“Đại ca, đại ca, ngươi không sao chứ?”
Một đám người vội vàng chạy tới, đỡ lấy Huyết Thương.
Huyết Thương khóe miệng tràn máu, sắc mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn như dao, lạnh lùng nhìn về phía Lôi Đình.
“Ngươi… ngươi là ai?”
Hắn hỏi.
Lôi Đình cười lạnh một tiếng, không đáp, chỉ nói: “Ngươi không phải đối thủ của ta, hãy lui đi.”
“Ngươi!”
Huyết Thương tức giận, muốn đứng dậy lại chiến, nhưng vừa động, trong ngực liền đau nhói, không nhịn được ho ra một ngụm máu tươi.
“Đại ca!”
Mọi người lo lắng hô lên.
“Không sao.”
Huyết Thương phất tay, gạt đi máu trên khóe miệng, ánh mắt vẫn kiên định.
“Ngươi rất mạnh, nhưng ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.”
Hắn nói, giọng nói trầm thấp, nhưng chứa đầy sự kiên quyết.
Lôi Đình nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Hắn không ngờ, Huyết Thương sau khi bị thương nặng như vậy, vẫn còn có thể giữ được ý chí chiến đấu.
Lôi Đình hỏi, giọng lạnh như băng.
Huyết Thương không nói gì, chỉ lặng lẽ điều chỉnh hơi thở, chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo.
Hắn biết, đối thủ trước mắt rất mạnh, mạnh đến mức hắn khó có thể địch lại.
Nhưng hắn không thể lùi bước.
Bởi vì, đây là trận chiến của hắn, là trận chiến để bảo vệ danh dự của chính mình.
“Được, vậy ta sẽ cho ngươi biết, sự khác biệt giữa chúng ta lớn đến nhường nào.”
Lôi Đình nói xong, thân hình đột nhiên biến mất.
Lần sau xuất hiện, đã ở ngay trước mặt Huyết Thương.
Một quyền đánh ra, khí thế như sấm sét.
Huyết Thương vội vàng giơ tay đỡ, nhưng lực đạo quá mạnh, trực tiếp đánh bay hắn ra ngoài mười trượng.
“Ầm!”
Thân thể Huyết Thương đập mạnh vào vách đá, lại ho ra một ngụm máu.
“Đại ca!”
Mọi người hoảng sợ, muốn xông lên, nhưng bị Huyết Thương ngăn lại.
“Đừng tới!”
Hắn hét lên, ánh mắt vẫn kiên định nhìn về phía Lôi Đình.Truyện được lấy từ khotruyenchu.cloud
“Ngươi… ngươi thật sự rất mạnh.”
Huyết Thương nói, giọng nói có chút yếu ớt, nhưng vẫn không có chút nào sợ hãi.
“Ta thừa nhận, ta không phải đối thủ của ngươi.”
“Vậy ngươi còn không chịu đầu hàng?”
Lôi Đình hỏi.
Huyết Thương lắc đầu, nói: “Đầu hàng? Ta Huyết Thương từ khi sinh ra, chưa từng biết hai chữ ‘đầu hàng’.”
“Vậy ngươi muốn chết?”
Lôi Đình hỏi lại.
Huyết Thương cười lạnh, nói: “Chết? Cũng không hẳn.”
Nói xong, hắn đột nhiên đứng dậy, hai mắt đỏ ngầu, toàn thân tràn ngập một cỗ khí tức tà dị.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì?”
Lôi Đình cảm nhận được khí tức kỳ lạ trên người Huyết Thương, trong lòng dâng lên một tia bất an.
Huyết Thương không nói gì, chỉ lặng lẽ vận chuyển công pháp, toàn thân khí huyết bắt đầu sôi trào.
“Đây là… Huyết Sát Công?”
Huyết Sát Công, một môn công pháp cấm kỵ, một khi thi triển, sẽ đốt cháy tinh huyết của bản thân, để đạt được sức mạnh trong thời gian ngắn.
Nhưng hậu quả cũng cực kỳ nghiêm trọng, nhẹ thì tu vi tổn hại, nặng thì mất mạng.
Huyết Thương thực sự định dùng môn công pháp này!
“Ngươi điên rồi!”
Lôi Đình hét lên, muốn ngăn cản, nhưng đã không kịp.
Huyết Thương đã hoàn toàn thi triển Huyết Sát Công, toàn thân bốc lên một tầng huyết vụ, khí tức đột nhiên tăng vọt.
“Lôi Đình, hôm nay, ta muốn cùng ngươi phân ra thắng bại!”
Huyết Thương gầm lên, thân hình như tên bắn, lao thẳng về phía Lôi Đình.
Tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy một đạo huyết ảnh.
Lôi Đình trừng mắt, không dám khinh thường, vội vàng vận chuyển toàn bộ tu vi, chuẩn bị nghênh chiến.
Hai người lần nữa đánh nhau, lần này, uy thế còn kinh khủng hơn trước.
Huyết Thương dưới sự trợ giúp của Huyết Sát Công, thực lực tăng vọt, mỗi một chiêu thức đều mang theo sát khí nồng nặc.
Lôi Đình tuy mạnh, nhưng trước thế công điên cuồng của Huyết Thương, cũng có chút chật vật.
Nhưng hắn rõ ràng, Huyết Sát Công không thể duy trì lâu, chỉ cần kiên trì một lúc, Huyết Thương tự nhiên sẽ không chống đỡ nổi.
Vì vậy, hắn không hề hoảng sợ, chỉ phòng ngự cẩn thận, tìm kiếm cơ hội phản kích.
Quả nhiên, sau một hồi kịch chiến, Huyết Thương rốt cuộc không chịu nổi phản phệ của Huyết Sát Công, khí thế suy yếu rõ rệt.
Lôi Đình nắm chắc thời cơ, một quyền đánh ra, trực tiếp đánh trúng ngực Huyết Thương.
“Ầm!”
Huyết Thương lại lần nữa bị đánh bay, lần này, hắn không còn sức đứng dậy nữa.
“Đại ca!”
Mọi người vội vàng chạy tới, đỡ lấy Huyết Thương.
Huyết Thương mặt mày tái nhợt, khóe miệng không ngừng trào máu, ánh mắt dần dần mờ đi.
“Ta… ta thua rồi.”
Hắn nói, giọng nói cực kỳ yếu ớt.
Lôi Đình đi tới, nhìn xuống Huyết Thương, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.
“Ngươi là một đối thủ đáng kính.”
Hắn nói.
Huyết Thương cười khổ, nói: “Đáng kính? Ha ha, thua rồi chính là thua rồi, còn nói gì đáng kính.”
Nói xong, hắn nhắm mắt lại, không nói thêm lời nào.
Lôi Đình thở dài, quay người rời đi.
Hắn biết, trận chiến này, hắn đã thắng.
Nhưng trong lòng, lại không hề có chút vui mừng nào.
Chỉ tiếc, trên con đường tu luyện, thắng làm vua thua làm giặc.
Lôi Đình rời đi, để lại một đám người đang ôm lấy Huyết Thương, trong lòng tràn ngập bi thương.
Bạn đang đọc truyện từ trang khác
“Đại ca, ngươi nhất định phải cố lên!”
Có người khóc nói.
Huyết Thương mở mắt ra, nhìn mọi người, khẽ nói: “Đừng khóc, ta không sao.”
Nói xong, hắn lại nhắm mắt lại, bắt đầu vận công điều trị thương thế.
Mọi người thấy vậy, cũng không dám quấy rầy, chỉ có thể đứng yên bên cạnh hộ pháp.
Một lúc sau, Huyết Thương mới dần dần ổn định lại thương thế, sắc mặt cũng hồng hào trở lại.
Hắn mở mắt ra, nhìn về phía Lôi Đình rời đi, trong mắt lóe lên một tia quyết tâm.
“Lôi Đình, lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ đánh bại ngươi.”
Hắn nói thầm trong lòng.
Sau đó, hắn đứng dậy, nói với mọi người: “Chúng ta đi.”
Mọi người gật đầu, cùng Huyết Thương rời khỏi nơi này.
Trận chiến này, tuy rằng Huyết Thương thua, nhưng hắn đã giành được sự tôn trọng của mọi người.
Bởi vì hắn đã dùng hành động của mình chứng minh, hắn là một chiến sĩ thực sự.
Mà Lôi Đình, tuy rằng thắng, nhưng trong lòng cũng không hề dễ chịu.
Bởi vì hắn biết, Huyết Thương là một đối thủ đáng kính.
Trên con đường tu luyện, có thể gặp được một đối thủ như vậy, cũng là một loại may mắn.
Chỉ tiếc, thắng làm vua thua làm giặc.
Thua rồi, chính là thua rồi.
Lôi Đình thở dài, tiếp tục bước đi trên con đường tu luyện của mình.
Nhưng hắn không sợ.
Bởi vì hắn là Lôi Đình, là thiên tài tu luyện.
Mà Huyết Thương, cũng sẽ không vì một lần thất bại mà từ bỏ.
Hắn sẽ càng nỗ lực tu luyện, chờ đợi cơ hội phục thù.
Bởi vì hắn là Huyết Thương, là chiến sĩ không bao giờ khuất phục.
Trận chiến của hai người, tuy đã kết thúc, nhưng âm hưởng của nó, vẫn còn vang vọng.
Trên con đường tu luyện, còn có nhiều trận chiến như vậy đang chờ đợi.
Mà mỗi một trận chiến, đều sẽ khiến người ta trưởng thành hơn.
Đây chính là tu luyện giới, nơi chỉ có mạnh hơn mới có thể tồn tại.
Chỉ có không ngừng chiến đấu, không ngừng tiến bộ, mới có thể đứng vững trong thế giới này.
Mà trận chiến hôm nay, chỉ là một đoạn nhỏ trên con đường tu luyện của họ.
Phía trước, còn vô vàn thử thách đang chờ đợi họ.
Nhưng họ tin tưởng, chỉ cần nỗ lực, nhất định có thể đạt được ước mơ của mình.
Bởi vì họ là những người tu hành, là những kẻ theo đuổi đạo.
Trên con đường tu luyện, không có điểm dừng, chỉ có không ngừng tiến về phía trước.
Lôi Đình và Huyết Thương, cả hai đều đã hiểu rõ đạo lý này.
Vì vậy, họ sẽ không ngừng lại, sẽ tiếp tục tiến về phía trước.
Cho đến một ngày, họ có thể đạt đến đỉnh cao của thế giới.
Đó là mục tiêu của họ, cũng là ước mơ của họ.
Mà chúng ta, cũng sẽ tiếp tục theo dõi bước chân của họ, chứng kiến sự trưởng thành của họ.
Bởi vì đây là câu chuyện của họ, cũng là câu chuyện của chúng ta.
Trên con đường tu luyện, mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình.
Mà câu chuyện của Lôi Đình và Huyết Thương, chỉ là một trong số đó.
Nhưng câu chuyện này, sẽ mãi mãi lưu truyền, trở thành một phần của truyền thuyết.
Bởi vì họ là anh hùng, là chiến sĩ.
Bạn đang đọc truyện từ trang khác
Trên con đường tu luyện, họ đã dùng hành động của mình chứng minh giá trị của bản thân.
Đây chính là ý nghĩa của tu luyện, cũng là ý nghĩa của cuộc sống.