Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1427: Học Thương Phiền Não – Đại Trận Càn Nguyên Vân Sơn (Cầu Nguyệt Phiếu Cầu Nguyệt Phiếu)



Học Thương chân nhân cảm thấy phiền muộn.

Phiền muộn vì hắn không có cách nào đột phá.

Hắn đã ở cảnh giới Kim Đan đại viên mãn dừng lại quá lâu.

Căn cơ của hắn đã đầy đủ, linh lực cũng đã đủ, nhưng chính là thiếu một cái cơ duyên, một cái có thể giúp hắn đột phá đến Nguyên Anh cảnh giới.

Mà cơ duyên này, lại không phải muốn là có thể có được.

Hắn đã từng đi qua vô số nơi, tìm kiếm vô số bảo vật, nhưng đều không có kết quả.

Cho đến một ngày, hắn nghe nói trên đỉnh Vân Sơn có một tòa đại trận cổ xưa, tên là Càn Nguyên Vân Sơn Đại Trận.

Nghe nói, đại trận này có khả năng dẫn động nguyên khí trời đất, giúp người tu luyện đột phá cảnh giới.

Học Thương chân nhân lập tức lên đường, hướng về Vân Sơn mà đi.

Trên đường đi, hắn gặp phải không ít nguy hiểm, nhưng đều bị hắn dùng thực lực Kim Đan đại viên mãn hóa giải.

Cuối cùng, hắn cũng đặt chân tới đỉnh Vân Sơn.

Nơi đây mây mù lượn lờ, khí tức cổ xưa tràn ngập.

Học Thương chân nhân cảm nhận được một cỗ áp lực to lớn, nhưng trong lòng lại tràn đầy hy vọng.

Hắn biết, chỉ cần có thể kích hoạt Càn Nguyên Vân Sơn Đại Trận, hắn liền có cơ hội đột phá.

Nhưng muốn kích hoạt đại trận, cần phải có đủ linh thạch cùng pháp bảo.

Học Thương chân nhân đem tất cả gia sản đều lấy ra, bắt đầu bố trí trận pháp.

Thời gian từng ngày trôi qua, hắn không ngừng nỗ lực.

Cuối cùng, trong một đêm trăng tròn, Càn Nguyên Vân Sơn Đại Trận bị kích hoạt.

Thiên địa nguyên khí cuồn cuộn hội tụ, hình thành một đạo quang trụ khổng lồ, xuyên thẳng lên trời.

Học Thương chân nhân ngồi xếp bằng ở trung tâm đại trận, cảm nhận được cỗ lực lượng kinh khủng kia.

Thân thể hắn bắt đầu run rẩy, Kim Đan trong đan điền cũng bắt đầu lay động.

Đây chính là cơ hội!

Hắn tập trung toàn bộ tinh thần, vận chuyển công pháp, bắt đầu đột phá.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Áp lực trong cơ thể hắn càng lúc càng lớn, nhưng hắn vẫn kiên trì.

Cuối cùng, vào lúc bình minh, một tiếng nổ vang vang lên.

Học Thương chân nhân mở mắt ra, trong mắt lóe lên tinh quang.

Hắn đột phá!

Từ nay về sau, hắn chính thức bước vào cảnh giới Nguyên Anh!

Học Thương chân nhân đứng dậy, cảm nhận được sức mạnh tràn đầy trong cơ thể, trong lòng vô cùng vui mừng.

Nhưng hắn cũng biết, đây mới chỉ là bắt đầu.

Con đường tu luyện còn rất dài, hắn cần phải tiếp tục nỗ lực.

Hắn quay đầu nhìn lại Càn Nguyên Vân Sơn Đại Trận, trong lòng tràn đầy lòng biết ơn.

Đại trận này đã giúp hắn thực hiện ước mơ.

Hắn quyết định ở lại nơi đây một thời gian, củng cố cảnh giới, đồng thời nghiên cứu thêm về đại trận này.

Biết đâu, sau này hắn còn có dịp dùng đến nó.

Học Thương chân nhân ngồi xuống, bắt đầu điều tức.

Mặt trời dần dần mọc lên, chiếu rọi lên thân ảnh cô độc của hắn.

Nhưng trong lòng hắn, lại tràn đầy hy vọng cùng tự tin.

Bởi vì hắn đã tìm được phương hướng của mình.

Và đại trận này, sẽ mãi mãi là chỗ dựa vững chắc của hắn.

Học Thương chân nhân khẽ mỉm cười, tiếp tục nhập định.

Gió trên đỉnh núi thổi qua, nhưng không thể lay động được tâm ý của hắn.

Hắn biết, từ nay về sau, mình sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.

Và tất cả những điều này, đều nhờ vào Càn Nguyên Vân Sơn Đại Trận.

Hắn thầm hứa, nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của đại trận này.

Nơi đó, mặt trời đang từ từ lên cao.

Giống như tương lai của hắn, cũng đang dần dần sáng tỏ.

Hắn đứng dậy, hít một hơi thật sâu.

Sau đó, hắn quay người rời đi.

Nhưng hắn biết, mình sẽ còn quay lại.

Bởi vì nơi này, đã trở thành một phần trong cuộc đời hắn.

Học Thương chân nhân bước từng bước xuống núi, thân ảnh dần dần biến mất trong mây mù.

Chỉ còn lại Càn Nguyên Vân Sơn Đại Trận, vẫn lặng lẽ tồn tại ở đỉnh núi.

Chờ đợi người có duyên tiếp theo đến.

Mà câu chuyện của Học Thương chân nhân, cũng sẽ tiếp tục được viết tiếp.

Trên con đường tu luyện, hắn sẽ không bao giờ dừng bước.

Bởi vì hắn biết, chỉ có không ngừng tiến lên, mới có thể đạt đến đỉnh cao.

Và Càn Nguyên Vân Sơn Đại Trận, sẽ mãi mãi là động lực thúc đẩy hắn.

Học Thương chân nhân rời đi, nhưng tâm của hắn vẫn ở lại nơi này.

Hắn sẽ mang theo ký ức về nơi này, tiếp tục cuộc hành trình của mình.

Và phía trước, còn vô vàn điều kỳ diệu đang chờ đợi hắn khám phá.

Con đường phía trước dù có dài đến đâu, hắn cũng sẽ không sợ hãi.

Bởi vì hắn đã có được sức mạnh.

Và niềm tin.

Học Thương chân nhân biến mất ở cuối chân trời.

Chỉ để lại một câu chuyện, được lưu truyền trong giới tu chân.

Về một vị chân nhân, nhờ vào đại trận cổ xưa mà đột phá.

Và về một tòa đại trận, mãi mãi tồn tại ở đỉnh Vân Sơn.

Chờ đợi người kế tiếp.

Câu chuyện này, sẽ không bao giờ kết thúc.

Bởi vì tu luyện vốn dĩ là một con đường vô tận.

Mà mỗi người tu luyện, đều đang viết nên câu chuyện của riêng mình.

Hắn sẽ tiếp tục tiến về phía trước.

Cho đến ngày đạt đến đỉnh cao.

Và khi đó, hắn sẽ quay lại.

Quay lại nơi này.

Nơi bắt đầu.

Mãi mãi tồn tại.

Giống như ước mơ của mỗi người tu luyện.

Vĩnh viễn không tắt.

Học Thương chân nhân đã đi xa.

Nhưng linh hồn của hắn, vẫn ở lại nơi này.

Cùng với, hy vọng của hắn.

Và những ngày tháng về sau của hắn.

Tất cả đều bắt đầu từ đây.

Từ Càn Nguyên Vân Sơn Đại Trận.N​ếu bạn​ thấy dòng nà​y,​ t​rang ​w​eb​ ​ki​a đã​ ​ă​n ​cắp​ n​ội dung

Một nơi của những phép màu.

Và của những giấc mơ.

Học Thương chân nhân sẽ mãi mãi nhớ về nơi này.

Như nhớ về khởi đầu của mình.

Và về những ngày tháng còn ở phía trước.

Tất cả đều ở đây.

Nơi mọi thứ bắt đầu.

Và cũng là nơi mọi thứ kết thúc.

Nhưng trên thực tế, không có kết thúc.

Chỉ có sự khởi đầu mới.

Và Học Thương chân nhân, chính là minh chứng cho điều đó.

Hắn sẽ tiếp tục.

Tiếp tục con đường của mình.

Với Càn Nguyên Vân Sơn Đại Trận trong tim.

Mãi mãi.

(Cầu nguyệt phiếu! Cầu nguyệt phiếu! Các đạo hữu ơi, xin hãy ủng hộ nguyệt phiếu!)