Một đạo bóng đen như quỷ mị lướt qua hư không, đứng trên đỉnh núi cao, nhìn về phía xa xa nơi có ánh sáng lấp lánh của thành trì.
Đây là một gã nam tử trung niên, dung mạo khô gầy, hai mắt sâu hoắm, toàn thân tràn ngập khí tức âm lãnh, giống như một cỗ thi thể đã chết từ lâu.
Một giọng nói già nua vang lên, một lão nhân tóc bạc phơ xuất hiện bên cạnh nam tử trung niên.
Lão giả này chính là Thái Thượng trưởng lão của Thái Âm Thánh Địa, cũng là một vị Chân Quân cường đại.
“Ừm.”
Châu Mục Tử Khôi gật đầu, thanh âm khô khốc như hai mảnh sắt cọ xát vào nhau: “Thái Âm Thánh Địa mời ta đến, chẳng lẽ chỉ vì một tiểu bối Linh Tàng cảnh?”
“Tiểu bối?”
Thái Thượng trưởng lão lắc đầu: “Châu Mục Tử Khôi, ngươi đừng khinh thường tiểu tử kia. Hắn tuy chỉ là Linh Tàng cảnh, nhưng chiến lực lại kinh khủng vô cùng, ngay cả ta cũng không dám nói có thể chắc chắn đánh bại hắn.”
“Ồ?”
Châu Mục Tử Khôi hơi nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc: “Ngươi nói thật?”
“Tự nhiên là thật.”
Thái Thượng trưởng lão thở dài: “Tiểu tử kia tên là Tần Dương, là truyền nhân của Thái Vi Thánh Địa. Hắn không chỉ tu luyện Thái Vi Chân Kinh, còn nắm giữ một kiện Cực Phẩm Đạo Khí, thực lực mạnh mẽ khó lường.”
“Thái Vi Thánh Địa?”
Châu Mục Tử Khôi trong mắt lóe lên một tia hàn mang: “Nghe nói Thái Vi Thánh Địa đã bị diệt môn từ lâu, không ngờ vẫn còn truyền nhân sót lại.”
“Đúng vậy.”
Thái Thượng trưởng lão gật đầu: “Tiểu tử này không chỉ thực lực cường đại, mà còn cực kỳ gian trá. Lần trước hắn lợi dụng ta sơ hở, trộm đi bảo vật trấn phái của Thái Âm Thánh Địa là Thái Âm Hàn Ngọc, khiến ta tổn thất nặng nề.”
Nói đến đây, sắc mặt Thái Thượng trưởng lão trở nên vô cùng âm trầm.
“Thái Âm Hàn Ngọc?”
Châu Mục Tử Khôi trong mắt lóe lên một tia tham lam: “Nghe nói đó là một khối Thần Ngọc trời sinh, ẩn chứa nguồn Thái Âm chi lực tinh thuần vô cùng, đối với tu sĩ tu luyện công pháp âm thuộc tính mà nói, đó là bảo vật vô giá.”
“Đúng vậy.”
Thái Thượng trưởng lão gật đầu: “Cho nên lần này ta mời ngươi đến, chính là muốn cùng ngươi liên thủ, bắt sống tiểu tử Tần Dương kia, đoạt lại Thái Âm Hàn Ngọc.”
“Liên thủ?”
Châu Mục Tử Khôi khẽ cười: “Thái Thượng trưởng lão, ngươi cũng quá coi trọng tiểu tử kia rồi. Chỉ là một tiểu bối Linh Tàng cảnh, cần gì phải hai vị Chân Quân chúng ta cùng ra tay?”
“Châu Mục Tử Khôi, ngươi đừng khinh địch.”
Thái Thượng trưởng lão lắc đầu: “Tiểu tử kia thực lực thâm bất khả trắc, nếu chỉ một mình ngươi, sợ rằng khó mà bắt sống hắn.”
“Ha ha.”
Châu Mục Tử Khôi cười lạnh một tiếng: “Thái Thượng trưởng lão, ngươi cũng quá xem thường ta rồi. Ta Quỷ Huyền Chân Quân danh xưng cũng không phải là hư danh. Chỉ một tiểu bối Linh Tàng cảnh, ta muốn bắt sống hắn, dễ như trở bàn tay.”
“Châu Mục Tử Khôi…”
Thái Thượng trưởng lão còn muốn nói điều gì, nhưng bị Châu Mục Tử Khôi ngắt lời.
“Được rồi, Thái Thượng trưởng lão, ngươi không cần phải nói thêm nữa. Ta tự mình đi bắt tiểu tử kia, sau đó đem Thái Âm Hàn Ngọc trả lại cho ngươi.”
Châu Mục Tử Khôi nói xong, thân hình lóe lên, hóa thành một đạo bóng đen, hướng về phía thành trì phía xa lao đi.
Nhìn bóng lưng Châu Mục Tử Khôi biến mất, Thái Thượng trưởng lão khẽ thở dài, trong mắt lóe lên một tia lo lắng.
Hắn biết rõ tính tình của Châu Mục Tử Khôi, kiêu ngạo tự phụ, khinh địch khinh địch. Nhưng Tần Dương kia thực lực thực sự quá mạnh, nếu Châu Mục Tử Khôi một mình đi bắt hắn, sợ rằng sẽ gặp phải nguy hiểm.
Nhưng hắn cũng không thể ngăn cản Châu Mục Tử Khôi, chỉ có thể hy vọng Châu Mục Tử Khôi có thể thành công.
“Hi vọng Châu Mục Tử Khôi có thể bắt sống tiểu tử kia.”
Thái Thượng trưởng lão lẩm bẩm một tiếng, sau đó thân hình lóe lên, cũng biến mất tại chỗ.
…
Trong thành trì.
Tần Dương đang ngồi xếp bằng trong một gian phòng, tu luyện Thái Vi Chân Kinh.
Hắn cảm nhận được khí tức của mình đang không ngừng tăng lên, đã tiếp cận ngưỡng cửa Linh Tàng cảnh hậu kỳ.
“Chỉ cần đột phá đến Linh Tàng cảnh hậu kỳ, thực lực của ta sẽ lại tăng lên một bậc.”
Tần Dương trong lòng thầm nghĩ, trên mặt lộ ra vẻ mong đợi.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy một cỗ khí tức âm lãnh đang nhanh chóng tiếp cận.
“Là ai?”
Tần Dương lập tức mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.
Hắn có thể cảm nhận được, cỗ khí tức này cực kỳ cường đại, ít nhất cũng là cường giả Chân Quân cảnh.
“Lại có Chân Quân tìm đến cửa?”
Tần Dương trong lòng hơi trầm xuống, nhưng cũng không quá lo lắng.
Hắn bây giờ thực lực đã không kém Chân Quân, lại có Cực Phẩm Đạo Khí hộ thể, cho dù đối mặt với Chân Quân cường đại, cũng có lực chiến đấu.
“Tần Dương, mau ra đây gặp ta!”
Một thanh âm khô khốc vang lên, truyền vào trong phòng.
Tần Dương nghe vậy, khẽ nhíu mày, sau đó đứng dậy, đi ra ngoài phòng.
Ra đến ngoài sân, hắn nhìn thấy một gã nam tử trung niên khô gầy đang đứng trong hư không, hai mắt như đao phong, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn.
“Ngươi là ai?”
Tần Dương hỏi.
“Ta là Quỷ Huyền Chân Quân Châu Mục Tử Khôi.”
Châu Mục Tử Khôi lạnh lùng nói: “Tần Dương, ngươi dám trộm bảo vật của Thái Âm Thánh Địa, thật là to gan. Mau giao ra Thái Âm Hàn Ngọc, ta có thể cho ngươi một đường sống.”
“Quỷ Huyền Chân Quân?”
Tần Dương nghe vậy, trong lòng hơi động.
Hắn từng nghe nói qua danh hào của Quỷ Huyền Chân Quân, đây là một vị Chân Quân tán tu cường đại, tu vi đã đạt đến Chân Quân cảnh trung kỳ, thực lực cực kỳ kinh khủng.
Không ngờ Thái Âm Thánh Địa lại mời được hắn đến.
“Châu Mục Tử Khôi, Thái Âm Hàn Ngọc đã thuộc về ta, ngươi đừng hòng đoạt đi.”
Tần Dương lạnh lùng nói.
“Không biết sống chết!”
Châu Mục Tử Khôi nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia sát cơ: “Vậy thì đừng trách ta không khách khí!”
Nói xong, hắn đưa tay vung lên, một cỗ âm phong cuồng bạo ào ào thổi tới, trực tiếp đánh về phía Tần Dương.
Âm phong chỗ đi qua, hư không đều bị đóng băng, hình thành từng mảng băng tinh.
Tần Dương thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia ngưng trọng, sau đó hít sâu một hơi, vung tay đánh ra một quyền.
Ầm!
Lực lượng cường đại bộc phát, đem Tần Dương chấn bay ra mấy chục trượng.
“Quả nhiên mạnh mẽ!”
Tần Dương trong lòng thầm kinh, Chân Quân cảnh trung kỳ quả nhiên danh bất hư truyền, thực lực mạnh hơn hắn rất nhiều.
“Như vậy mà cũng dám chống lại ta, thật là không biết trời cao đất rộng!”
Tốc độ của hắn cực nhanh, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Tần Dương, sau đó một chưởng vỗ ra.
Chưởng phong như núi, mang theo sức mạnh kinh thiên, đánh về phía Tần Dương.
Tần Dương thấy vậy, không dám khinh thường, lập tức thôi động Thái Vi Chân Kinh, toàn thân bộc phát ra ánh sáng màu vàng kim.
Ầm!
Chưởng phong đánh trúng người Tần Dương, phát ra một tiếng nổ vang trầm đục.
“Thật mạnh!”
Tần Dương trong lòng kinh hãi, Chân Quân cảnh trung kỳ quả nhiên không thể đánh bại.
Bạn đang đọc truyện từ trang khác
“Như vậy mà còn không chết?”
Hắn vừa rồi một chưởng kia, đã dùng ra bảy thành lực lượng, cho dù là Chân Quân cảnh sơ kỳ cũng khó mà tiếp nhận, không ngờ Tần Dương chỉ là Linh Tàng cảnh lại có thể tiếp được.
“Tiểu tử này, thực lực quả nhiên không tầm thường.”
Châu Mục Tử Khôi trong lòng thầm nghĩ, nhưng càng như vậy, hắn càng muốn giết chết Tần Dương.
“Tần Dương, ngươi thật là lợi hại, nhưng hôm nay ngươi vẫn phải chết!”
Châu Mục Tử Khôi lạnh lùng nói, sau đó thân hình lóe lên, lại lần nữa hướng về phía Tần Dương lao tới.
Lần này, hắn đã dùng ra toàn lực, quyết tâm một chiêu đánh chết Tần Dương.
Tần Dương thấy vậy, trong mắt cũng lóe lên một tia quyết đoát.
“Chỉ có thể dùng nó rồi.”
Tần Dương trong lòng thầm nghĩ, sau đó đưa tay vung lên, một thanh trường kiếm màu vàng kim xuất hiện trong tay.
Đây chính là Cực Phẩm Đạo Khí – Thái Vi Thần Kiếm!
Tần Dương hét lớn một tiếng, sau đó vung kiếm chém ra.
Xèo!
Một đạo kiếm quang màu vàng kim lóe lên, mang theo sức mạnh kinh thiên, hướng về phía Châu Mục Tử Khôi chém tới.
Kiếm quang chỗ đi qua, hư không đều bị xé rách, lộ ra từng đạo vết nứt đen ngòm.
“Đây là… Cực Phẩm Đạo Khí?”
Châu Mục Tử Khôi thấy kiếm quang màu vàng kim, trong mắt lóe lên một tia kinh hãi.
Hắn không ngờ Tần Dương lại có Cực Phẩm Đạo Khí.
“Không tốt!”
Châu Mục Tử Khôi cảm thấy một cỗ nguy hiểm cực độ, lập tức thôi động toàn bộ tu vi, hóa thành một đạo bóng đen, nhanh chóng lui về phía sau.
Nhưng kiếm quang màu vàng kim quá nhanh, trong nháy mắt đã đuổi theo.
Ầm!
Kiếm quang đánh trúng người Châu Mục Tử Khôi, phát ra một tiếng nổ vang kinh thiên.
Châu Mục Tử Khôi cảm thấy một cỗ lực lượng kinh khủng truyền đến, khiến toàn thân hắn đều chấn động, khóe miệng chảy ra một dòng máu tươi.
“Thật mạnh!”
Châu Mục Tử Khôi trong lòng kinh hãi, Cực Phẩm Đạo Khí quả nhiên danh bất hư truyền, uy lực kinh khủng như vậy.
“Tiểu tử này, không thể để hắn sống!”
Châu Mục Tử Khôi trong mắt lóe lên một tia sát cơ, sau đó thân hình lóe lên, hóa thành một đạo bóng đen, nhanh chóng đào tẩu.
Hắn biết rõ, nếu tiếp tục chiến đấu, hắn chắc chắn sẽ bại.
“Muốn chạy?”
Tần Dương thấy vậy, khẽ cười lạnh một tiếng, sau đó thân hình lóe lên, đuổi theo.
Hai người một trước một sau, nhanh chóng biến mất ở chân trời.
…Truyện được lấy từ khotruyenchu.cloud
Một hồi lâu sau.
Châu Mục Tử Khôi dừng lại trên một ngọn núi cao, thở hổn hển nhìn về phía sau.
Hắn phát hiện Tần Dương đã không đuổi theo nữa, lúc này mới thở phào một hơi.
“Thật là nguy hiểm, suýt nữa thì mất mạng.”
Châu Mục Tử Khôi trong lòng còn sợ hãi, Cực Phẩm Đạo Khí quả nhiên kinh khủng, uy lực không phải hắn có thể chống đỡ.
“Tiểu tử Tần Dương kia, thực lực quả nhiên không tầm thường, lại còn có Cực Phẩm Đạo Khí, thật khó đối phó.”
Châu Mục Tử Khôi lẩm bẩm một tiếng, sau đó quay đầu nhìn về phía thành trì phía xa, trong mắt lóe lên một tia âm trầm.
“Thái Thượng trưởng lão, ngươi thật là đủ âm hiểm, rõ ràng biết tiểu tử kia có Cực Phẩm Đạo Khí, lại không nói cho ta biết, muốn mượn tay ta giết hắn sao?”
Châu Mục Tử Khôi lạnh lùng nói, trong lòng đã sinh lòng oán hận với Thái Thượng trưởng lão.
Hắn biết rõ, Thái Thượng trưởng lão mời hắn đến, chắc chắn không đơn giản chỉ là muốn bắt sống Tần Dương, mà còn muốn mượn tay hắn giết chết Tần Dương, sau đó đoạt lấy Cực Phẩm Đạo Khí.
“Thái Thượng trưởng lão, ngươi đừng hòng được như ý.”
…
Trong thành trì.
Tần Dương trở về trong phòng, trên mặt lộ ra vẻ mệt mỏi.
Vừa rồi một chiêu kích hoạt Thái Vi Thần Kiếm, đã tiêu hao rất nhiều linh lực của hắn.
“Nhưng cũng đáng giá, ít nhất cũng đánh lui được Châu Mục Tử Khôi.”
Hắn biết rõ, Thái Âm Thánh Địa chắc chắn sẽ không bỏ qua như vậy, lần sau nhất định sẽ lại phái người mạnh hơn đến.
Cho nên, hắn phải nhanh chóng tăng cường thực lực.
“Chỉ cần đột phá đến Linh Tàng cảnh hậu kỳ, ta liền có thể đối kháng với Chân Quân cảnh trung kỳ.”
Tần Dương trong lòng thầm nghĩ, sau đó nhắm mắt lại, bắt đầu tu luyện.
…
Thái Âm Thánh Địa.
Thái Thượng trưởng lão đứng trong đại điện, nghe tin tức báo về, sắc mặt vô cùng âm trầm.
“Châu Mục Tử Khôi thất bại rồi?”
Hắn không ngờ Châu Mục Tử Khôi lại không đánh bại được Tần Dương, ngược lại còn bị đánh lui.
Thái Thượng trưởng lão trong lòng thầm nghĩ, sau đó quay đầu nhìn về phía một lão giả tóc trắng bên cạnh: “Đại trưởng lão, ngươi xem bây giờ nên làm thế nào?”
Lão giả tóc trắng này chính là Đại trưởng lão của Thái Âm Thánh Địa, cũng là một vị Chân Quân cường đại.
“Tiểu tử Tần Dương kia, thực lực đã vượt quá dự đoán của chúng ta.”
Đại trưởng lão trầm giọng nói: “Nếu muốn bắt sống hắn, chỉ sợ phải ta tự mình ra tay.”
“Đại trưởng lão muốn tự mình ra tay?”
Thái Thượng trưởng lão nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh hỉ.
Đại trưởng lão là cao thủ Chân Quân cảnh hậu kỳ, thực lực vượt xa Châu Mục Tử Khôi, nếu ngài tự mình ra tay, Tần Dương chắc chắn không thể địch nổi.
“Đúng vậy.”
Đại trưởng lão gật đầu: “Tiểu tử này không chỉ trộm Thái Âm Hàn Ngọc, còn có Cực Phẩm Đạo Khí, tuyệt đối không thể để hắn sống.”
“Nói đúng lắm.”
Thái Thượng trưởng lão gật đầu: “Vậy thì phiền Đại trưởng lão xuất thủ một lần.”
“Được.”
Đại trưởng lão gật đầu, sau đó thân hình lóe lên, biến mất tại chỗ.
Nhìn bóng lưng Đại trưởng lão biến mất, Thái Thượng trưởng lão trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh.
“Tần Dương, lần này ngươi chắc chắn phải chết!”
…