Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1319: Vẽ Lại Bức Họa – Ba Lựa Chọn (Cầu vé tháng cầu vé tháng)



Trong lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, một tia ánh sáng màu trắng đột nhiên lóe lên từ bức họa treo trên vách tường, chiếu thẳng vào giữa trán của Tần Tang.

Tần Tang không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, hình ảnh trước mắt liền biến đổi.

Hắn phát hiện mình đang đứng trong một mảnh hư không mênh mông, trước mặt là một bức họa khổng lồ, tràn ngập toàn bộ tầm mắt, phảng phất như một tấm màn trời.

Trong bức họa, một người đàn ông trung niên mặc áo bào xanh đang đứng trên một tảng đá lớn, hai tay bắt ấn, ngẩng đầu nhìn trời.

Phía trên đầu người đàn ông áo xanh, mây đen cuồn cuộn, lôi đình như rồng lượn, tia chớp lóe sáng, tạo thành một màn trời đất sụp đổ, cực kỳ chấn động lòng người.

Tần Tang chăm chú nhìn vào bức họa, đột nhiên cảm thấy cảnh tượng trong tranh trở nên sống động, người đàn ông áo xanh dường như sắp bước ra từ trong tranh.

Ngay lúc này, một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Tần Tang: “Ba ngày! Trong vòng ba ngày, ngươi phải vẽ lại bức họa này, nếu không sẽ bị trục xuất khỏi Tháp Thí Luyện!”

Giọng nói này không mang theo chút tình cảm nào, lạnh lùng như băng.

Tần Tang giật mình, vội vàng thu hồi tâm thần, tập trung tinh thần quan sát bức họa.

Hắn phát hiện, bức họa này cực kỳ tinh xảo, mỗi một nét bút đều ẩn chứa đạo lý thâm sâu, đặc biệt là thần thái của người đàn ông áo xanh và uy thế của bầu trời sấm sét, khó mà nắm bắt.

“Vẽ lại bức họa này?”

Tần Tang nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ: “Chẳng lẽ thử thách tầng thứ chín là khảo nghiệm tài nghệ hội họa? Nhưng ta chưa từng học qua vẽ tranh, làm sao có thể vẽ lại một bức họa tinh xảo như vậy?”

Dù trong lòng nghi ngờ, nhưng Tần Tang cũng không dám chần chừ, vội vàng lấy ra giấy bút, bắt đầu quan sát tỉ mỉ bức họa, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết.

Tuy nhiên, khi hắn cầm bút lên, mới phát hiện việc này khó khăn đến mức nào.

Mỗi một nét bút của bức họa đều ẩn chứa ý cảnh đặc biệt, nếu chỉ vẽ theo hình dạng bên ngoài, hoàn toàn không thể thể hiện được tinh thần của nó. Mà nếu muốn nắm bắt ý cảnh, lại cần có sự lĩnh ngộ sâu sắc về Đại Đạo.

Tần Tang vẽ đi vẽ lại mấy lần, nhưng bức vẽ đều không đạt yêu cầu, hoặc là hình dạng không giống, hoặc là thần thái không đủ.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Tần Tang ngày càng nóng lòng.

Hắn biết rằng, nếu không thể hoàn thành thử thách trong vòng ba ngày, hắn sẽ bị trục xuất khỏi Tháp Thí Luyện, cơ hội tiến vào tầng thứ mười sẽ tan thành mây khói.

“Không được! Phải nghĩ cách khác!”

Tần Tang dừng bút lại, nhìn chằm chằm vào bức họa, trong đầu suy nghĩ nhanh chóng.

Đúng lúc này, hắn đột nhiên nhớ tới một bí thuật mà hắn từng tu luyện – “Thần Thức Phân Hóa”.

Bí thuật này có thể phân chia thần thức thành nhiều phần, đồng thời tiến hành nhiều việc khác nhau.

“Hay là thử dùng thần thức để phân tích bức họa này?”

Tần Tang nghĩ thầm, lập tức vận chuyển “Thần Thức Phân Hóa”, đem thần thức của mình phân thành mấy chục phần, mỗi phần đều tập trung quan sát một bộ phận khác nhau của bức họa.

Dưới sự quan sát của thần thức, Tần Tang phát hiện ra nhiều chi tiết mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Hắn phát hiện, mỗi một nét bút của bức họa đều ẩn chứa một loại quy luật đặc biệt, những quy luật này liên kết với nhau, tạo thành một chỉnh thể hoàn chỉnh.

“Đây là… đạo văn?”

Tần Tang đột nhiên nhận ra, những quy luật ẩn chứa trong bức họa này, rõ ràng là một loại đạo văn cổ xưa!

Đạo văn là văn tự do thiên đạo diễn hóa mà thành, ẩn chứa lực lượng quy tắc thiên địa, chỉ có người có duyên phận mới có thể lĩnh ngộ.

Tần Tang từng tiếp xúc với đạo văn, nhưng chưa từng thấy qua loại đạo văn phức tạp và huyền diệu như thế này.

“Chẳng lẽ, bức họa này thực chất là một bức đạo văn đồ?”

Tần Tang trong lòng chấn động, nếu quả thực như vậy, thì thử thách này không chỉ đơn thuần là khảo nghiệm tài nghệ hội họa, mà còn là khảo nghiệm năng lực lĩnh ngộ đạo văn!

Nghĩ tới đây, Tần Tang lập tức thay đổi phương pháp.

Hắn không còn cố gắng vẽ lại hình dạng bên ngoài của bức họa, mà bắt đầu dùng thần thức để cảm nhận quy luật đạo văn ẩn chứa trong đó, sau đó dùng bút lông đem những quy luật này phác họa ra.

Quá trình này cực kỳ hao tổn tinh thần, nhưng Tần Tang kiên trì không bỏ cuộc.

Dưới sự cảm nhận của thần thức, hắn dần dần nắm bắt được quy luật của đạo văn, nét bút trên giấy cũng bắt đầu có chút thần vận.

Thời gian cứ thế trôi qua, không biết đã qua bao lâu.

Tần Tang hoàn toàn chìm đắm trong việc lĩnh ngộ đạo văn, quên mất sự tồn tại của thời gian.

Cho đến khi một tiếng “rắc” vang lên, bức họa trước mặt hắn đột nhiên nứt ra một vết nứt nhỏ.

Tần Tang giật mình tỉnh lại, phát hiện bức họa do chính mình vẽ ra, không biết lúc nào đã hoàn thành.

Trên bức họa, người đàn ông áo xanh đứng trên tảng đá, ngẩng đầu nhìn trời, trong mắt như có tia chớp lóe lên. Phía trên đầu hắn, mây đen cuồn cuộn, lôi đình như rồng lượn, tạo thành một bầu không khí cực kỳ áp lực.

Mặc dù so với bản gốc vẫn còn kém xa, nhưng đã có được ba phần thần thái.

“Thời gian sắp hết rồi!”

Tần Tang nhìn bức họa của mình, trong lòng có chút lo lắng.

Hắn không biết bức họa này có đạt tiêu chuẩn hay không, nếu không đạt, hắn sẽ bị trục xuất khỏi Tháp Thí Luyện.

Đúng lúc này, giọng nói lạnh lùng kia lại vang lên: “Thời gian còn một khắc! Ngươi có ba lựa chọn: Một, nộp bức họa hiện tại, tỷ lệ thành công ba phần mười. Hai, tiếp tục hoàn thiện, nhưng nếu quá thời gian sẽ bị coi là thất bại. Ba, từ bỏ thử thách, tự động rời khỏi Tháp Thí Luyện.”

Ba lựa chọn!

Tần Tang trầm mặc.

Hắn nhìn bức họa trước mặt, lại nhìn bản gốc khổng lồ trên tường, trong lòng do dự.

Tỷ lệ thành công ba phần mười, quá thấp.

Nhưng nếu tiếp tục hoàn thiện, thời gian không còn nhiều, rất có thể sẽ quá thời gian.

Còn từ bỏ…

Tần Tang lắc đầu, hắn không thể từ bỏ.

Chỉ còn một khắc nữa thôi…

Tần Tang hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên kiên định.

Hắn quyết định, lựa chọn phương án thứ hai – tiếp tục hoàn thiện!

Dù chỉ còn một khắc, hắn cũng quyết bám trụ đến giây phút cuối cùng!

Tần Tang lập tức tập trung tinh thần, lại một lần nữa vận chuyển “Thần Thức Phân Hóa”, toàn bộ thần thức đều đổ dồn vào bức họa.

Hắn phát hiện, trong bức họa của mình vẫn còn mấy chỗ chưa hoàn thiện, những chỗ này đều là then chốt của đạo văn, nếu không thể hoàn thành, toàn bộ bức họa sẽ mất đi linh tính.

“Phải nhanh lên!”

Tần Tang tay cầm bút lông, nhanh như chớp vung bút.

Mỗi một nét bút đều hao tổn rất nhiều tinh thần, nhưng Tần Tang hoàn toàn không để ý.

Hắn chỉ biết rằng, mình phải hoàn thành bức họa này!

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Một khắc, thoáng chốc đã trôi qua phân nửa.

Trên trán Tần Tang đã đầm đìa mồ hôi, nhưng tay hắn vẫn rất vững, nét bút vẫn rất chính xác.

Cuối cùng, khi còn lại ba hơi thở, Tần Tang vung bút vẽ nét cuối cùng.

“Xong rồi!”

Tần Tang thở phào một hơi, cả người như kiệt sức, suýt chút nữa thì đổ gục xuống.

Nhưng hắn vẫn cố gắng đứng vững, nhìn bức họa trước mặt.

Lúc này, bức họa đã hoàn toàn thay đổi, mặc dù vẫn không thể so với bản gốc, nhưng đã có được bảy phần thần thái.

“Hy vọng… có thể đạt yêu cầu.”

Tần Tang trong lòng thầm nghĩ.

Đúng lúc này, giọng nói lạnh lùng lại vang lên: “Thời gian đến! Bắt đầu đánh giá!”

Một tia ánh sáng màu trắng từ trên trời chiếu xuống, bao phủ lấy bức họa của Tần Tang.

Tần Tang nín thở, chăm chú quan sát.

Chỉ thấy dưới ánh sáng màu trắng, bức họa dần dần phát ra ánh sáng nhàn nhạt, sau đó từ từ bay lên, hòa vào bức họa gốc trên tường.

“Ầm!”

Một tiếng vang trầm, bức họa gốc đột nhiên bùng nổ ra ánh sáng chói lọi.

Tần Tang không nhịn được nhắm mắt lại.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đã trở lại đại sảnh tầng thứ chín.

Xung quanh vẫn là những người tu luyện đang bàn tán xôn xao, dường như chỉ mới trôi qua một khắc.

Nhưng Tần Tang biết, mình đã trải qua một thử thách dài ba ngày.

“Kết quả thế nào rồi?”

Tần Tang trong lòng lo lắng, ngẩng đầu nhìn lên bức họa trên vách tường.

Chỉ thấy bức họa lúc này đã thay đổi, người đàn ông áo xanh trong tranh dường như sống động hơn, ánh mắt như điện, như muốn xuyên thấu bức họa.

Và ở góc dưới bên phải của bức họa, xuất hiện một dòng chữ nhỏ: “Thông qua!”Bạ​n ​đ​ang đọ​c​ tru​yện từ tr​ang ​khác

Nhìn thấy hai chữ này, Tần Tang trong lòng buông lỏng, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hắn đã vượt qua thử thách tầng thứ chín!

Nhưng ngay lúc này, giọng nói lạnh lùng lại vang lên trong đầu hắn: “Thử thách tầng thứ chín đã hoàn thành, ngươi có thể tiến vào tầng thứ mười. Nhưng trước khi tiến vào, ngươi cần phải lựa chọn: Một, nhận lấy phần thưởng của tầng thứ chín, rời khỏi Tháp Thí Luyện. Hai, từ bỏ phần thưởng, tiếp tục tiến lên tầng thứ mười. Ba, đem phần thưởng tích lũy, đợi sau khi rời khỏi Tháp Thí Luyện mới nhận.”

Lại là ba lựa chọn!

Tần Tang nhíu mày, trong lòng suy nghĩ nhanh chóng.

Phần thưởng tầng thứ chín, chắc chắn không tầm thường.

Nhưng nếu nhận lấy phần thưởng, hắn sẽ phải rời khỏi Tháp Thí Luyện, mất đi cơ hội tiến vào tầng thứ mười.

Mà tầng thứ mười, là tầng cuối cùng của Tháp Thí Luyện, phần thưởng chắc chắn càng phong phú hơn.

Nhưng đồng thời, nguy hiểm cũng sẽ càng lớn.

Tần Tang trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng đưa ra quyết định.

“Ta chọn… phương án thứ ba!”