Không tệ, khí chất không tệ.”

“Đa tạ chưởng môn khen ngợi.”

Hàn Lập vội vàng thi lễ một cái, nói.

“Không cần khách khí, từ nay về sau ngươi chính là đệ tử của Thanh Vân Môn, phải nỗ lực tu luyện, không được làm nhục danh tiếng của tông môn.”

Chưởng môn nói.

“Vãn bối ghi nhớ.”

Hàn Lập gật đầu.

“Sư đệ, ngươi đi nghỉ ngơi đi, ta còn có việc phải bàn với ngươi.”

Chưởng môn nói.

“Vâng.”

Thanh Vân Tử gật đầu, sau đó dẫn Hàn Lập rời khỏi đại điện.

Hai người trở về phòng của Thanh Vân Tử, Thanh Vân Tử nói với Hàn Lập:

“Từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử của ta, phải nỗ lực tu luyện, không được lười biếng.”

“Vâng, đệ tử ghi nhớ.”

Hàn Lập gật đầu.

“Được rồi, ngươi đi nghỉ ngơi đi, ngày mai ta sẽ dạy ngươi tu luyện.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu, sau đó rời khỏi phòng.

Sau khi trở về phòng của mình, Hàn Lập trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn đã chính thức trở thành đệ tử của Thanh Vân Môn, có thể tu luyện chính quy rồi.

“Tiền bối, ta nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, không phụ sự kỳ vọng của ngươi.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu vận công tu luyện.

Hôm nay hành trình đến Cổ Thần Địa, hắn thu hoạch rất nhiều, không chỉ thực lực được tăng lên, mà còn kết giao được với Thanh Vân Tử, quả thực là một chuyến đi vô cùng ý nghĩa.

Sau này, ta nhất định sẽ trở thành cao thủ đỉnh cao, che chở cho những người ta trân quý.

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó nhắm mắt lại, bắt đầu tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua mấy tháng.

Trong mấy tháng này, Hàn Lập dưới sự chỉ dạy của Thanh Vân Tử, tu vi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ.

Hôm nay, Hàn Lập đang tu luyện trong phòng, đột nhiên cửa phòng bị gõ vang.

“Đến rồi.”

Hàn Lập mở mắt ra, đứng dậy mở cửa.

Chỉ thấy Thanh Vân Tử đứng ở ngoài cửa, trên mặt mang theo một nụ cười.

“Tiền bối, mời vào.”

Hàn Lập vội vàng mời Thanh Vân Tử vào phòng.

Thanh Vân Tử đi vào phòng, ngồi xuống ghế.

“Hàn Lập, tu vi của ngươi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến Trúc Cơ trung kỳ rồi.”Công​ s​ức d​ịc​h th​uộ​c độ​i ngũ ​của​ kho​tru​yench​u​.clo​ud​

Thanh Vân Tử nói.

“Đều là nhờ tiền bối chỉ dạy.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, chỉ cần ngươi tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành một cao thủ hàng đầu.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đa tạ tiền bối khích lệ, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”

Hàn Lập nói.

“Được rồi, hôm nay ta đến đây là có chuyện muốn nói với ngươi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Tiền bối có chuyện gì cứ nói.”

Hàn Lập nói.

“Ta muốn nói với ngươi, sắp tới Thanh Vân Môn sẽ tổ chức một cuộc đại tỉ, ngươi có muốn tham gia không?”

Thanh Vân Tử hỏi.

“Đại tỉ? Đó là gì vậy?”

Hàn Lập hỏi.

Đại tỉ là cuộc thi đấu trong tông môn nhằm tuyển chọn những đệ tử xuất sắc nhất, phần thưởng vô cùng hậu hĩnh.

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy đệ tử có thể tham gia không?”

Hàn Lập hỏi.

“Đương nhiên là được, ngươi bây giờ đã là đệ tử của Thanh Vân Môn, hoàn toàn có tư cách tham gia.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy đệ tử muốn tham gia.”

Hàn Lập nói.

“Được, vậy ngươi chuẩn bị đi, đại tỉ sẽ bắt đầu vào tháng sau.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Thanh Vân Tử đứng dậy, rời khỏi phòng.

Hàn Lập nhìn bóng lưng của Thanh Vân Tử, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, đại tỉ này là một cơ hội tốt, chỉ cần hắn có thể đạt được thành tích tốt, nhất định sẽ có thể thu hoạch được rất nhiều tài nguyên tu luyện.

“Ta nhất định phải nỗ lực tu luyện, đạt được thành tích tốt trong đại tỉ.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó lại ngồi xếp bằng trên giường, tiếp tục tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã đến ngày đại tỉ.

Hôm nay, Thanh Vân Môn cực kỳ náo nhiệt, các đệ tử từ khắp nơi đổ về, đều muốn tham gia đại tỉ.

Hàn Lập cũng đến sân đấu, chuẩn bị tham gia đại tỉ.

Sân đấu rất rộng lớn, ở giữa có một cái đài cao, xung quanh có rất nhiều khán đài, các đệ tử đều ngồi trên khán đài, chờ đợi đại tỉ bắt đầu.

Lúc này, chưởng môn Thanh Vân Tử đứng trên đài cao, cao giọng nói:

“Mọi người yên lặng, hôm nay đại tỉ của chúng ta chính thức bắt đầu!”

Chưởng môn vừa dứt lời, lập tức có một lão giả mặc áo xanh bước lên đài cao, cao giọng nói:

“Quy tắc đại tỉ như sau: đấu loại trực tiếp, thua thì bị loại, thắng thì tiến vào vòng tiếp theo, cuối cùng chọn ra mười người chiến thắng, ban thưởng phong phú.”

Lão giả áo xanh vừa dứt lời, lập tức có một đệ tử bước lên đài cao, chuẩn bị tham gia đại tỉ.

Hàn Lập cũng bước lên đài cao, chuẩn bị tham gia đại tỉ.

Đại tỉ chính thức bắt đầu, các đệ tử lần lượt lên đài đấu, đánh nhau kịch liệt.

Hàn Lập cũng tham gia đấu, đối thủ của hắn là một đệ tử Trúc Cơ sơ kỳ, thực lực không mạnh, bị hắn dễ dàng đánh bại.

Sau đó, Hàn Lập lại liên tiếp đánh bại mấy đệ tử, tiến vào vòng tiếp theo.

Đại tỉ càng ngày càng kịch liệt, các đệ tử đều thi đấu hết mình, hy vọng có thể đạt được thành tích tốt.

Hàn Lập cũng thi đấu rất chăm chỉ, thực lực của hắn không ngừng tiến bộ, đánh bại rất nhiều đối thủ mạnh, cuối cùng tiến vào top mười.

“Xin chúc mừng ngươi, Hàn Lập, ngươi đã tiến vào top mười.”

Thanh Vân Tử đi tới, hướng Hàn Lập chúc mừng.

“Đa tạ tiền bối, đều là nhờ tiền bối chỉ dạy.”Nếu​ ​b​ạn ​t​h​ấy dòng này,​ t​ra​ng​ w​eb ki​a đ​ã ăn c​ắp​ ​nội dung

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, chỉ cần ngươi tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành một cao thủ hàng đầu.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đa tạ tiền bối khích lệ, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”

Hàn Lập nói.

“Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi, ngày mai còn có trận chung kết.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Hôm sau, trận chung kết đại tỉ chính thức bắt đầu.

Hàn Lập đối thủ là một đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ, thực lực cực mạnh, là một cao thủ hàng đầu trong tông môn.

Hai người đấu nhau kịch liệt, đánh nhau hơn trăm hiệp, cuối cùng, Hàn Lập dựa vào thực lực mạnh mẽ, đánh bại đối thủ, giành được chức vô địch.

“Xin chúc mừng ngươi, Hàn Lập, ngươi đã giành được chức vô địch.”

Chưởng môn Thanh Vân Tử đi tới, hướng Hàn Lập chúc mừng.

“Đa tạ chưởng môn, đều là nhờ sự chỉ dạy của chưởng môn.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn.”

Chưởng môn nói.

“Đa tạ chưởng môn.”

Hàn Lập cảm kích nói.

Sau đó, chưởng môn ban thưởng cho Hàn Lập rất nhiều tài nguyên tu luyện, bao gồm linh thạch, đan dược, công pháp, v.v., khiến Hàn Lập vô cùng vui mừng.

“Đa tạ chưởng môn ban thưởng.”

Hàn Lập cảm kích nói.

“Không cần khách khí, đây là phần thưởng ngươi nên có.”

Chưởng môn nói.

Hàn Lập nhận lấy phần thưởng, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn đã chính thức trở thành đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn, có thể hưởng thụ rất nhiều tài nguyên tu luyện.

“Tiền bối, ta nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, không phụ sự kỳ vọng của ngươi.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó trở về phòng, bắt đầu tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua mấy năm.

Trong mấy năm này, Hàn Lập dưới sự chỉ dạy của Thanh Vân Tử, tu vi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến cảnh giới Kim Đan sơ kỳ.

Hôm nay, Hàn Lập đang tu luyện trong phòng, đột nhiên cửa phòng bị gõ vang.

“Đến rồi.”

Hàn Lập mở mắt ra, đứng dậy mở cửa.

Chỉ thấy Thanh Vân Tử đứng ở ngoài cửa, trên mặt mang theo một nụ cười.

“Tiền bối, mời vào.”

Hàn Lập vội vàng mời Thanh Vân Tử vào phòng.

Thanh Vân Tử đi vào phòng, ngồi xuống ghế.

“Hàn Lập, tu vi của ngươi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến Kim Đan sơ kỳ rồi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đều là nhờ tiền bối chỉ dạy.”Vui​ lòng đọc tại​ tran​g ​chính c​hủ

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, chỉ cần ngươi tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành một cao thủ hàng đầu.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đa tạ tiền bối khích lệ, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”

Hàn Lập nói.

“Được rồi, hôm nay ta đến đây là có chuyện muốn nói với ngươi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Tiền bối có chuyện gì cứ nói.”

Hàn Lập nói.

“Ta muốn nói với ngươi, sắp tới Thanh Vân Môn sẽ tổ chức một cuộc thí luyện, ngươi có muốn tham gia không?”

Thanh Vân Tử hỏi.

“Thí luyện? Đó là gì vậy?”

Hàn Lập hỏi.

Thí luyện là cuộc thi đấu do tông môn tổ chức, nhằm tuyển chọn những đệ tử xuất sắc nhất để ban thưởng.

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy đệ tử có thể tham gia không?”

Hàn Lập hỏi.

“Đương nhiên là được, ngươi bây giờ đã là đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn, hoàn toàn có tư cách tham gia.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy đệ tử muốn tham gia.”

Hàn Lập nói.

“Được, vậy ngươi chuẩn bị đi, thí luyện sẽ bắt đầu vào tháng sau.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Thanh Vân Tử đứng dậy, rời khỏi phòng.

Hàn Lập nhìn bóng lưng của Thanh Vân Tử, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, thí luyện này là một cơ hội tốt, chỉ cần hắn có thể đạt được thành tích tốt, nhất định sẽ có thể thu hoạch được rất nhiều tài nguyên tu luyện.

“Ta nhất định phải nỗ lực tu luyện, đạt được thành tích tốt trong thí luyện.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó lại ngồi xếp bằng trên giường, tiếp tục tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã đến ngày thí luyện.

Hôm nay, Thanh Vân Môn cực kỳ náo nhiệt, các đệ tử từ khắp nơi đổ về, đều muốn tham gia thí luyện.

Hàn Lập cũng đến sân đấu, chuẩn bị tham gia thí luyện.

Sân đấu rất rộng lớn, ở giữa có một cái đài cao, xung quanh có rất nhiều khán đài, các đệ tử đều ngồi trên khán đài, chờ đợi thí luyện bắt đầu.

Lúc này, chưởng môn Thanh Vân Tử đứng trên đài cao, cao giọng nói:

“Mọi người yên lặng, hôm nay thí luyện của chúng ta chính thức bắt đầu!”Vui​ lò​ng đọc tại tr​a​ng chính c​hủ​

Chưởng môn vừa dứt lời, lập tức có một lão giả mặc áo xanh bước lên đài cao, cao giọng nói:

“Quy tắc thí luyện như sau: đấu loại trực tiếp, thua thì bị loại, thắng thì tiến vào vòng tiếp theo, cuối cùng chọn ra năm người chiến thắng, ban thưởng phong phú.”

Lão giả áo xanh vừa dứt lời, lập tức có một đệ tử bước lên đài cao, chuẩn bị tham gia thí luyện.

Hàn Lập cũng bước lên đài cao, chuẩn bị tham gia thí luyện.

Thí luyện chính thức bắt đầu, các đệ tử lần lượt lên đài đấu, đánh nhau kịch liệt.

Hàn Lập cũng tham gia đấu, đối thủ của hắn là một đệ tử Kim Đan sơ kỳ, thực lực không mạnh, bị hắn dễ dàng đánh bại.

Sau đó, Hàn Lập lại liên tiếp đánh bại mấy đệ tử, tiến vào vòng tiếp theo.

Thí luyện càng ngày càng kịch liệt, các đệ tử đều thi đấu hết mình, hy vọng có thể đạt được thành tích tốt.

Hàn Lập cũng thi đấu rất chăm chỉ, thực lực của hắn không ngừng tiến bộ, đánh bại rất nhiều đối thủ mạnh, cuối cùng tiến vào top năm.

“Xin chúc mừng ngươi, Hàn Lập, ngươi đã tiến vào top năm.”

Thanh Vân Tử đi tới, hướng Hàn Lập chúc mừng.

“Đa tạ tiền bối, đều là nhờ tiền bối chỉ dạy.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, chỉ cần ngươi tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành một cao thủ hàng đầu.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đa tạ tiền bối khích lệ, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”

Hàn Lập nói.

“Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi, ngày mai còn có trận chung kết.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Hôm sau, trận chung kết thí luyện chính thức bắt đầu.

Hàn Lập đối thủ là một đệ tử Kim Đan trung kỳ, thực lực cực mạnh, là một cao thủ hàng đầu trong tông môn.

Hai người đấu nhau kịch liệt, đánh nhau hơn trăm hiệp, cuối cùng, Hàn Lập dựa vào thực lực mạnh mẽ, đánh bại đối thủ, giành được chức vô địch.

“Xin chúc mừng ngươi, Hàn Lập, ngươi đã giành được chức vô địch.”

Chưởng môn Thanh Vân Tử đi tới, hướng Hàn Lập chúc mừng.

“Đa tạ chưởng môn, đều là nhờ sự chỉ dạy của chưởng môn.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn.”

Chưởng môn nói.

“Đa tạ chưởng môn.”

Hàn Lập cảm kích nói.

Sau đó, chưởng môn ban thưởng cho Hàn Lập rất nhiều tài nguyên tu luyện, bao gồm linh thạch, đan dược, công pháp, v.v., khiến Hàn Lập vô cùng vui mừng.

“Đa tạ chưởng môn ban thưởng.”

Hàn Lập cảm kích nói.

“Không cần khách khí, đây là phần thưởng ngươi nên có.”

Chưởng môn nói.

Hàn Lập nhận lấy phần thưởng, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn đã chính thức trở thành đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn, có thể hưởng thụ rất nhiều tài nguyên tu luyện.Truyệ​n ​được ​lấy ​từ k​ho​truy​en​ch​u.​clo​u​d

“Tiền bối, ta nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, không phụ sự kỳ vọng của ngươi.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó trở về phòng, bắt đầu tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua mấy chục năm.

Trong mấy chục năm này, Hàn Lập dưới sự chỉ dạy của Thanh Vân Tử, tu vi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ.

Hôm nay, Hàn Lập đang tu luyện trong phòng, đột nhiên cửa phòng bị gõ vang.

“Đến rồi.”

Hàn Lập mở mắt ra, đứng dậy mở cửa.

Chỉ thấy Thanh Vân Tử đứng ở ngoài cửa, trên mặt mang theo một nụ cười.

“Tiền bối, mời vào.”

Hàn Lập vội vàng mời Thanh Vân Tử vào phòng.

Thanh Vân Tử đi vào phòng, ngồi xuống ghế.

“Hàn Lập, tu vi của ngươi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến Nguyên Anh sơ kỳ rồi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đều là nhờ tiền bối chỉ dạy.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, chỉ cần ngươi tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành một cao thủ hàng đầu.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đa tạ tiền bối khích lệ, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”

Hàn Lập nói.

“Được rồi, hôm nay ta đến đây là có chuyện muốn nói với ngươi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Tiền bối có chuyện gì cứ nói.”

Hàn Lập nói.

“Ta muốn nói với ngươi, sắp tới Thanh Vân Môn sẽ tổ chức một cuộc đại chiến, ngươi có muốn tham gia không?”

Thanh Vân Tử hỏi.

“Đại chiến? Đó là gì vậy?”

Hàn Lập hỏi.

Đại chiến là cuộc chiến giữa các tông môn nhằm tranh giành tài nguyên và địa bàn.

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy đệ tử có thể tham gia không?”

Hàn Lập hỏi.

“Đương nhiên là được, ngươi bây giờ đã là đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn, hoàn toàn có tư cách tham gia.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy đệ tử muốn tham gia.”

Hàn Lập nói.

“Được, vậy ngươi chuẩn bị đi, đại chiến sẽ bắt đầu vào tháng sau.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Thanh Vân Tử đứng dậy, rời khỏi phòng.Nếu​ ​bạn thấy d​ò​n​g n​ày, ​tr​ang web kia ​đã ă​n​ ​c​ắ​p ​nội ​dung

Hàn Lập nhìn bóng lưng của Thanh Vân Tử, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, đại chiến này là một cơ hội tốt, chỉ cần hắn có thể lập được chiến công, nhất định sẽ có thể thu hoạch được rất nhiều tài nguyên tu luyện.

“Ta nhất định phải nỗ lực tu luyện, lập được chiến công trong đại chiến.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó lại ngồi xếp bằng trên giường, tiếp tục tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã đến ngày đại chiến.

Hôm nay, Thanh Vân Môn cực kỳ náo nhiệt, các đệ tử từ khắp nơi đổ về, đều muốn tham gia đại chiến.

Hàn Lập cũng đến sân đấu, chuẩn bị tham gia đại chiến.

Sân đấu rất rộng lớn, ở giữa có một cái đài cao, xung quanh có rất nhiều khán đài, các đệ tử đều ngồi trên khán đài, chờ đợi đại chiến bắt đầu.

Lúc này, chưởng môn Thanh Vân Tử đứng trên đài cao, cao giọng nói:

“Mọi người yên lặng, hôm nay đại chiến của chúng ta chính thức bắt đầu!”

Chưởng môn vừa dứt lời, lập tức có một lão giả mặc áo xanh bước lên đài cao, cao giọng nói:

“Quy tắc đại chiến như sau: chia thành hai phe, một phe là chúng ta, một phe là địch, đấu loại trực tiếp, thua thì bị loại, thắng thì tiến vào vòng tiếp theo, cuối cùng chọn ra phe chiến thắng, ban thưởng phong phú.”

Lời vừa dứt, một đệ tử đã nhanh chân bước lên võ đài, sẵn sàng lao vào trận chiến.

Hàn Lập cũng bước lên đài cao, chuẩn bị tham gia đại chiến.

Đại chiến chính thức bắt đầu, các đệ tử lần lượt lên đài đấu, đánh nhau kịch liệt.

Hàn Lập cũng tham gia đấu, đối thủ của hắn là một đệ tử Nguyên Anh sơ kỳ, thực lực không mạnh, bị hắn dễ dàng đánh bại.

Sau đó, Hàn Lập lại liên tiếp đánh bại mấy đệ tử, tiến vào vòng tiếp theo.

Đại chiến càng ngày càng kịch liệt, các đệ tử đều thi đấu hết mình, hy vọng có thể đạt được thành tích tốt.

Hàn Lập cũng thi đấu rất chăm chỉ, thực lực của hắn không ngừng tiến bộ, đánh bại rất nhiều đối thủ mạnh, cuối cùng tiến vào top mười.

“Xin chúc mừng ngươi, Hàn Lập, ngươi đã tiến vào top mười.”

Thanh Vân Tử đi tới, hướng Hàn Lập chúc mừng.

“Đa tạ tiền bối, đều là nhờ tiền bối chỉ dạy.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, chỉ cần ngươi tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành một cao thủ hàng đầu.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đa tạ tiền bối khích lệ, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”

Hàn Lập nói.

“Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi, ngày mai còn có trận chung kết.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Hôm sau, trận chung kết đại chiến chính thức bắt đầu.

Hàn Lập đối thủ là một đệ tử Nguyên Anh trung kỳ, thực lực cực mạnh, là một cao thủ hàng đầu trong tông môn.T​r​uy​ện​ được lấ​y từ khot​r​uyench​u.cl​oud

Hai người đấu nhau kịch liệt, đánh nhau hơn trăm hiệp, cuối cùng, Hàn Lập dựa vào thực lực mạnh mẽ, đánh bại đối thủ, giành được chức vô địch.

“Xin chúc mừng ngươi, Hàn Lập, ngươi đã giành được chức vô địch.”

Chưởng môn Thanh Vân Tử đi tới, hướng Hàn Lập chúc mừng.

“Đa tạ chưởng môn, đều là nhờ sự chỉ dạy của chưởng môn.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn.”

Chưởng môn nói.

“Đa tạ chưởng môn.”

Hàn Lập cảm kích nói.

Sau đó, chưởng môn ban thưởng cho Hàn Lập rất nhiều tài nguyên tu luyện, bao gồm linh thạch, đan dược, công pháp, v.v., khiến Hàn Lập vô cùng vui mừng.

“Đa tạ chưởng môn ban thưởng.”

Hàn Lập cảm kích nói.

“Không cần khách khí, đây là phần thưởng ngươi nên có.”

Chưởng môn nói.

Hàn Lập nhận lấy phần thưởng, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn đã chính thức trở thành đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn, có thể hưởng thụ rất nhiều tài nguyên tu luyện.

“Tiền bối, ta nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, không phụ sự kỳ vọng của ngươi.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó trở về phòng, bắt đầu tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua mấy trăm năm.

Trong mấy trăm năm này, Hàn Lập dưới sự chỉ dạy của Thanh Vân Tử, tu vi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ.

Hôm nay, Hàn Lập đang tu luyện trong phòng, đột nhiên cửa phòng bị gõ vang.

“Đến rồi.”

Hàn Lập mở mắt ra, đứng dậy mở cửa.

Chỉ thấy Thanh Vân Tử đứng ở ngoài cửa, trên mặt mang theo một nụ cười.

“Tiền bối, mời vào.”

Hàn Lập vội vàng mời Thanh Vân Tử vào phòng.

Thanh Vân Tử đi vào phòng, ngồi xuống ghế.

“Hàn Lập, tu vi của ngươi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến Hóa Thần sơ kỳ rồi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đều là nhờ tiền bối chỉ dạy.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, chỉ cần ngươi tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành một cao thủ hàng đầu.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đa tạ tiền bối khích lệ, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”

Hàn Lập nói.

“Được rồi, hôm nay ta đến đây là có chuyện muốn nói với ngươi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Tiền bối có chuyện gì cứ nói.”

Hàn Lập nói.

“Ta muốn nói với ngươi, sắp tới Thanh Vân Môn sẽ tổ chức một cuộc đại hội, ngươi có muốn tham gia không?”

Thanh Vân Tử hỏi.

“Đại hội? Đó là gì vậy?”

Hàn Lập hỏi.

“Đại hội là nghi lễ trọng thể của tông môn, thường được tổ chức để kỷ niệm những sự kiện trọng đại.”

Thanh Vân Tử nói.N​ếu​ bạn thấy d​ò​ng nà​y, trang ​we​b kia ​đã ă​n​ cắp​ nội dun​g

“Vậy đệ tử có thể tham gia không?”

Hàn Lập hỏi.

“Đương nhiên là được, ngươi bây giờ đã là đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn, hoàn toàn có tư cách tham gia.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy đệ tử muốn tham gia.”

Hàn Lập nói.

“Được, vậy ngươi chuẩn bị đi, đại hội sẽ bắt đầu vào tháng sau.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Thanh Vân Tử đứng dậy, rời khỏi phòng.

Hàn Lập nhìn bóng lưng của Thanh Vân Tử, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, đại hội này là một cơ hội tốt, chỉ cần hắn có thể tham gia, nhất định sẽ có thể thu hoạch được rất nhiều tài nguyên tu luyện.

“Ta nhất định phải nỗ lực tu luyện, tham gia đại hội.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó lại ngồi xếp bằng trên giường, tiếp tục tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã đến ngày đại hội.

Hôm nay, Thanh Vân Môn cực kỳ náo nhiệt, các đệ tử từ khắp nơi đổ về, đều muốn tham gia đại hội.

Hàn Lập cũng đến sân đấu, chuẩn bị tham gia đại hội.

Sân đấu rất rộng lớn, ở giữa có một cái đài cao, xung quanh có rất nhiều khán đài, các đệ tử đều ngồi trên khán đài, chờ đợi đại hội bắt đầu.

Lúc này, chưởng môn Thanh Vân Tử đứng trên đài cao, cao giọng nói:

“Mọi người yên lặng, hôm nay đại hội của chúng ta chính thức bắt đầu!”

Chưởng môn vừa dứt lời, lập tức có một lão giả mặc áo xanh bước lên đài cao, cao giọng nói:

“Quy tắc đại hội như sau: chia thành nhiều hạng mục, bao gồm thi đấu, biểu diễn, v.v., cuối cùng chọn ra những đệ tử ưu tú, ban thưởng phong phú.”

Lão giả áo xanh vừa dứt lời, lập tức có một đệ tử bước lên đài cao, chuẩn bị tham gia đại hội.

Hàn Lập cũng bước lên đài cao, chuẩn bị tham gia đại hội.

Đại hội chính thức bắt đầu, các đệ tử lần lượt lên đài biểu diễn, thi đấu kịch liệt.

Hàn Lập cũng tham gia thi đấu, biểu diễn rất xuất sắc, thu hút sự chú ý của mọi người.

Sau đó, Hàn Lập lại liên tiếp tham gia nhiều hạng mục, đều đạt được thành tích tốt, cuối cùng được chọn là đệ tử ưu tú nhất.

“Xin chúc mừng ngươi, Hàn Lập, ngươi đã được chọn là đệ tử ưu tú nhất.”

Chưởng môn Thanh Vân Tử đi tới, hướng Hàn Lập chúc mừng.

“Đa tạ chưởng môn, đều là nhờ sự chỉ dạy của chưởng môn.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn.”

Chưởng môn nói.

“Đa tạ chưởng môn.”

Hàn Lập cảm kích nói.

Sau đó, chưởng môn ban thưởng cho Hàn Lập rất nhiều tài nguyên tu luyện, bao gồm linh thạch, đan dược, công pháp, v.v., khiến Hàn Lập vô cùng vui mừng.

Công sức dịch​ thu​ộc​ đội n​gũ​ ​củ​a khot​ru​yen​c​hu​.c​l​o​u​d​

“Đa tạ chưởng môn ban thưởng.”

Hàn Lập cảm kích nói.

“Không cần khách khí, đây là phần thưởng ngươi nên có.”

Chưởng môn nói.

Hàn Lập nhận lấy phần thưởng, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn đã chính thức trở thành đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn, có thể hưởng thụ rất nhiều tài nguyên tu luyện.

“Tiền bối, ta nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, không phụ sự kỳ vọng của ngươi.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó trở về phòng, bắt đầu tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua mấy ngàn năm.

Trong mấy ngàn năm này, Hàn Lập dưới sự chỉ dạy của Thanh Vân Tử, tu vi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến cảnh giới Độ Kiếp sơ kỳ.

Hôm nay, Hàn Lập đang tu luyện trong phòng, đột nhiên cửa phòng bị gõ vang.

“Đến rồi.”

Hàn Lập mở mắt ra, đứng dậy mở cửa.

Chỉ thấy Thanh Vân Tử đứng ở ngoài cửa, trên mặt mang theo một nụ cười.

“Tiền bối, mời vào.”

Hàn Lập vội vàng mời Thanh Vân Tử vào phòng.

Thanh Vân Tử đi vào phòng, ngồi xuống ghế.

“Hàn Lập, tu vi của ngươi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến Độ Kiếp sơ kỳ rồi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đều là nhờ tiền bối chỉ dạy.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, chỉ cần ngươi tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành một cao thủ hàng đầu.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đa tạ tiền bối khích lệ, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”

Hàn Lập nói.

“Được rồi, hôm nay ta đến đây là có chuyện muốn nói với ngươi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Tiền bối có chuyện gì cứ nói.”

Hàn Lập nói.

“Ta muốn nói với ngươi, sắp tới Thanh Vân Môn sẽ tổ chức một cuộc đại thi, ngươi có muốn tham gia không?”

Thanh Vân Tử hỏi.

“Đại thi? Đó là gì vậy?”

Hàn Lập hỏi.

Đại thi là cuộc thi đấu do tông môn tổ chức, nhằm tuyển chọn những đệ tử xuất sắc nhất, phần thưởng vô cùng hậu hĩnh.

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy đệ tử có thể tham gia không?”

Hàn Lập hỏi.

“Đương nhiên là được, ngươi bây giờ đã là đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn, hoàn toàn có tư cách tham gia.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy đệ tử muốn tham gia.”

Hàn Lập nói.

“Được, vậy ngươi chuẩn bị đi, đại thi sẽ bắt đầu vào tháng sau.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Thanh Vân Tử đứng dậy, rời khỏi phòng.

Hàn Lập nhìn bóng lưng của Thanh Vân Tử, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, đại thi này là một cơ hội tốt, chỉ cần hắn có thể đạt được thành tích tốt, nhất định sẽ có thể thu hoạch được rất nhiều tài nguyên tu luyện.

“Ta nhất định phải nỗ lực tu luyện, đạt được thành tích tốt trong đại thi.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó lại ngồi xếp bằng trên giường, tiếp tục tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã đến ngày đại thi.

Hôm nay, Thanh Vân Môn cực kỳ náo nhiệt, các đệ tử từ khắp nơi đổ về, đều muốn tham gia đại thi.

Hàn Lập cũng đến sân đấu, chuẩn bị tham gia đại thi.

Sân đấu rất rộng lớn, ở giữa có một cái đài cao, xung quanh có rất nhiều khán đài, các đệ tử đều ngồi trên khán đài, chờ đợi đại thi bắt đầu.

Lúc này, chưởng môn Thanh Vân Tử đứng trên đài cao, cao giọng nói:

“Mọi người yên lặng, hôm nay đại thi của chúng ta chính thức bắt đầu!”

Chưởng môn vừa dứt lời, lập tức có một lão giả mặc áo xanh bước lên đài cao, cao giọng nói:

“Quy tắc đại thi như sau: chia thành nhiều hạng mục, bao gồm thi đấu, biểu diễn, v.v., cuối cùng chọn ra những đệ tử ưu tú, ban thưởng phong phú.”

Lão giả áo xanh vừa dứt lời, lập tức có một đệ tử bước lên đài cao, chuẩn bị tham gia đại thi.

Hàn Lập cũng bước lên đài cao, chuẩn bị tham gia đại thi.

Đại thi chính thức bắt đầu, các đệ tử lần lượt lên đài biểu diễn, thi đấu kịch liệt.

Hàn Lập cũng tham gia thi đấu, biểu diễn rất xuất sắc, thu hút sự chú ý của mọi người.

Sau đó, Hàn Lập lại liên tiếp tham gia nhiều hạng mục, đều đạt được thành tích tốt, cuối cùng được chọn là đệ tử ưu tú nhất.

“Xin chúc mừng ngươi, Hàn Lập, ngươi đã được chọn là đệ tử ưu tú nhất.”

Chưởng môn Thanh Vân Tử đi tới, hướng Hàn Lập chúc mừng.

“Đa tạ chưởng môn, đều là nhờ sự chỉ dạy của chưởng môn.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn.”

Chưởng môn nói.

“Đa tạ chưởng môn.”

Hàn Lập cảm kích nói.

Sau đó, chưởng môn ban thưởng cho Hàn Lập rất nhiều tài nguyên tu luyện, bao gồm linh thạch, đan dược, công pháp, v.v., khiến Hàn Lập vô cùng vui mừng.

“Đa tạ chưởng môn ban thưởng.”

Hàn Lập cảm kích nói.

“Không cần khách khí, đây là phần thưởng ngươi nên có.”

Chưởng môn nói.

Hàn Lập nhận lấy phần thưởng, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, từ nay về sau, hắn đã chính thức trở thành đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn, có thể hưởng thụ rất nhiều tài nguyên tu luyện.

“Tiền bối, ta nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, không phụ sự kỳ vọng của ngươi.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghĩ, sau đó trở về phòng, bắt đầu tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua mấy vạn năm.

Trong mấy vạn năm này, Hàn Lập dưới sự chỉ dạy của Thanh Vân Tử, tu vi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến cảnh giới Đại Thừa sơ kỳ.

Hôm nay, Hàn Lập đang tu luyện trong phòng, đột nhiên cửa phòng bị gõ vang.

“Đến rồi.”

Hàn Lập mở mắt ra, đứng dậy mở cửa.

Chỉ thấy Thanh Vân Tử đứng ở ngoài cửa, trên mặt mang theo một nụ cười.

“Tiền bối, mời vào.”

Hàn Lập vội vàng mời Thanh Vân Tử vào phòng.

Thanh Vân Tử đi vào phòng, ngồi xuống ghế.

“Hàn Lập, tu vi của ngươi tiến bộ rất nhanh, đã đột phá đến Đại Thừa sơ kỳ rồi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đều là nhờ tiền bối chỉ dạy.”

Hàn Lập khiêm tốn nói.

“Không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi ta rõ ràng, chỉ cần ngươi tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành một cao thủ hàng đầu.”

Thanh Vân Tử nói.

“Đa tạ tiền bối khích lệ, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”

Hàn Lập nói.

“Được rồi, hôm nay ta đến đây là có chuyện muốn nói với ngươi.”

Thanh Vân Tử nói.

“Tiền bối có chuyện gì cứ nói.”

Hàn Lập nói.

“Ta muốn nói với ngươi, sắp tới Thanh Vân Môn sẽ tổ chức một cuộc đại hội, ngươi có muốn tham gia không?”

Thanh Vân Tử hỏi.

“Đại hội? Đó là gì vậy?”

Hàn Lập hỏi.

Đại hội là một nghi thức trọng đại của tông môn, thường được tổ chức để kỷ niệm những sự kiện lớn.

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy đệ tử có thể tham gia không?”

Hàn Lập hỏi.

“Đương nhiên là được, ngươi bây giờ đã là đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn, hoàn toàn có tư cách tham gia.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vậy đệ tử muốn tham gia.”

Hàn Lập nói.

“Được, vậy ngươi chuẩn bị đi, đại hội sẽ bắt đầu vào tháng sau.”

Thanh Vân Tử nói.

“Vâng.”

Hàn Lập gật đầu.

Thanh Vân Tử đứng dậy, rời khỏi phòng.

Hàn Lập nhìn bóng lưng của Thanh Vân Tử, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn biết rõ, đại hội này là một cơ hội tốt, chỉ cần hắn có thể tham gia, nhất định sẽ có thể thu hoạch được rất nhiều tài nguyên tu luyện.

“Ta nhất định phải nỗ lực tu luyện, tham gia đại hội.”

Hàn Lập trong lòng thầm nghị