Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1487: Thiên Chiếm Cửu Tinh – Gia Tộc Ngụy (Cầu vé tháng cầu đặt mua)



Thiên Chiếm Cửu Tinh, đây là một loại dị tượng thiên văn cực kỳ hiếm thấy.

Trong truyền thuyết, khi Cửu Tinh liên châu xuất hiện, ắt sẽ có một đại năng giáng thế, hoặc một trọng bảo chân chính xuất thế.

Mà lần này, Cửu Tinh Liên Châu xuất hiện trên đại lục Đông Hoang, vậy thì có nghĩa là, vị đại năng kia hoặc trọng bảo chân chính kia, đều đang ở tại đại lục Đông Hoang.

Điều này khiến vô số cao thủ khắp Đông Hoang đại lục đều sục sôi, náo động.

Họ đều muốn tìm ra vị đại năng ấy, hoặc là món trọng bảo kia.

Nhưng mà, Cửu Tinh Liên Châu chỉ lóe lên trong chốc lát rồi biến mất, chẳng để lại dấu vết gì, muốn tìm ra vị đại năng kia hoặc món trọng bảo ấy, khó khăn như lên trời.

Vì thế, không ít cao thủ đã buông xuôi.

Chỉ còn một số ít cao thủ vẫn kiên trì truy tìm.

Trong đó, có một người tên là Ngụy Vô Kỵ.

Ngụy Vô Kỵ là thiếu chủ của gia tộc Ngụy, một trong tứ đại gia tộc trên đại lục Đông Hoang.

Gia tộc Ngụy thế lực cực kỳ cường đại, không thua kém gì bất kỳ tông môn nào.

Mà Ngụy Vô Kỵ càng là thiên tài yêu nghiệt, tu vi đã đạt tới Hóa Thần cảnh, là một trong những thiếu niên cường giả trẻ tuổi nhất trên đại lục Đông Hoang.

Ngụy Vô Kỵ đối với dị tượng Thiên Chiếm Cửu Tinh này vô cùng hứng thú.

Hắn tin chắc rằng, vị đại năng kia hoặc món trọng bảo đó, nhất định có duyên phận với mình.

Vì vậy, hắn đã hạ lệnh, toàn bộ gia tộc Ngụy xuất động, tìm kiếm manh mối về dị tượng Thiên Chiếm Cửu Tinh.

Gia tộc Ngụy thế lực bao trùm khắp đại lục Đông Hoang, chỉ trong thời gian ngắn, đã thu thập được rất nhiều tin tức.

Trong đó, có một tin tức khiến Ngụy Vô Kỵ đặc biệt chú ý.

Đó là, vào thời điểm dị tượng Thiên Chiếm Cửu Tinh xuất hiện, có một đạo kim quang từ trên trời giáng xuống, rơi vào một ngọn núi hoang vu ở vùng biên giới phía tây đại lục Đông Hoang.

Ngọn núi hoang vu đó tên là Tử Vi Sơn.

Tử Vi Sơn là một ngọn núi hoang vu, rất ít người lui tới.

Nhưng mà, sau khi dị tượng Thiên Chiếm Cửu Tinh xuất hiện, Tử Vi Sơn đột nhiên bốc lên một đạo hào quang màu tím, xuyên thủng mây trời.

Điều này khiến cho rất nhiều người đều chú ý đến Tử Vi Sơn.

Ngụy Vô Kỵ cũng không ngoại lệ.

Hắn lập tức dẫn theo một nhóm cao thủ của gia tộc họ Ngụy, thẳng tiến về Tử Vi Sơn.

Tử Vi Sơn cách thành chủ Ngụy gia không xa, chỉ mất nửa ngày là đến nơi.

Khi Ngụy Vô Kỵ đến Tử Vi Sơn, phát hiện nơi đây đã tụ tập rất nhiều người.

Những người này đều là cao thủ từ khắp nơi trên đại lục Đông Hoang kéo về, bọn họ cũng nghe tin Tử Vi Sơn xuất hiện dị tượng, nên đến đây tìm kiếm cơ duyên.

Nhìn thấy Ngụy Vô Kỵ đến, rất nhiều người đều tỏ ra e dè.

Dù sao, Ngụy Vô Kỵ cũng là thiếu chủ của gia tộc Ngụy, thực lực cường đại, không phải ai cũng dám trêu chọc.

Ngụy Vô Kỵ cũng không để ý đến những người này, hắn trực tiếp dẫn người tiến vào Tử Vi Sơn.

Tử Vi Sơn rất lớn, bên trong núi rừng rậm rạp, yêu thú hoành hành.Bạ​n đa​ng​ đọc ​tru​yện ​từ​ t​rang k​h​á​c

Nhưng đối với Ngụy Vô Kỵ mà nói, những yêu thú này căn bản không đáng lo ngại.

Hắn dẫn người thẳng tiến vào chỗ sâu nhất của Tử Vi Sơn.

Rất nhanh, bọn họ đã đến một hang động.

Hang động này chính là nơi đạo kim quang kia rơi xuống.

Hang động rất sâu, bên trong tối om, tỏa ra một cỗ khí tức thần bí.

Ngụy Vô Kỵ không chút do dự, trực tiếp dẫn người tiến vào hang động.

Hang động rất sâu, bọn họ đi rất lâu mới đến đáy hang.

Đáy hang là một mảnh không gian rộng lớn, ở trung tâm có một cái đài đá.

Trên đài đá, đặt một cái hộp ngọc.

Cái hộp ngọc này tỏa ra ánh sáng lung linh, rõ ràng không phải vật phàm.

Ngụy Vô Kỵ trong lòng vui mừng, hắn biết, cái hộp ngọc này nhất định là trọng bảo liên quan đến dị tượng Thiên Chiếm Cửu Tinh.

Hắn lập tức bước lên, định cầm lấy cái hộp ngọc.

Nhưng vào lúc này, một đạo thanh âm lạnh lùng vang lên:

“Dừng tay!”

Ngụy Vô Kỵ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc áo bào đen không biết từ đâu xuất hiện, đang đứng ở cửa hang, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn.

Người đàn ông áo đen này khí tức âm trầm, tu vi đã đạt tới Hóa Thần cảnh đỉnh phong, không hề thua kém Ngụy Vô Kỵ.

Ngụy Vô Kỵ nhíu mày, hỏi:

“Ngươi là ai?”

“Ta là chủ nhân của cái hộp ngọc này.”

Ngụy Vô Kỵ nghe vậy, trong lòng cảnh giác.

Hắn biết, người đàn ông áo đen này nhất định cũng là vì cái hộp ngọc này mà đến.

Hắn lạnh giọng nói:

“Cái hộp ngọc này là ta tìm thấy trước, nên thuộc về ta.”

Người đàn ông áo đen lại cười lạnh:

“Ngươi tìm thấy trước chính là của ngươi? Thật là buồn cười! Cái hộp ngọc này vốn là của ta, chỉ là bị ta cất giấu ở nơi này mà thôi. Hôm nay ta đến đây chính là để lấy lại nó.”

Ngụy Vô Kỵ hừ lạnh một tiếng, nói:

“Vậy thì xem ngươi có bản lĩnh gì để lấy đi!”

Dứt lời, hắn trực tiếp xuất thủ, một chưởng đánh về phía người đàn ông áo đen.

Người đàn ông áo đen cũng không chút sợ hãi, đón đánh một chưởng.

Hai người lập tức đánh nhau tại chỗ.T​r​uyện​ được lấy ​từ khotru​y​enchu.​cl​oud

Hai đại cao thủ Hóa Thần giao đấu, uy thế kinh thiên động địa, khiến cả hang động rung chuyển.

Những cao thủ Ngụy gia đi theo Ngụy Vô Kỵ vội vàng lùi xa, sợ bị vạ lây.

Cả hai đều là cao thủ đỉnh phong Hóa Thần cảnh, thực lực ngang tài ngang sức, muốn phân cao thấp chẳng dễ dàng.

Hắn biết, nếu cứ kéo dài thế này, chắc chắn sẽ thu hút thêm nhiều cao thủ khác tới, đến lúc đó muốn đoạt được hộp ngọc sẽ càng khó khăn hơn.

Vì vậy, hắn quyết định sử dụng tuyệt chiêu.

Hắn rút ra một thanh trường kiếm, thanh kiếm này tên là Tử Vi Kiếm, vốn là bảo vật trấn tộc của gia tộc họ Ngụy, uy lực vô cùng kinh người.

Ngụy Vô Kỵ cầm Tử Vi Kiếm, một kiếm chém về phía người đàn ông áo đen.

Kiếm quang lóe lên, mang theo sát khí kinh thiên.

Người đàn ông áo đen thấy vậy, trong mắt cũng lóe lên một tia ngưng trọng.

Hắn biết, thanh kiếm này không đơn giản.

Hắn lập tức lấy ra một mặt hắc kỳ, kỳ này tên là “Âm Hồn Kỳ”, cũng là một kiện pháp bảo cường đại.

Hắc kỳ vung lên, hóa thành một màn đen, ngăn cản kiếm quang.

Kiếm quang và màn đen va chạm, bùng nổ ra một tiếng nổ kinh thiên.

Cả hang động đều rung chuyển dữ dội, dường như sắp sụp đổ.

Ngụy Vô Kỵ và người đàn ông áo đen đều bị chấn động lui lại mấy bước.

Hai người đều tỏ ra chấn kinh.

Bọn họ đều không ngờ, đối phương lại có pháp bảo mạnh như vậy.

Nhưng mà, Ngụy Vô Kỵ vẫn không từ bỏ.

Hắn lần nữa cầm kiếm tấn công, kiếm thế càng thêm lăng lệ.

Người đàn ông áo đen cũng không chịu thua, điều khiển Âm Hồn Kỳ nghênh chiến.

Hai người lại đánh nhau hơn trăm chiêu, nhưng vẫn không phân thắng bại.

Lúc này, ngoài hang động đột nhiên truyền đến một trận tiếng ồn ào.

Rõ ràng là có thêm cao thủ đến.

Ngụy Vô Kỵ và người đàn ông áo đen đều biến sắc.

Bọn họ biết, không thể tiếp tục kéo dài nữa.

Ngụy Vô Kỵ quyết định liều mạng.

Hắn đốt cháy tinh huyết, thúc giục Tử Vi Kiếm, phát ra một kiếm cuối cùng.

Kiếm quang này uy lực vô cùng kinh khủng, dường như có thể chém nát hư không.

Người đàn ông áo đen thấy vậy, cũng không dám khinh thường, hắn cũng đốt cháy tinh huyết, thúc giục Âm Hồn Kỳ, nghênh đón kiếm quang.

Ầm!

Một tiếng nổ kinh thiên, cả hang động sụp đổ.

Một lúc lâu sau, Ngụy Vô Kỵ mới từ trong đống đổ nát bò ra.

Hắn bị thương nặng, khí tức suy yếu.

Nhưng mà, hắn vẫn nhớ tới cái hộp ngọc.

Hắn lập tức tìm kiếm trong đống đổ nát, rất nhanh đã tìm thấy cái hộp ngọc.

Cái hộp ngọc vẫn còn nguyên vẹn, tỏa ra ánh sáng lung linh.

Ngụy Vô Kỵ trong lòng vui mừng, hắn lập tức cầm lấy cái hộp ngọc, sau đó nhanh chóng rời khỏi nơi này.Bạ​n đ​a​ng đọc t​ru​yện từ tra​n​g​ ​kh​ác

Sau khi Ngụy Vô Kỵ rời đi, người đàn ông áo đen cũng từ trong đống đổ nát bò ra.

Hắn cũng bị thương nặng, ánh mắt âm trầm nhìn theo bóng lưng Ngụy Vô Kỵ.

“Ngụy Vô Kỵ, ngươi đừng hòng thoát được!”

Người đàn ông áo đen lẩm bẩm một câu, sau đó cũng nhanh chóng rời đi.

Mà tại Tử Vi Sơn, cuộc chiến giành cái hộp ngọc vẫn chưa kết thúc.

Rất nhiều cường giả đều biết được tin tức về cái hộp ngọc, bọn họ đều đang tìm kiếm Ngụy Vô Kỵ, muốn cướp đoạt cái hộp ngọc.

Ngụy Vô Kỵ cũng biết mình đang gặp nguy hiểm, hắn vội vàng trở về gia tộc Ngụy.

Chỉ có trở về gia tộc Ngụy, hắn mới có thể an toàn.

Nhưng mà, trên đường về, hắn liên tục bị truy sát.

Những kẻ truy sát hắn đều là cao thủ, trong đó thậm chí còn có cả nhân vật đã đạt tới cảnh giới Hóa Thần.

Ngụy Vô Kỵ dù thực lực cường đại, nhưng cũng không thể địch nổi nhiều người như vậy.

Hắn liên tục bị thương, khí tức càng lúc càng suy yếu.

Cuối cùng, hắn bị một nhóm cao thủ vây khốn trong một thung lũng.

Nhóm cao thủ này tổng cộng hơn mười người, tu vi đều không thấp, trong đó có ba người đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần.

Ngụy Vô Kỵ bị thương nặng, căn bản không phải là đối thủ của bọn họ.

Hắn biết, hôm nay khó thoát khỏi kiếp nạn.

Nhưng mà, hắn không cam lòng.

Hắn còn chưa kịp xem cái hộp ngọc bên trong rốt cuộc có thứ gì.

Hắn còn chưa kịp thực hiện ước mơ của mình.

“Chẳng lẽ, hôm nay ta thật sự phải chết ở đây?”

Ngụy Vô Kỵ trong lòng nghĩ một cách bất lực.

Nhưng vào lúc này, một đạo thanh âm đột nhiên vang lên:

“Thiếu chủ, chúng ta đến giúp ngươi!”

Ngụy Vô Kỵ nghe thấy thanh âm, lập tức ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy một nhóm cao thủ đang lao vun vút về phía hắn.

Những người này đều là tộc nhân của gia tộc hắn.

Rõ ràng là gia tộc Ngụy đã nhận được tin tức, phái người đến ứng cứu.

Ngụy Vô Kỵ trong lòng vui mừng, hắn biết, mình có thể được cứu.

Nhóm cường giả Ngụy gia rất nhanh đã bay tới, cùng nhóm cường giả truy sát đánh nhau.

Hai bên lập tức đánh nhau kịch liệt.

Ngụy Vô Kỵ cũng nhân cơ hội này, nhanh chóng rời khỏi thung lũng.

Hắn biết, nơi đây không thể ở lâu được.

Hắn phải nhanh chóng trở về gia tộc Ngụy.

Ngụy Vô Kỵ một mực bay về phía gia tộc Ngụy.

Trên đường đi, hắn lại gặp phải vài lần truy sát, nhưng đều bị hắn tránh thoát.

Cuối cùng, hắn đã trở về an toàn đến gia tộc Ngụy.

Về đến gia tộc Ngụy, Ngụy Vô Kỵ lập tức bế quan dưỡng thương.

Hắn bị thương rất nặng, cần thời gian dài để điều trị.

Mà cái hộp ngọc kia, hắn giao cho gia tộc Ngụy bảo quản.

Gia tộc Ngụy đối với cái hộp ngọc này cũng vô cùng coi trọng, lập tức triệu tập các trưởng lão lại, cùng nhau nghiên cứu.

Nhưng mà, cái hộp ngọc này dường như có cấm chế, căn bản không thể mở ra.

Gia tộc Ngụy đã dùng rất nhiều phương pháp, nhưng đều không thể phá giải cấm chế.

Điều này khiến cho gia tộc Ngụy đều cảm thấy rất kỳ lạ.

Bọn họ không biết, cái hộp ngọc này rốt cuộc có thứ gì, lại cần phải thiết lập cấm chế mạnh mẽ như vậy.

Nhưng mà, bọn họ cũng không từ bỏ.

Bọn họ tin rằng, chỉ cần cho bọn họ thời gian, nhất định có thể phá giải cấm chế, mở ra cái hộp ngọc.

Mà Ngụy Vô Kỵ, sau khi bế quan dưỡng thương, cũng bắt đầu tu luyện trở lại.

Hắn biết, thực lực của mình vẫn còn quá yếu.

Hắn phải nhanh chóng tăng cường thực lực, chỉ có như vậy mới có thể bảo vệ được bản thân, bảo vệ được gia tộc.

Hắn đã đột phá từ Hóa Thần cảnh sơ kỳ đến Hóa Thần cảnh trung kỳ.

Một ngày nọ, Ngụy Vô Kỵ đang tu luyện, đột nhiên nhận được tin tức từ gia tộc.

Gia tộc Ngụy đã phá giải được cấm chế trên cái hộp ngọc, mở ra được cái hộp ngọc.

Ngụy Vô Kỵ nghe tin, lập tức xuất quan, đi đến đại điện của gia tộc.

Tại đại điện, các trưởng lão của gia tộc Ngụy đều tụ tập, trên mặt đều mang vẻ mặt nghiêm túc.

Ở trung tâm đại điện, đặt cái hộp ngọc kia.

Cái hộp ngọc đã được mở ra, bên trong đặt một quyển sách cổ.

Quyển sách cổ này tỏa ra ánh sáng lung linh, rõ ràng không phải vật phàm.

Ngụy Vô Kỵ bước lên, cầm lấy quyển sách cổ.

Hắn mở ra xem, chỉ thấy trên sách viết bốn chữ lớn:

“Thiên Chiếm Cửu Tinh!”

Ngụy Vô Kỵ trong lòng chấn động, hắn biết, quyển sách cổ này nhất định có liên quan đến dị tượng Thiên Chiếm Cửu Tinh.

Hắn tiếp tục lật xem, phát hiện quyển sách cổ này ghi chép một môn công pháp tên là “Cửu Tinh Quyết”.

Cửu Tinh Quyết là một môn công pháp cực kỳ cường đại, tu luyện đến cảnh giới đại thành, có thể dẫn động lực lượng Cửu Tinh, uy lực vô cùng kinh khủng.

Ngụy Vô Kỵ xem xong, trong lòng vô cùng phấn khích.

Hắn biết, mình đã tìm được bảo vật.

Cái hộp ngọc này, quả nhiên là trọng bảo liên quan đến dị tượng Thiên Chiếm Cửu Tinh.

Mà quyển sách cổ này, chính là bí tịch công pháp mà hắn mơ ước.

Ngụy Vô Kỵ lập tức quyết định, tu luyện Cửu Tinh Quyết.

Hắn tin rằng, chỉ cần tu luyện thành công Cửu Tinh Quyết, thực lực của hắn nhất định sẽ tăng vọt, thậm chí có thể đột phá đến cảnh giới cao hơn.

Vì vậy, hắn lại một lần nữa bế quan, bắt đầu tu luyện Cửu Tinh Quyết.

Cửu Tinh Quyết là một môn công pháp cực kỳ thần bí, tu luyện rất khó khăn.

Nhưng Ngụy Vô Kỵ không sợ khó khăn, hắn kiên trì tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua một năm.

Trong một năm này, Ngụy Vô Kỵ một mực bế quan tu luyện Cửu Tinh Quyết.

Thực lực của hắn cũng tăng lên nhanh chóng, đã đột phá từ Hóa Thần cảnh trung kỳ đến Hóa Thần cảnh hậu kỳ.

Tốc độ tu luyện như vậy, có thể nói là kinh người.

Nhưng mà, Ngụy Vô Kỵ vẫn chưa hài lòng.

Hắn biết, mình còn cần phải cố gắng hơn nữa.

Hắn muốn tu luyện Cửu Tinh Quyết đến cảnh giới đại thành.

Chỉ có như vậy, hắn mới có thể vươn tới đỉnh cao, che chở cho gia tộc và bảo vệ chính mình.

Mà tại gia tộc Ngụy, mọi người cũng đều biết Ngụy Vô Kỵ đang tu luyện Cửu Tinh Quyết.

Mọi người trong gia tộc đều đặt kỳ vọng lớn lao vào Ngụy Vô Kỵ, mong rằng hắn có thể tu luyện thành công, trở thành trụ cột tối cao của gia tộc họ Ngụy.

Thời gian cứ thế trôi qua, Ngụy Vô Kỵ vẫn đang bế quan tu luyện.

Mà câu chuyện về dị tượng Thiên Chiếm Cửu Tinh, cũng dần dần bị mọi người lãng quên.

Chỉ có gia tộc Ngụy, vẫn còn nhớ rõ câu chuyện này.

Họ biết rằng, Ngụy Vô Kỵ nhất định sẽ trở thành một cao thủ đỉnh cao, dẫn dắt gia tộc Ngụy bước lên đỉnh vinh quang rực rỡ.

(Cầu vé tháng cầu đặt mua)