Khánh Sương nữ vương nói xong, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn, trong mắt mang theo một tia kỳ dị.
Khánh Sương nữ vương cười cười, nói: “Lăng công tử thật thông minh, ta thật sự có một việc muốn nhờ ngươi.”
Lăng Hàn hơi nhíu mày, nói: “Nói xem.”
Khánh Sương nữ vương nói: “Ta muốn ngươi giúp ta tìm một người.”
Lăng Hàn hỏi: “Tìm ai?”
Lăng Hàn nghe vậy, trong lòng hơi động, nhưng trên mặt vẫn không để lộ chút nào, nói: “Linh Hồng? Người này là ai? Có quan hệ gì với nữ vương?”
Khánh Sương nữ vương thở dài một tiếng, nói: “Linh Hồng là tỷ tỷ của ta, cũng là người thân duy nhất của ta.”
Khánh Sương nữ vương gật đầu, nói: “Đúng vậy, tỷ tỷ của ta. Năm đó, tỷ tỷ ta vì bảo vệ ta, đã bị kẻ địch bắt đi, từ đó mất tích. Ta đã tìm nàng nhiều năm, nhưng vẫn không có manh mối gì.”
Lăng Hàn trầm mặc một chút, nói: “Vậy nữ vương làm sao biết ta có thể tìm được nàng?”
Khánh Sương nữ vương đáp: “Ta nghe nói Lăng công tử từng chu du nhiều nơi, gặp gỡ vô số nhân vật, biết đâu đã từng bắt gặp tỷ tỷ của ta. Hơn nữa, Lăng công tử thực lực cao cường, nếu chàng chịu giúp ta, hy vọng tìm được tỷ tỷ ắt sẽ lớn hơn nhiều.”
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, nói: “Nếu như ta giúp nữ vương tìm được tỷ tỷ, nữ vương sẽ cho ta mượn Cổ Kính?”
Khánh Sương nữ vương nghiêm túc gật đầu, nói: “Chỉ cần ngươi giúp ta tìm được tỷ tỷ, không chỉ Cổ Kính, ngay cả toàn bộ Khánh Sương quốc, ta cũng có thể tặng cho ngươi.”
Lăng Hàn cười lạnh một tiếng, nói: “Khánh Sương nữ vương, ngươi nói như vậy, chẳng lẽ là đang thử ta?”
Khánh Sương nữ vương lắc đầu, nói: “Ta không thử ngươi. Đối với ta mà nói, tỷ tỷ còn quan trọng hơn cả vương quốc. Chỉ cần có thể tìm lại tỷ tỷ, dù phải trả giá bao nhiêu, ta cũng cam tâm tình nguyện.”
Lăng Hàn nhìn ánh mắt chân thành của Khánh Sương nữ vương, trong lòng hơi xúc động. Hắn trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng gật đầu nói: “Được, ta đồng ý giúp ngươi.”
Lăng Hàn gật đầu, nói: “Ừm, nhưng ta có một điều kiện.”
Khánh Sương nữ vương vội vàng nói: “Lăng công tử cứ nói.”
Lăng Hàn nói: “Ta muốn biết thêm về Linh Hồng, càng nhiều càng tốt.”
Khánh Sương nữ vương gật đầu, nói: “Được, ta sẽ nói cho ngươi biết tất cả những gì ta biết.”
Nói xong, Khánh Sương nữ vương bắt đầu kể lại những chuyện năm xưa. Nàng nói, Linh Hồng là chị gái của nàng, hai chị em từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, nương tựa vào nhau mà sống. Linh Hồng rất yêu thương nàng, luôn bảo vệ nàng. Cho đến một ngày, kẻ địch tấn công thôn làng của họ, Linh Hồng vì bảo vệ nàng, đã bị kẻ địch bắt đi. Từ đó, nàng mất tích.
Khánh Sương nữ vương nói đến đây, ánh mắt đã đỏ hoe, nói: “Ta đã tìm nàng nhiều năm, nhưng vẫn không có manh mối gì. Ta chỉ biết, khi nàng bị bắt, trên người có mang theo một khối ngọc bội, trên ngọc bội có khắc chữ ‘Linh’.”
Lăng Hàn nghe vậy, trong lòng hơi động, hỏi: “Ngọc bội? Có hình dạng thế nào?”
Khánh Sương nữ vương nói: “Là một khối ngọc bội hình hoa sen, màu xanh biếc, rất đẹp.”
Lăng Hàn nghe xong, trong lòng đã có chút suy đoán. Hắn nhớ lại, lúc trước hắn từng gặp một người phụ nữ, trên người cũng mang một khối ngọc bội hình hoa sen màu xanh biếc. Người phụ nữ đó tên là Linh Nhi, nhưng không biết có phải là Linh Hồng mà Khánh Sương nữ vương đang tìm hay không.
Lăng Hàn trầm ngâm một chút, nói: “Ta từng gặp một người, trên người cũng mang một khối ngọc bội như vậy.”
Khánh Sương nữ vương nghe vậy, lập tức kích động nắm chặt tay Lăng Hàn, nói: “Thật sao? Nàng ở đâu? Lăng công tử mau nói cho ta biết!”
Lăng Hàn nói: “Nàng tên là Linh Nhi, hiện tại đang ở trong một thôn trang nhỏ. Nhưng ta không chắc nàng có phải là tỷ tỷ của nữ vương hay không.”
Khánh Sương nữ vương vội vàng nói: “Không sao, chỉ cần có manh mối là được. Lăng công tử, ngươi có thể dẫn ta đi gặp nàng không?”
Lăng Hàn gật đầu, nói: “Được, ta có thể dẫn nữ vương đi. Nhưng trước đó, ta cần chuẩn bị một chút.”
Khánh Sương nữ vương nói: “Được, ta chờ ngươi.”
Khánh Sương nữ vương nhìn bóng lưng của Lăng Hàn, trong lòng tràn đầy hy vọng. Nàng hy vọng lần này thật sự có thể tìm được tỷ tỷ.
Lăng Hàn rời khỏi cung điện, trong lòng cũng đang suy nghĩ. Hắn cảm thấy, Linh Nhi rất có thể chính là Linh Hồng mà Khánh Sương nữ vương đang tìm. Nhưng hắn cũng không chắc, bởi vì thế giới này quá rộng lớn, trùng hợp cũng không phải là không có khả năng.
Dù sao, hắn đã hứa giúp Khánh Sương nữ vương, vậy thì phải làm cho đến nơi đến chốn. Hắn quyết định, trước tiên trở về thôn trang tìm Linh Nhi, hỏi rõ ngọn ngành.
Lăng Hàn trở về thôn trang, tìm đến Linh Nhi. Linh Nhi thấy Lăng Hàn, lập tức vui mừng chạy đến, nói: “Lăng đại ca, ngươi trở về rồi!”
Lăng Hàn gật đầu, nói: “Linh Nhi, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.”
Linh Nhi hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Lăng Hàn nói: “Ngươi có phải có một người em gái tên là Khánh Sương không?”Bạn đang đọc truyện từ trang khác
Linh Nhi nghe vậy, sắc mặt đột nhiên thay đổi, nói: “Lăng đại ca, ngươi… ngươi làm sao biết?”
Lăng Hàn thấy phản ứng của Linh Nhi, trong lòng đã có đáp án. Hắn nói: “Ta vừa gặp Khánh Sương nữ vương, nàng đang tìm ngươi.”
Linh Nhi nghe vậy, hai mắt lập tức đỏ hoe, nói: “Khánh Sương… nàng… nàng vẫn còn sống?”
Lăng Hàn gật đầu, nói: “Ừm, nàng vẫn còn sống, hiện tại đã trở thành nữ vương của Khánh Sương quốc.”
Linh Nhi nghe xong, nước mắt lập tức trào ra, nói: “Thật tốt quá… thật tốt quá… ta cứ tưởng nàng đã…”
Lăng Hàn nói: “Linh Nhi, ngươi muốn gặp nàng không?”
Linh Nhi gật đầu, nói: “Muốn, ta rất muốn gặp nàng.”
Linh Nhi gật đầu, nói: “Được, cảm ơn Lăng đại ca.”
Lăng Hàn dẫn Linh Nhi trở về cung điện của Khánh Sương nữ vương. Khi Khánh Sương nữ vương nhìn thấy Linh Nhi, lập tức sửng sốt, sau đó òa khóc, chạy đến ôm chặt Linh Nhi.
“Hồng tỷ! Thật là ngươi sao? Hồng tỷ!” Khánh Sương nữ vương khóc nức nở.
Linh Nhi cũng ôm chặt Khánh Sương nữ vương, nước mắt tuôn rơi, nói: “Khánh Sương… em gái… thật là em…”
Hai chị em ôm nhau khóc, cảnh tượng vô cùng cảm động.
Lăng Hàn đứng ở một bên, nhìn cảnh này, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp. Hắn biết, mình đã giúp hai chị em đoàn tụ.
Một lúc sau, hai chị em mới dần dần bình tĩnh lại. Khánh Sương nữ vương quay đầu nhìn Lăng Hàn, nói: “Lăng công tử, cảm ơn ngươi. Nếu không có ngươi, ta và tỷ tỷ không biết khi nào mới có thể gặp lại nhau.”
Lăng Hàn cười cười, nói: “Không cần khách khí, đây cũng là duyên phận.”
Khánh Sương nữ vương nói: “Lăng công tử, ngươi đã giúp ta tìm được tỷ tỷ, ta sẽ giữ lời hứa, cho ngươi mượn Cổ Kính.”
Lăng Hàn gật đầu, nói: “Vậy ta cảm ơn nữ vương.”
Khánh Sương nữ vương nói: “Nhưng trước khi mượn Cổ Kính, ta còn có một việc muốn nhờ ngươi.”
Lăng Hàn hơi nhíu mày, nói: “Còn có việc gì?”
Lăng Hàn ngạc nhiên nói: “Bảo vệ Khánh Sương quốc?”
Khánh Sương nữ vương gật đầu, nói: “Đúng vậy. Hiện tại Khánh Sương quốc đang đối mặt với nguy cơ bị ngoại địch xâm lược, ta cần một cao thủ như ngươi để giúp ta bảo vệ vương quốc.”
Lăng Hàn trầm mặc một chút, nói: “Nữ vương, ta chỉ là một người qua đường, không muốn dính líu vào chiến tranh.”
Khánh Sương nữ vương nói: “Lăng công tử, ta biết ngươi không muốn, nhưng ta thật sự không còn cách nào khác. Chỉ cần ngươi giúp ta, ta có thể cho ngươi bất cứ thứ gì ngươi muốn.”
Lăng Hàn nhìn ánh mắt cầu khẩn của Khánh Sương nữ vương, trong lòng hơi dao động. Hắn biết, nếu từ chối, e rằng sẽ khiến Khánh Sương nữ vương thất vọng. Nhưng nếu đồng ý, hắn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh.
Suy nghĩ một lúc lâu, Lăng Hàn cuối cùng thở dài một tiếng, nói: “Được, ta đồng ý giúp ngươi.”
Khánh Sương nữ vương nghe vậy, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười vui mừng, nói: “Thật sao? Lăng công tử thật sự đồng ý?”
Lăng Hàn gật đầu, nói: “Ừm, nhưng ta chỉ giúp ngươi bảo vệ vương quốc, không tham gia vào bất kỳ cuộc chiến tấn công nào.”
Khánh Sương nữ vương vội vàng nói: “Được, chỉ cần ngươi giúp ta bảo vệ vương quốc là được.”
Lăng Hàn nói: “Vậy ta đi trước chuẩn bị.”
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Khánh Sương nữ vương nhìn bóng lưng của Lăng Hàn, trong lòng tràn đầy cảm kích. Nàng biết, có Lăng Hàn giúp đỡ, Khánh Sương quốc nhất định có thể vượt qua kiếp nạn này.
Linh Nhi đi đến bên cạnh Khánh Sương nữ vương, nói: “Khánh Sương, Lăng đại ca là một người tốt.”
Khánh Sương nữ vương gật đầu, nói: “Ừm, ta biết. Tỷ tỷ, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ tốt ngươi và vương quốc này.”
Linh Nhi cười cười, nói: “Ta tin tưởng em.”
Hai chị em lại ôm nhau, trong lòng tràn đầy hy vọng về tương lai.
Lăng Hàn rời khỏi cung điện, trong lòng đang suy nghĩ về chuyện bảo vệ Khánh Sương quốc. Hắn biết, việc này sẽ không hề đơn giản, nhưng hắn đã hứa, vậy thì phải làm cho tốt.
Hắn quyết định, trước tiên tìm hiểu tình hình của kẻ địch, sau đó lên kế hoạch phòng thủ. Hắn tin rằng, với thực lực của mình, bảo vệ một vương quốc nhỏ như Khánh Sương quốc không phải là việc khó.
Nhưng hắn cũng biết, chiến tranh luôn tàn khốc, dù thắng hay thua, cũng sẽ có tổn thất. Hắn chỉ hy vọng, có thể giảm thiểu tổn thất đến mức thấp nhất.
Lăng Hàn ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong lòng thầm nghĩ: “Khánh Sương quốc, ta đã nhận lời bảo vệ ngươi, vậy thì ta nhất định sẽ làm được.”