Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1317: Gặp Lại Phong Đạo Nhiên, Nguyên Anh Triệu Kiến (Cầu Nguyệt Phiếu Cầu Nguyệt Phiếu)



Trong lúc hắn đang suy nghĩ, một đạo thanh âm quen thuộc vang lên bên tai.

“Tiểu tử, ngươi lại tới rồi.”

Thanh âm này, rõ ràng là của Phong Đạo Nhiên.

Tần Tang quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Phong Đạo Nhiên đang đứng ở một góc, nhìn hắn với ánh mắt hơi khác thường.

“Tiền bối.”

Tần Tang vội vàng bước tới, cung kính thi lễ.

Phong Đạo Nhiên gật đầu, ánh mắt phức tạp, “Ngươi không cần phải khách sáo, theo lão phu tới đây.”

Nói xong, Phong Đạo Nhiên quay người hướng về phía một cung điện phía sau.

Tần Tang vội vàng đi theo.

Đi được vài bước, Phong Đạo Nhiên đột nhiên hỏi: “Ngươi có biết, vì sao lão phu lại triệu ngươi tới đây?”

Phong Đạo Nhiên dừng bước, quay người nhìn Tần Tang, thần sắc trở nên nghiêm túc, “Là vì một vị Nguyên Anh tiền bối muốn gặp ngươi.”

“Nguyên Anh tiền bối?”

Tần Tang giật mình, trong lòng dâng lên một tia bất an.

Hắn chỉ là một Kết Đan kỳ tu sĩ nhỏ bé, làm sao có thể khiến Nguyên Anh tiền bối để mắt tới?

Phong Đạo Nhiên nhìn thấy vẻ mặt của Tần Tang, khẽ cười nói: “Đừng lo lắng, không phải chuyện xấu. Vị tiền bối kia chỉ là muốn hỏi ngươi vài câu.”

Tần Tang hơi yên tâm, nhưng trong lòng vẫn còn nghi hoặc.

Hắn theo Phong Đạo Nhiên bước vào điện, thấy một lão nhân mặc áo trắng đang ngồi xếp bằng bên trong.

Vị lão nhân áo trắng này, chính là Nguyên Anh tiền bối mà Phong Đạo Nhiên vừa nhắc tới.

Tần Tang vội vàng cúi đầu hành lễ, “Vãn bối Tần Tang, bái kiến tiền bối.”

Lão giả áo trắng mở mắt ra, ánh mắt như điện, quét qua Tần Tang, khẽ gật đầu, “Không cần đa lễ.”

Thanh âm của hắn ôn hòa, nhưng lại mang theo một cỗ uy nghiêm khó tả.

Tần Tang đứng thẳng người, trong lòng căng thẳng.

Lão giả áo trắng nhìn Tần Tang một lúc, rồi chậm rãi hỏi: “Ngươi chính là Tần Tang?”

“Vâng.”

Tần Tang gật đầu.

“Ngươi đã từng vào qua Huyết Vụ cốc?”

Lão giả áo trắng lại hỏi.

Tần Tang trong lòng giật mình, không nghĩ tới đối phương lại hỏi về chuyện này.

Hắn không dám giấu diếm, thành thật trả lời: “Vâng, vãn bối đã từng vào Huyết Vụ cốc.”

Lão giả áo trắng ánh mắt lóe lên, “Vậy ngươi có gặp qua cái gì kỳ quái ở bên trong không?”

Tần Tang suy nghĩ một chút, rồi nói: “Bên trong Huyết Vụ cốc khắp nơi đều là huyết vụ, còn có rất nhiều yêu thú hung ác. Vãn bối chỉ ở bên ngoài hoạt động, không dám đi quá sâu.”

Lão giả áo trắng nghe vậy, thần sắc hơi thất vọng, nhưng vẫn hỏi tiếp: “Ngoài những thứ đó ra, còn có gì khác không?”

Tần Tang lắc đầu, “Vãn bối không thấy.”

Lão giả áo trắng trầm mặc một lúc, rồi thở dài nói: “Thôi được rồi, ngươi có thể lui ra.”

Tần Tang như được đại xá, vội vàng thi lễ rồi lui ra.

Ra khỏi cung điện, Tần Tang mới cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.

Phong Đạo Nhiên đi theo ra, nhìn Tần Tang, nói: “Ngươi đừng nghĩ nhiều, vị tiền bối kia chỉ là hỏi thăm một chút.”

Tần Tang gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy kỳ quái.

Hắn không hiểu, vì sao một vị Nguyên Anh tiền bối lại quan tâm đến chuyện hắn vào Huyết Vụ cốc.

Phong Đạo Nhiên cũng không giải thích thêm, chỉ nói: “Ngươi có thể về trước đi, nếu có chuyện gì, lão phu sẽ lại tìm ngươi.”

Tần Tang cung kính đáp: “Vâng, đa tạ tiền bối.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Hắn cảm thấy, sự việc lần này có vẻ không đơn giản như vậy.

Về tới động phủ, Tần Tang ngồi xuống, bắt đầu suy nghĩ về chuyện vừa rồi.

Hắn nhớ lại từng cử chỉ, lời nói của vị Nguyên Anh tiền bối trong cuộc gặp gỡ, cố gắng tìm ra manh mối.

Nhưng suy nghĩ mãi, hắn vẫn không tìm ra câu trả lời.

Cuối cùng, Tần Tang chỉ có thể thở dài, tạm thời gác chuyện này sang một bên.C​ô​ng​ sức ​dịc​h th​uộc đ​ội ​ng​ũ ​của ​khotr​uyenchu​.clou​d​

Hắn biết, với thực lực hiện tại của mình, dù có biết được chân tướng, cũng không làm được gì.

Thôi thì cứ tập trung tu luyện, nâng cao thực lực mới là điều chính đáng.

Nghĩ tới đây, Tần Tang lấy ra một viên đan dược, bắt đầu nhập định tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, không biết chừng nào, Tần Tang mới mở mắt ra.

Hắn cảm nhận một chút tu vi của mình, phát hiện đã có chút tiến bộ.

Tần Tang hài lòng gật đầu, đứng dậy rời khỏi động phủ.

Hắn định đi tìm Phong Đạo Nhiên, hỏi thăm một chút về tình hình bên ngoài.

Nhưng vừa ra khỏi động phủ, hắn liền gặp một người quen.

Người này chính là một đệ tử của Thái Ất Đan Tông, từng cùng Tần Tang có chút giao tình.

“Tần sư đệ, ngươi đây rồi.”

Người kia nhìn thấy Tần Tang, lập tức cười nói.

Tần Tang cũng cười đáp lời, “Sư huynh, có chuyện gì sao?”

Người kia gật đầu, nói: “Đúng vậy, sư phụ ta muốn tìm ngươi.”

“Sư phụ của ngươi?”

Người kia nói: “Sư phụ ta chính là Phong Đạo Nhiên tiền bối.”

Tần Tang giật mình, không nghĩ tới Phong Đạo Nhiên lại tìm mình.

Hắn vội vàng nói: “Vậy chúng ta đi ngay đi.”

Người kia gật đầu, dẫn Tần Tang hướng về phía động phủ của Phong Đạo Nhiên.

Trên đường đi, Tần Tang trong lòng hơi bất an.

Hắn không biết, Phong Đạo Nhiên tìm mình có việc gì.

Chẳng lẽ, lại là vì chuyện của vị Nguyên Anh tiền bối kia?

Nghĩ tới đây, Tần Tang không khỏi càng thêm lo lắng.

Nhưng hắn cũng không dám hỏi nhiều, chỉ có thể im lặng đi theo.

Một lúc sau, hai người tới trước động phủ của Phong Đạo Nhiên.

Người kia nói: “Tần sư đệ, ngươi tự mình vào đi, sư phụ ta đang đợi ngươi bên trong.”

Trong động phủ, Phong Đạo Nhiên đang ngồi trên một tảng đá, thấy Tần Tang bước vào, liền mở mắt ra.

“Tiền bối.”

Tần Tang cung kính thi lễ.

Phong Đạo Nhiên gật đầu, nói: “Ngươi tới rồi, ngồi xuống đi.”

Phong Đạo Nhiên nhìn Tần Tang một lúc, rồi chậm rãi nói: “Tần Tang, lão phu tìm ngươi tới, là có một việc muốn nhờ ngươi.”

Tần Tang vội vàng nói: “Tiền bối cứ nói, vãn bối nhất định cố gắng hết sức.”

Phong Đạo Nhiên khẽ cười, nói: “Cũng không phải việc gì khó, chỉ là muốn ngươi đi thay lão phu đưa một vật.”

“Đưa vật?”

Tần Tang hơi nghi ngờ.

Phong Đạo Nhiên gật đầu, lấy ra một cái hộp ngọc, đưa cho Tần Tang, “Vật ở trong này, ngươi đem nó tới cho một người.”

Tần Tang tiếp nhận hộp ngọc, cảm thấy trong hộp có một cỗ linh khí nồng nặc.

Hắn không dám mở ra xem, chỉ cung kính hỏi: “Không biết tiền bối muốn vãn bối đưa cho ai?”

Phong Đạo Nhiên nói: “Ngươi tới chỗ này, tìm một vị tên là ‘Thanh Di’ đạo hữu, đưa vật này cho nàng.”

Nói xong, Phong Đạo Nhiên đưa cho Tần Tang một tấm bản đồ.

Tần Tang tiếp nhận bản đồ, nhìn qua một lần, ghi nhớ địa điểm trong lòng.

“Tiền bối yên tâm, vãn bối nhất định hoàn thành nhiệm vụ.”

Phong Đạo Nhiên gật đầu, nói: “Việc này rất quan trọng, ngươi nhất định phải cẩn thận.”

Phong Đạo Nhiên lại dặn dò vài câu, rồi để Tần Tang lui ra.

Ra khỏi động phủ, Tần Tang nhìn hộp ngọc trong tay, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

Hắn không hiểu, vì sao Phong Đạo Nhiên lại giao nhiệm vụ quan trọng như vậy cho mình.

Tần Tang quay về động phủ, chuẩn bị một chút, rồi lên đường.

Theo chỉ dẫn trên bản đồ, hắn hướng về phía địa điểm mà Phong Đạo Nhiên đã nói.

Trên đường đi, Tần Tang cẩn thận quan sát xung quanh, đề phòng bất trắc.

May mắn thay, hành trình thuận lợi, không gặp phải nguy hiểm gì.

Một ngày sau, Tần Tang tới được địa điểm chỉ định.

Đây là một ngọn núi nhỏ, xung quanh yên tĩnh vắng vẻ, không có bóng người.

Tần Tang dừng chân, nhìn quanh một lượt, rồi lấy ra tấm bản đồ, xác định vị trí.

Theo chỉ dẫn, vị trí của ‘Thanh Di’ đạo hữu nằm ở một hang động trên núi.

Tần Tang không chần chừ, lập tức leo lên núi.

Không lâu sau, hắn tìm thấy hang động.

Hang động này nhìn có vẻ bình thường, nhưng Tần Tang có thể cảm nhận được, bên trong có một cỗ linh khí mạnh mẽ.

Hắn biết, đây chính là nơi ở của ‘Thanh Di’ đạo hữu.

Tần Tang hít sâu một hơi, rồi bước vào hang động.

Trong hang động tối tăm, nhưng đối với Tần Tang mà nói, không thành vấn đề.

Hắn đi sâu vào trong, rất nhanh liền nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo xanh đang ngồi xếp bằng.

Người phụ nữ áo xanh này, chính là ‘Thanh Di’ đạo hữu mà Phong Đạo Nhiên đã nhắc tới.

Tần Tang vội vàng cúi đầu hành lễ, “Vãn bối Tần Tang, bái kiến tiền bối.”

Người phụ nữ áo xanh mở mắt ra, ánh mắt lạnh lùng quét qua Tần Tang, khẽ gật đầu, “Ngươi chính là người mà Phong Đạo Nhiên phái tới?”

Tần Tang gật đầu, “Vâng, tiền bối Phong Đạo Nhiên để vãn bối đưa vật này cho tiền bối.”

Nói xong, hắn lấy ra hộp ngọc, đưa cho người phụ nữ áo xanh.

Người phụ nữ áo xanh tiếp nhận hộp ngọc, mở ra xem, thần sắc hơi động.

Sau một lúc, nàng mới đóng hộp lại, nhìn Tần Tang, nói: “Ngươi về đi, nói với Phong Đạo Nhiên, vật ta đã nhận được.”

Tần Tang gật đầu, “Vâng.”

Nhưng người phụ nữ áo xanh đột nhiên lại nói: “Chờ đã.”

Tần Tang dừng bước, quay đầu nhìn lại, “Tiền bối còn có gì dặn dò?”

Người phụ nữ áo xanh nhìn Tần Tang một lúc, rồi nói: “Ngươi về nói với Phong Đạo Nhiên, việc này, ta đã ghi nhớ.”

Tần Tang tuy không hiểu ý tứ, nhưng vẫn gật đầu đáp: “Vâng, vãn bối nhất định truyền đạt lại.”

Người phụ nữ áo xanh không nói gì thêm, chỉ vung tay áo, “Ngươi đi đi.”

Tần Tang không dám ở lại, vội vàng rời khỏi hang động.

Ra khỏi hang động, Tần Tang mới cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.

Hắn không hiểu, vì sao người phụ nữ áo xanh kia lại có thái độ kỳ lạ như vậy.

Trên đường về, Tần Tang trong lòng vẫn còn nghi hoặc.

Nhưng hắn cũng không dám hỏi, chỉ có thể im lặng hoàn thành nhiệm vụ.

Một ngày sau, Tần Tang trở về Thái Ất Đan Tông.

Hắn lập tức tìm tới Phong Đạo Nhiên, báo cáo tình hình.

Phong Đạo Nhiên nghe xong, gật đầu nói: “Ngươi làm tốt lắm.”

Tần Tang do dự một chút, rồi hỏi: “Tiền bối, vị ‘Thanh Di’ đạo hữu kia…”

Phong Đạo Nhiên ngắt lời hắn, “Việc này, ngươi không cần phải hỏi nhiều.”

Phong Đạo Nhiên nhìn Tần Tang, thần sắc hơi phức tạp, “Tần Tang, lão phu biết ngươi trong lòng có nghi hoặc, nhưng có một số việc, hiện tại còn không thể nói cho ngươi biết.”

Tần Tang gật đầu, “Vãn bối hiểu.”

Phong Đạo Nhiên thở dài, nói: “Ngươi về đi, chuyên tâm tu luyện, đừng nghĩ nhiều.”

Tần Tang cung kính đáp: “Vâng, đa tạ tiền bối.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Hắn biết, mình có lẽ đã vô tình dính líu vào một âm mưu lớn.

Chỉ có như vậy, mới có thể đối phó với những chuyện bất ngờ có thể xảy ra sau này.

Đó là, một vị Nguyên Anh tiền bối, đột nhiên tuyên bố bế quan.

Vị Nguyên Anh tiền bối này, chính là người đã từng gặp Tần Tang.

Vị Nguyên Anh tiền bối kia, sau khi bế quan, đột nhiên biến mất.

Không ai biết hắn đi đâu, cũng không ai biết hắn làm gì.

Hắn cảm thấy, sự việc lần này có vẻ không đơn giản.

Một tháng sau, tin tức lại một lần nữa truyền đến.

Nhưng khi trở về, thân thể của hắn đã bị trọng thương, tu vi suy giảm nghiêm trọng.

Hắn không hiểu, vị tiền bối kia đã đi đâu, lại bị thương nặng như vậy.

“Tần Tang, theo lão phu tới đây.”

Phong Đạo Nhiên thần sắc nghiêm túc, nói xong liền quay người đi trước.

Hai người tới một chỗ bí mật, Phong Đạo Nhiên mới dừng bước.

“Tần Tang, lão phu có một việc muốn nói với ngươi.”

Phong Đạo Nhiên nhìn Tần Tang, thần sắc phức tạp.

Tần Tang vội vàng nói: “Tiền bối cứ nói.”

Phong Đạo Nhiên thở dài, nói: “Việc lần này, liên quan đến vị Nguyên Anh tiền bối kia.”

Tần Tang trong lòng giật mình, nhưng vẫn im lặng lắng nghe.

Phong Đạo Nhiên tiếp tục: “Vị tiền bối kia, là vì đi tìm một vật, mới bị thương nặng như vậy.”

“Tìm vật?”

Tần Tang hơi nghi ngờ.

Phong Đạo Nhiên gật đầu, “Đúng vậy, vật đó, liên quan đến Huyết Vụ cốc.”

Nghe thấy ba chữ ‘Huyết Vụ cốc’, Tần Tang trong lòng đột nhiên lóe lên một tia linh quang.

Hắn nhớ tới, vị Nguyên Anh tiền bối kia đã từng hỏi hắn về Huyết Vụ cốc.

Chẳng lẽ, vật mà vị tiền bối kia muốn tìm, chính là ở trong Huyết Vụ cốc?

Công sức dị​c​h thu​ộc ​độ​i​ ngũ​ của k​h​otr​uy​en​chu​.​cl​oud

Phong Đạo Nhiên nhìn thấy thần sắc của Tần Tang, biết hắn đã đoán ra, liền gật đầu nói: “Không sai, vật đó chính là ở trong Huyết Vụ cốc.”

Tần Tang vội vàng hỏi: “Vậy vật đó rốt cuộc là gì?”

Phong Đạo Nhiên lắc đầu, “Lão phu cũng không biết, chỉ biết rằng, vật đó vô cùng quan trọng.”

Tần Tang trầm mặc, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

Hắn không hiểu, vì sao một vật trong Huyết Vụ cốc lại có thể khiến một vị Nguyên Anh tiền bối bị thương nặng.

Phong Đạo Nhiên lại nói: “Tần Tang, lão phu nói cho ngươi biết những chuyện này, là hy vọng ngươi có thể chuẩn bị tinh thần.”

Tần Tang hơi nghi ngờ, “Chuẩn bị tinh thần?”

Phong Đạo Nhiên gật đầu, “Đúng vậy, bởi vì không lâu sau, có lẽ ngươi cũng sẽ phải đi Huyết Vụ cốc.”

Tần Tang giật mình, “Vãn bối đi Huyết Vụ cốc?”

Phong Đạo Nhiên thần sắc nghiêm túc, “Đúng vậy, bởi vì chỉ có ngươi, mới có thể tìm được vật đó.”

Hắn không hiểu, vì sao chỉ có mình mới có thể tìm được vật đó.

Phong Đạo Nhiên nhìn Tần Tang, thở dài nói: “Tần Tang, việc này rất nguy hiểm, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ.”

Về tới động phủ, Tần Tang ngồi xuống, trong lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp.

Hắn không nghĩ tới, mình lại phải đi Huyết Vụ cốc lần nữa.

Mà lần này, còn liên quan đến một vị Nguyên Anh tiền bối.

Nhưng hắn cũng không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể cố gắng đối mặt.

Nghĩ tới đây, Tần Tang lấy ra đan dược, bắt đầu tu luyện.

Hắn biết, chỉ có nâng cao thực lực, mới có thể tăng thêm cơ hội sống sót trong Huyết Vụ cốc.

Thời gian trôi qua, không biết chừng nào, Tần Tang mới mở mắt ra.

Hắn cảm nhận tu vi của mình, phát hiện đã có tiến bộ rõ rệt.

Tần Tang hài lòng gật đầu, đứng dậy rời khỏi động phủ.

Hắn định đi tìm Phong Đạo Nhiên, hỏi thêm về tình hình Huyết Vụ cốc.

Nhưng vừa ra khỏi động phủ, hắn liền nghe thấy một tin chấn động.

Tin tức này, khiến toàn bộ Thái Ất Đan Tông đều rung chuyển.

Đó là, vị Nguyên Anh tiền bối kia, đã qua đời.

Tin tức này, như một tiếng sét giữa trời quang, khiến mọi người đều không thể tin nổi.

Tần Tang nghe tin, trong lòng càng thêm chấn động.

Hắn không nghĩ tới, vị tiền bối kia lại qua đời.

Mà cái chết của hắn, chắc chắn liên quan đến vật trong Huyết Vụ cốc.

Nghĩ tới đây, Tần Tang không khỏi cảm thấy một tia sợ hãi.

Hắn biết, hành trình lần này của mình, chắc chắn sẽ càng thêm nguy hiểm.

Nhưng hắn cũng không có đường lui, chỉ có thể kiên định tiến lên.

Mấy ngày sau, Phong Đạo Nhiên lại một lần nữa tìm tới Tần Tang.

“Tần Tang, ngươi chuẩn bị thế nào rồi?”

Phong Đạo Nhiên thần sắc nghiêm túc, hỏi.

Tần Tang gật đầu, “Vãn bối đã chuẩn bị xong.”

Phong Đạo Nhiên nhìn Tần Tang, thần sắc phức tạp, “Tần Tang, lão phu biết, việc này rất nguy hiểm, nhưng lão phu cũng không có cách nào khác.”

Tần Tang kiên định nói: “Tiền bối yên tâm, vãn bối nhất định hoàn thành nhiệm vụ.”

Phong Đạo Nhiên gật đầu, “Tốt, vậy ngươi đi đi, nhất định phải cẩn thận.”

Tần Tang cung kính đáp: “Vâng.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Lần này, hắn sẽ một mình tiến vào Huyết Vụ cốc, tìm kiếm vật mà vị Nguyên Anh tiền bối kia muốn tìm.

Hắn biết, hành trình lần này, có lẽ sẽ là thử thách lớn nhất trong đời mình.

Nhưng hắn cũng không sợ hãi, bởi vì hắn biết, chỉ có vượt qua thử thách, mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn.

Nghĩ tới đây, Tần Tang cất bước, hướng về phía Huyết Vụ cốc.

Trên đường đi, hắn trong lòng tràn đầy quyết tâm.

Dù cho phía trước là nguy hiểm, hắn cũng sẽ không lùi bước.

Bởi vì hắn biết, đây chính là con đường mà hắn phải đi.