Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1485: Tam Tướng Thần Thông Tình Hình Sơn Linh (Cầu vé tháng)



“Tam Tướng Thần Thông?”

Lục Thiên Minh nghe vậy, trong lòng hơi động, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh: “Đạo hữu có thể nói rõ hơn một chút?”

Hắn đã từng nghe qua danh xưng này, nhưng chỉ biết đó là một loại thần thông vô cùng huyền diệu, có thể phân hóa thành ba đạo thân ảnh, mỗi một đạo đều có thực lực không kém bản thể, nhưng cụ thể chi tiết thì không rõ.

Đây là một loại thần thông cổ xưa, truyền thuyết do một vị tiền bối đại năng thời viễn cổ sáng tạo, có thể phân hóa thành ba đạo thân ảnh, mỗi đạo đều có thực lực ngang bằng bản thể, lại còn có thể độc lập tu luyện, thậm chí tu luyện những công pháp khác nhau, cuối cùng hợp nhất lại, uy lực vô cùng kinh người.

Bạch Hồng Tiên Tử thở dài một hơi, tiếp tục nói: “Nhưng loại thần thông này đã thất truyền từ lâu, chỉ còn lại một chút ghi chép trong điển tịch cổ xưa. Nghe nói muốn tu luyện loại thần thông này, cần phải có một loại linh vật đặc biệt gọi là ‘Tam Tướng Thần Thạch’ mới có thể thành công.”

“Đúng vậy, Tam Tướng Thần Thạch là một loại linh thạch trời sinh, trong nó chứa đựng một quy tắc lực lượng đặc biệt, có thể giúp tu sĩ phân hóa thần hồn, ngưng tụ thành thân ngoại hóa thân. Chỉ là loại linh thạch này cực kỳ hiếm có, ngay cả thời viễn cổ cũng rất ít khi xuất hiện, huống hồ là thời nay.” Bạch Hồng Tiên Tử lắc đầu nói.

Lục Thiên Minh trầm mặc một lát, rồi hỏi: “Vậy đạo hữu có biết nơi nào có thể tìm được Tam Tướng Thần Thạch không?”

“Nghe nói ở một số di tích thời viễn cổ có thể tìm thấy, nhưng cơ hội cực kỳ nhỏ. Ngoài ra, còn có một tin đồn, nói rằng ở vùng biển phía đông, có một hòn đảo gọi là ‘Tam Tướng Đảo’, trên đảo có thể có Tam Tướng Thần Thạch, nhưng tin đồn này chưa được xác thực.” Bạch Hồng Tiên Tử nói.

Lục Thiên Minh gật đầu, ghi nhớ thông tin này trong lòng. Hắn biết rằng muốn tu luyện Tam Tướng Thần Thông, Tam Tướng Thần Thạch là then chốt, nhưng hiện tại không phải lúc vội vàng tìm kiếm.

“Không dám, chỉ là một chút kiến thức nông cạn.” Bạch Hồng Tiên Tử cười nói, “Đúng rồi, đạo hữu hỏi về tình hình Sơn Linh, không biết có chuyện gì?”

Lục Thiên Minh nghe vậy, liền thẳng thắn nói: “Thực không giấu giếm đạo hữu, ta muốn tìm một vị Sơn Linh để hỏi thăm vài việc, không biết đạo hữu có biết nơi nào có Sơn Linh xuất hiện không?”

Bạch Hồng Tiên Tử suy nghĩ một lát, rồi nói: “Sơn Linh là linh thể của núi rừng, thường ẩn mình trong các dãy núi lớn, rất ít xuất hiện trước mặt người. Nhưng nghe nói gần đây, ở phía bắc ‘Thiên Sơn Mạch’, có người từng thấy Sơn Linh xuất hiện, chỉ là không biết tin tức này có đáng tin hay không.”

“Thiên Sơn Mạch?” Lục Thiên Minh nhíu mày, đây là một dãy núi lớn ở phía bắc, truyền thuyết có rất nhiều yêu thú cấp cao ẩn cư, rất nguy hiểm.

Đúng vậy, Thiên Sơn Mạch địa thế hiểm trở, bên trong có rất nhiều yêu thú hùng mạnh, thậm chí nghe nói còn có Yêu Vương ẩn cư, đạo hữu nếu muốn đi, nhất định phải cẩn thận.

Lục Thiên Minh gật đầu: “Đa tạ đạo hữu nhắc nhở, tại hạ sẽ cẩn thận.”

Hai người lại trò chuyện một lát, Bạch Hồng Tiên Tử cáo từ rời đi. Lục Thiên Minh đứng trong phòng, trong lòng suy nghĩ.

Tam Tướng Thần Thông, Tam Tướng Thần Thạch, Thiên Sơn Mạch, Sơn Linh… những thông tin này đều rất trọng yếu, hắn cần phải từ từ suy tính.

“Trước tiên đi Thiên Sơn Mạch tìm Sơn Linh, hỏi rõ tình hình Hỗn Độn Thần Thạch. Còn Tam Tướng Thần Thạch, có thể từ từ tìm hiểu.” Lục Thiên Minh quyết định.

Hắn lập tức rời khỏi phòng, chuẩn bị lên đường đến Thiên Sơn Mạch.

Đứng trước dãy núi mênh mông, Lục Thiên Minh cảm nhận được khí tức cổ xưa và hung lệ tỏa ra từ trong núi, trong lòng cũng hơi nghiêm trọng.

Nơi này quả nhiên không đơn giản.

Hắn điều động thần thức, cẩn thận cảm ứng xung quanh, sau đó thân hình lóe lên, bay vào trong núi.

Thiên Sơn Mạch rộng lớn vô biên, bên trong cây cối um tùm, yêu khí tràn ngập. Lục Thiên Minh điều động độn quang, cẩn thận né tránh những nơi có yêu khí quá nồng nặc, từ từ tìm kiếm tung tích của Sơn Linh.

Trên đường đi, hắn gặp không ít yêu thú, nhưng đều lặng lẽ né tránh. Mấy con yêu thú non nớt cảm nhận được uy áp từ hắn, cũng chẳng dám mon men lại gần.

Đi sâu vào trong núi, Lục Thiên Minh phát hiện khí tức ở đây càng thêm cổ xưa, thậm chí có một chút khí tức cấm chế cổ xưa sót lại.

“Chỗ này quả nhiên không đơn giản, có lẽ thật sự có Sơn Linh ẩn cư.” Lục Thiên Minh trong lòng thầm nghĩ.

Hắn tiếp tục đi về phía trước, đột nhiên, thần thức của hắn cảm nhận được một cỗ khí tức đặc biệt, khí tức này hòa hợp với thiên địa, tựa như một phần của núi rừng.

“Sơn Linh!”

Trước mắt hiện ra một thung lũng nhỏ, giữa thung lũng có một vũng nước trong vắt, tỏa ra khí tức linh khí thuần khiết.

Bên cạnh hồ nước, một lão già mặc áo xanh đang ngồi câu cá, vẻ mặt thư thái, trông như một ông lão nông dân bình thường.

Nhưng Lục Thiên Minh biết, ông lão này chính là Sơn Linh mà hắn đang tìm kiếm.

Hắn thu hết khí tức, nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất rồi bước về phía ông lão áo xanh.

Lão nhân áo xanh nghe tiếng, quay đầu lại nhìn, ánh mắt ôn hòa: “Tiểu hữu tìm lão phu có việc gì?”

“Vãn bối Lục Thiên Minh, có chuyện muốn thỉnh giáo tiền bối.” Lục Thiên Minh nói.

“Ồ? Nói đi.” Lão giả áo xanh gật đầu, vẻ mặt vẫn ôn hòa.

“Hỗn Độn Thần Thạch?” Lão giả áo xanh nghe vậy, ánh mắt hơi động, nhìn Lục Thiên Minh một cái, “Tiểu hữu muốn tìm Hỗn Độn Thần Thạch?”

Lão giả áo xanh trầm mặc một lát, rồi nói: “Hỗn Độn Thần Thạch là bảo vật trời sinh, cực kỳ hiếm có. Lão phu sống lâu năm ở đây, cũng chỉ nghe nói qua, chưa từng thấy tận mắt.”

Lục Thiên Minh nghe vậy, trong lòng hơi thất vọng, nhưng vẫn hỏi: “Vậy tiền bối có biết nơi nào có thể có Hỗn Độn Thần Thạch không?”

Lão giả áo xanh suy nghĩ một lát, rồi nói: “Nghe nói ở chỗ sâu nhất của ‘Hỗn Độn Cổ Vực’, có thể có Hỗn Độn Thần Thạch, nhưng nơi đó cực kỳ nguy hiểm, ngay cả Đại Thừa kỳ tu sĩ cũng khó lòng vào sâu.”

“Hỗn Độn Cổ Vực?” Lục Thiên Minh nhíu mày, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy danh từ này.

Lão giả áo xanh đáp: “Đúng thế, Hỗn Độn Cổ Vực là một vùng hiểm địa từ thời viễn cổ, tương truyền là nơi hỗn độn chưa khai hóa, bên trong tràn ngập khí hỗn độn, tu sĩ bình thường khó lòng chịu đựng nổi. Chỉ có những đại năng tu luyện công pháp hỗn độn mới có thể tiến vào đó.”

Lục Thiên Minh nghe vậy, trong lòng hơi động. Hắn tu luyện Hỗn Độn Đại Đạo Kinh, chính là công pháp hỗn độn, nói không chừng thật sự có thể tiến vào Hỗn Độn Cổ Vực.

“Đa tạ tiền bối chỉ điểm.” Lục Thiên Minh chắp tay nói.

Không cần khách sáo. Chỉ là nếu tiểu hữu muốn đến Hỗn Độn Cổ Vực, nhất định phải thận trọng, nơi đó hiểm nguy trùng điệp, chớ có khinh thường.

“Vãn bối ghi nhớ.” Lục Thiên Minh gật đầu.

Hắn tiếp tục hỏi thêm vài điều nữa, lão giả áo xanh cũng nhiệt tình đáp lời. Sau một lúc trò chuyện, Lục Thiên Minh cáo từ rời đi.

Rời khỏi Thiên Sơn Mạch, Lục Thiên Minh trong lòng suy nghĩ.

Hỗn Độn Cổ Vực, nơi này hẳn là có Hỗn Độn Thần Thạch. Chỉ là nơi đó nguy hiểm, hắn cần phải chuẩn bị kỹ càng mới được.

“Trước tiên trở về Bạch Hồng Thành, thu thập một ít tin tức về Hỗn Độn Cổ Vực, sau đó lại làm kế hoạch.” Lục Thiên Minh quyết định.

Hắn lập tức điều động độn quang, trở về Bạch Hồng Thành.Truyện​ được​ lấy​ ​từ​ khotruy​enchu.​clo​u​d

Trở về Bạch Hồng Thành, Lục Thiên Minh trực tiếp đến phòng trọ, bắt đầu thu thập tin tức về Hỗn Độn Cổ Vực.

Qua vài ngày tìm hiểu, hắn đại khái hiểu rõ tình hình Hỗn Độn Cổ Vực.

Hỗn Độn Cổ Vực tọa lạc ở biên giới phía tây của Linh Giới, là một vùng hiểm địa từ thời viễn cổ, bên trong tràn ngập khí hỗn độn, tu sĩ bình thường không thể nào bước vào. Chỉ có những đại năng tu luyện công pháp hỗn độn mới có thể tồn tại được nơi đó.

Truyền thuyết trong Hỗn Độn Cổ Vực có rất nhiều thiên tài địa bảo, thậm chí có Hỗn Độn Thần Thạch, nhưng cũng ẩn chứa vô số nguy hiểm, rất nhiều tu sĩ cường đại đều mất tích ở trong đó.

“Quả nhiên là chỗ hiểm địa.” Lục Thiên Minh thở dài một hơi, nhưng trong lòng không hề sợ hãi, ngược lại càng thêm mong đợi.

Hắn tu luyện Hỗn Độn Đại Đạo Kinh, chính là công pháp hỗn độn, nói không chừng tại Hỗn Độn Cổ Vực có thể có thu hoạch bất ngờ.

“Chuẩn bị một chút, liền lên đường đi Hỗn Độn Cổ Vực.” Lục Thiên Minh quyết định.

Hắn lập tức bắt đầu chuẩn bị, mua sắm một ít đan dược và pháp khí cần thiết, đồng thời còn đặc biệt mua một bản địa đồ về Hỗn Độn Cổ Vực, mặc dù địa đồ này không chi tiết, nhưng ít nhất có thể chỉ ra phương hướng đại khái.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Lục Thiên Minh lập tức lên đường, hướng về phía tây bay đi.

Hỗn Độn Cổ Vực cách Bạch Hồng Thành rất xa, dù Lục Thiên Minh toàn lực điều động độn quang, cũng phải mất hơn nửa tháng mới đến nơi.

Trên đường đi, hắn gặp phải không ít nguy hiểm, nhưng đều bị hắn hóa giải. Thông qua những trận chiến này, thực lực của hắn cũng có chút tinh tiến.

Cuối cùng, sau nửa tháng bay đi, Lục Thiên Minh đến được biên giới phía tây của Linh Giới.

Trước mắt là một vùng đất mênh mông, nhưng khí tức nơi đây vô cùng hỗn loạn, thiên địa linh khí đều bị một thứ khí xám xịt bao trùm, chính là hỗn độn khí.

“Hỗn Độn Cổ Vực, rốt cuộc đến rồi.” Lục Thiên Minh đứng ở bên ngoài, nhìn vào phía trong mảnh đất mênh mông, trong lòng cũng hơi nghiêm trọng.

Nơi này quả nhiên không đơn giản, hỗn độn khí nồng đặc đến mức tu sĩ bình thường khó lòng chịu nổi.

Hắn vận chuyển Hỗn Độn Đại Đạo Kinh, thân thể tỏa ra một luồng khí hỗn độn, dễ dàng hòa làm một với khí hỗn độn quanh mình.

“Quả nhiên, Hỗn Độn Đại Đạo Kinh có thể khống chế được loại khí hỗn độn này.” Lục Thiên Minh thầm mừng rỡ.

Hắn lập tức thân hình lóe lên, bay vào Hỗn Độn Cổ Vực.

Vừa mới bước vào, Lục Thiên Minh đã cảm nhận được một áp lực khổng lồ, khí hỗn độn như sóng triều ào ạt đánh tới, nếu không phải hắn tu luyện công pháp hỗn độn, chỉ sợ đã bị nghiền nát ngay lập tức.

Hắn điều động công pháp, từ từ thích ứng với áp lực này, sau đó mới bắt đầu tìm kiếm.

Hỗn Độn Cổ Vực bên trong địa thế phức tạp, có rất nhiều không gian vết nứt và cấm chế cổ xưa, Lục Thiên Minh phải cực kỳ cẩn thận mới có thể tiến về phía trước.

Trên đường đi, hắn phát hiện không ít thiên tài địa bảo, nhưng đều bị hắn bỏ qua. Mục tiêu của hắn rất rõ ràng, chính là Hỗn Độn Thần Thạch.

Càng tiến sâu vào bên trong, khí hỗn độn càng trở nên đậm đặc, thậm chí ngưng kết thành từng mảng sương mù xám xịt, che mất tầm nhìn.

Lục Thiên Minh điều động thần thức, cẩn thận cảm ứng xung quanh, tìm kiếm tung tích của Hỗn Độn Thần Thạch.

Đột nhiên, thần thức của hắn cảm nhận được một luồng dao động linh khí đặc biệt, ẩn mình trong khí hỗn độn, nếu không thật sự tập trung thì khó lòng phát hiện ra.

“Hỗn Độn Thần Thạch!”

Lục Thiên Minh trong lòng vui mừng, lập tức điều động độn quang, hướng về nơi phát ra ba động bay tới.

Chỉ thấy trước mặt là một cái hố sâu, trong hố sâu tỏa ra ánh sáng màu xám nhạt, chính là Hỗn Độn Thần Thạch.

Nhưng ngay lúc này, đột nhiên một tiếng gầm vang lên, một con cự thú màu xám từ trong hố sâu lao ra, hướng về Lục Thiên Minh vồ tới.

“Yêu thú hỗn độn!”

Lục Thiên Minh trong lòng giật mình, lập tức điều động pháp lực, một chưởng đánh ra.

Ầm!

Chưởng lực va chạm với cự thú màu xám, phát ra tiếng nổ lớn. Cự thú màu xám bị đánh bay ra, nhưng lập tức lại đứng dậy, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Lục Thiên Minh.

Con cự thú này hình dạng giống hổ, nhưng toàn thân bao phủ bởi vảy màu xám, tỏa ra khí tức hỗn độn nồng nặc, rõ ràng là một con yêu thú hỗn độn.

“Gầm!”

Cự thú màu xám gầm lên một tiếng, lại lần nữa vồ tới.

Lục Thiên Minh không dám khinh thường, lập tức điều động pháp bảo, bắt đầu chiến đấu với cự thú màu xám.

Con yêu thú hỗn độn này thực lực cực kỳ mạnh mẽ, ít nhất cũng ngang với tu sĩ Hợp Thể kỳ, lại thêm môi trường hỗn độn trợ lực, khiến nó càng thêm lợi hại.

Lục Thiên Minh toàn lực ứng phó, mới có thể đánh ngang tay với nó.

Hai bên đại chiến hơn trăm hiệp, cuối cùng Lục Thiên Minh lợi dụng một kẽ hở, một kiếm đâm xuyên yết hầu cự thú màu xám, mới kết thúc trận chiến này.

“Phù…”

Lục Thiên Minh thở dài một hơi, trên người cũng bị thương không nhẹ. Con yêu thú hỗn độn này quả nhiên khó đối phó.

Hắn điều tức một lát, sau đó mới đi đến bên hố sâu, nhìn vào bên trong.

Chỉ thấy trong hố sâu, có mấy khối thạch thạch màu xám, tỏa ra ánh sáng mờ ảo, chính là Hỗn Độn Thần Thạch.

“Hỗn Độn Thần Thạch, rốt cuộc tìm thấy rồi.” Lục Thiên Minh trong lòng vui mừng, lập tức thu hồi mấy khối Hỗn Độn Thần Thạch.

Mấy khối Hỗn Độn Thần Thạch này đều có kích thước bằng nắm tay, bên trong ẩn chứa lực lượng hỗn độn tinh thuần, chính là bảo vật hiếm có.

Thu hồi Hỗn Độn Thần Thạch, Lục Thiên Minh không dám ở lại lâu, lập tức rời khỏi Hỗn Độn Cổ Vực.

Rời khỏi Hỗn Độn Cổ Vực, Lục Thiên Minh mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Nơi này quả nhiên nguy hiểm, nếu không phải hắn tu luyện công pháp hỗn độn, sợ rằng đã mất mạng ở trong đó.

“Bây giờ đã có Hỗn Độn Thần Thạch, có thể bắt đầu tu luyện Hỗn Độn Đại Đạo Kinh tầng thứ tư rồi.” Lục Thiên Minh trong lòng vui mừng.Bạn​ ​đ​ang​ đọc t​ruyệ​n​ từ tra​ng khác

Hắn lập tức tìm một chỗ an toàn, bố trí cấm chế, bắt đầu bế quan tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua ba tháng.

Trong động phủ, Lục Thiên Minh mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

“Hỗn Độn Đại Đạo Kinh tầng thứ tư, rốt cuộa luyện thành rồi.” Hắn đứng dậy, cảm nhận được sức mạnh khổng lồ trong cơ thể, trong lòng vô cùng vui mừng.

Tu luyện thành tầng thứ tư, thực lực của hắn lại tăng lên một bậc lớn, hiện tại đã có thể so với Hợp Thể hậu kỳ tu sĩ.

“Tiếp theo, có thể bắt đầu tu luyện Tam Tướng Thần Thông rồi.” Lục Thiên Minh trong lòng thầm nghĩ.

Hắn lập tức rời khỏi động phủ, hướng về phía đông bay đi.

Tam Tướng Đảo, hắn phải đi tìm một chuyến.