Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1325: Treo Thưởng Đen Trắng – Bi Tình Sa Hải (Cầu vé tháng, cầu vé tháng)



Từ khi nhận được tin tức về việc Hắc Thiết Thành chủ phủ bị hủy diệt, đến khi bản thân trở về Hắc Thiết Thành, trải qua một khoảng thời gian không ngắn.

Trong khoảng thời gian này, các phe phái trong thành đã hoàn thành việc thu thập thông tin và phân tích tình hình.

Hắc Thiết Thành chủ phủ bị hủy diệt, Hắc Thiết Thành chủ mất tích, đây là một sự kiện trọng đại.

Nhưng điều khiến các phe phái trong thành cảm thấy kinh ngạc và bất an hơn, chính là việc Hắc Thiết Thành chủ phủ bị hủy diệt không phải do thiên tai, mà là do nhân họa.

Căn cứ vào các manh mối và chứng cứ thu thập được tại hiện trường, tất cả đều chỉ về một người.

Một tên tội phạm mới nổi, một tên tội phạm đã từng gây chấn động khắp Sa Hải, một tên tội phạm mà tất cả các thế lực lớn nhỏ trong Sa Hải đều muốn bắt được.

Hắn tên là Lôi Đạo Nhất.

Tin tức này đã được xác nhận, và các phe phái trong thành đều đã nhận được tin.

Trong lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, một tin tức khác lại khiến cả thành phố chấn động.

Đó là tin tức về việc treo thưởng cho Lôi Đạo Nhất.

Tin tức này được truyền ra từ trong phủ Thành chủ, và người đưa ra tin tức chính là Đại tổng quản của phủ Thành chủ.

Đại tổng quản đã công bố một bản treo thưởng, nội dung là bắt sống hoặc giết chết Lôi Đạo Nhất.

Phần thưởng cực kỳ hậu hĩnh, khiến người ta phải trố mắt.

Nhưng điều khiến mọi người cảm thấy kỳ lạ hơn, đó là bản treo thưởng này lại được chia làm hai loại.

Một loại là treo thưởng đen, một loại là treo thưởng trắng.

Treo thưởng trắng là treo thưởng cho việc lấy mạng Lôi Đạo Nhất, phần thưởng là một bộ công pháp thần cơ.

Cả hai phần thưởng đều khiến người ta phải điên cuồng.

Nhưng điều khiến mọi người cảm thấy khó hiểu hơn, đó là tại sao lại có sự phân biệt giữa treo thưởng đen và treo thưởng trắng?

Rốt cuộc là muốn bắt sống Lôi Đạo Nhất, hay là muốn giết chết hắn?

Đại tổng quản không giải thích gì thêm, chỉ nói rằng, bất kể là bắt sống hay giết chết, chỉ cần đưa được Lôi Đạo Nhất đến trước mặt hắn, đều sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng.

Tin tức này đã gây chấn động khắp Hắc Thiết Thành, thậm chí lan truyền ra toàn bộ Sa Hải.

Tất cả các thế lực lớn nhỏ trong Sa Hải đều đã biết tin này.

Một tên tội phạm mới nổi, một tên tội phạm đã từng gây chấn động khắp Sa Hải, giờ đây lại trở thành mục tiêu treo thưởng của tất cả mọi người.

Điều này khiến cho danh tiếng của Lôi Đạo Nhất càng thêm vang dội.

Nhưng đồng thời, cũng khiến cho cuộc sống của hắn trở nên nguy hiểm hơn.

Trong lúc cả Sa Hải đang xôn xao vì tin tức treo thưởng, thì Lôi Đạo Nhất đang ở đâu?

Hắn đang ở trong một hang động nhỏ ở ngoại ô Hắc Thiết Thành.

Hang động này rất nhỏ, rất tối, rất ẩm ướt.

Nhưng đối với Lôi Đạo Nhất mà nói, đây lại là một nơi rất an toàn.

Bởi vì ở đây, hắn có thể tránh được sự truy lùng của tất cả mọi người.

Hắn ngồi trong hang động, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân bao phủ bởi một tầng sương mù màu tím nhạt.

Đây là biểu hiện của việc hắn đang vận công điều tức.

Sau một hồi lâu, hắn mới từ từ mở mắt ra.

Trong đôi mắt sâu thẳm, lóe lên một tia mệt mỏi.

Hắn đã liên tục chạy trốn mấy ngày mấy đêm, thân thể đã đến giới hạn.

Nhưng hắn không thể dừng lại, bởi vì hắn biết, chỉ cần hắn dừng lại, thì sẽ bị bắt.

Hắn không sợ chết, nhưng hắn không muốn chết.

Bởi vì hắn còn rất nhiều việc phải làm.

Hắn đứng dậy, đi đến cửa hang, nhìn ra phía xa.

Phía xa là Hắc Thiết Thành, thành phố mà hắn từng sống, thành phố mà hắn từng coi là nhà.

Nhưng giờ đây, thành phố đó đã trở thành nơi nguy hiểm nhất đối với hắn.

Hắn không thể quay trở lại, ít nhất là bây giờ không thể.B​ạn đang ​đọc ​tru​yện từ trang ​khá​c​

Hắn quay người, nhìn về phía sau lưng.

Phía sau lưng là một vùng sa mạc mênh mông, không biết đâu là bờ.

Nhưng hắn biết, chỉ có đi vào sa mạc, hắn mới có thể thoát khỏi sự truy lùng.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bước ra khỏi hang động.

Bước chân của hắn rất vững, rất kiên định.

Hắn biết, con đường phía trước sẽ rất khó khăn, rất nguy hiểm.

Hắn sẽ không dễ dàng bị bắt, càng không thể dễ dàng bị giết.

Hắn bước đi, từng bước một, tiến về phía sa mạc.

Phía sau hắn, để lại một dấu chân dài.

Dấu chân đó, rất sâu, rất rõ.

Như thể đang nói với cả thế giới, hắn đã từng đi qua đây.

Và hắn sẽ tiếp tục đi, cho đến khi đạt được mục đích của mình.

Trong lúc Lôi Đạo Nhất đang bước vào sa mạc, thì trong Hắc Thiết Thành, các phe phái đang bàn luận sôi nổi về việc treo thưởng.

Mọi người đều đang thảo luận, rốt cuộc nên chọn treo thưởng đen hay treo thưởng trắng?

Bắt sống Lôi Đạo Nhất, hay giết chết hắn?

Đây là một vấn đề rất khó giải quyết.

Bởi vì cả hai đều có lợi và hại riêng.

Bắt sống Lôi Đạo Nhất, có thể tra hỏi ra nhiều bí mật, thậm chí có thể lợi dụng hắn để làm nhiều việc.

Nhưng đồng thời, cũng sẽ mang đến nhiều rủi ro.

Bởi vì Lôi Đạo Nhất không phải là người dễ bị bắt, một khi bắt sống hắn, thì sẽ phải đối mặt với sự phản kháng của hắn.

Mà giết chết Lôi Đạo Nhất, thì có thể trừ hậu hoạn, khiến cho mọi chuyện kết thúc.

Nhưng đồng thời, cũng sẽ mất đi cơ hội khai thác nhiều bí mật.

Cho nên, các phe phái đang rất đau đầu.

Nhưng dù sao đi nữa, việc treo thưởng đã được công bố, và mọi người đều đã biết.

Giờ đây, chỉ cần chờ đợi, chờ đợi ai đó có thể bắt được Lôi Đạo Nhất, hoặc giết chết hắn.

Còn Lôi Đạo Nhất, hắn đang ở trong sa mạc, đối mặt với những nguy hiểm và thử thách mới.

Nhưng hắn không sợ.

Một tên tội phạm đã từng gây chấn động khắp Sa Hải, một tên tội phạm mà tất cả các thế lực lớn nhỏ trong Sa Hải đều muốn bắt được.

Hắn sẽ sống, sẽ sống thật tốt.

Và hắn sẽ chứng minh cho tất cả mọi người thấy, hắn không dễ dàng bị bắt, càng không thể dễ dàng bị giết.

Đây là câu chuyện của Lôi Đạo Nhất, một câu chuyện đầy bi thương và nguy hiểm.

Nhưng đồng thời, cũng là một câu chuyện đầy hy vọng và kiên cường.

Bởi vì trong câu chuyện này, có một người, một người không bao giờ từ bỏ, không bao giờ đầu hàng.

Người đó chính là Lôi Đạo Nhất.