Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1510: Cuộc Đàm Phán Ba Phe – Trước Thềm Phù Hội (Cầu Vé Tháng)



“Lôi, ngươi đã tới.”

Trong một gian phòng khách trang nhã, Vân Tử Huyền nhìn thấy Lôi Đạo Nguyên bước vào, khẽ mỉm cười gật đầu.

Lôi Đạo Nguyên cũng cười, tiến lên ngồi xuống: “Đại sư Vân, đã lâu không gặp, ngươi vẫn khỏe chứ?”

“Ta vẫn tốt.” Vân Tử Huyền nhẹ nhàng rót một chén trà, đẩy về phía Lôi Đạo Nguyên, “Ngươi lần này đến, chắc hẳn là vì chuyện Phù Hội?”

Lôi Đạo Nguyên không giấu giếm, gật đầu: “Đúng vậy, Phù Hội lần này, ta Lôi gia nhất định phải giành được một tên trong ba vị trí hàng đầu. Đại sư Vân, ngươi cũng biết, Lôi gia ta những năm gần đây… hơi khó khăn.”

Vân Tử Huyền khẽ thở dài: “Ta hiểu. Nhưng lần này, tình thế phức tạp hơn nhiều so với dự đoán. Không chỉ có các thế lực lớn nhỏ trong thành, ngay cả một số lão gia hỏa ẩn thân nhiều năm cũng đều xuất hiện. Nghe nói, ‘Thiên Cơ Các’ bên đó cũng đã cử người tới.”

“Thiên Cơ Các?” Lôi Đạo Nguyên nhíu mày, “Bọn họ cũng nhúng tay vào?”

Đúng vậy.

“Chuyện này là thật?” Lôi Đạo Nguyên trong mắt lóe lên tia kinh ngạc.

“Chưa xác định được.” Vân Tử Huyền lắc đầu, “Nhưng dù là tin đồn, cũng đủ để khiến vô số người điên cuồng. Lôi, ngươi phải chuẩn bị tâm lý.”

Lôi Đạo Nguyên trầm mặc một lúc, rồi hỏi: “Đại sư Vân, ngươi gọi ta đến, không chỉ là để nói những chuyện này chứ?”

Vân Tử Huyền nghe vậy, khẽ mỉm cười: “Quả nhiên không gạt được ngươi. Thực ra, lần này ta mời ngươi đến, là muốn cùng ngươi liên thủ.”

“Liên thủ?” Lôi Đạo Nguyên hơi nghi hoặc.

“Đúng vậy.” Vân Tử Huyền gật đầu, “Phù Hội lần này, ngoài việc so tài chế phù, còn có một vòng ‘Tranh Bá’. Trong đó, không chỉ đấu pháp lực, còn đấu trí tuệ và nhãn lực. Chỉ dựa vào một mình Lôi gia hay Vân gia, e rằng đều khó có thể chiếm được ưu thế. Nhưng nếu hai nhà chúng ta liên thủ, dựa vào tài nguyên và thông tin của cả hai bên, cơ hội sẽ lớn hơn nhiều.”

Lôi Đạo Nguyên trầm tư, ánh mắt chớp chớp: “Đại sư Vân nói cũng có lý. Nhưng… ta phải về hỏi ý kiến các trưởng lão trong tộc.”

“Đương nhiên.” Vân Tử Huyền cười nói, “Ta đã chuẩn bị thư hợp tác, ngươi có thể mang về cho các trưởng lão Lôi gia xem xét. Chỉ là… thời gian không còn nhiều, Phù Hội sẽ bắt đầu sau ba ngày nữa.”

“Ta hiểu rồi.” Lôi Đạo Nguyên đứng dậy, “Ta sẽ sớm cho ngươi biết đáp án.”

“Chờ tin tốt của ngươi.” Vân Tử Huyền cũng đứng dậy tiễn khách.

Sau khi Lôi Đạo Nguyên rời đi, một bóng người từ sau bình phong đi ra, chính là Vân Thanh Nhi.

“Phụ thân, ngài thực sự tin tưởng Lôi gia sao?” Vân Thanh Nhi hỏi.

Vân Tử Huyền nhìn về phía cửa, thần sắc phức tạp: “Không phải tin hay không tin, mà là hiện tại, chúng ta không có lựa chọn nào khác. Thiên Cơ Các đã nhúng tay vào, tình thế đã vượt quá tầm kiểm soát. Liên thủ với Lôi gia, ít nhất có thể tăng thêm một phần sức mạnh.”

“Thiên Cơ Các… thực lực của bọn họ thật sự đáng sợ như lời đồn sao?” Vân Thanh Nhi hơi lo lắng.

Vân Tử Huyền khẽ gật đầu, trong mắt lóe lên vẻ kiêng dè: “Đáng sợ hơn nhiều so với lời đồn. Thiên Cơ Các am hiểu thiên cơ, toán đoán vận mệnh, từ xưa đến nay chưa từng can dự vào tranh đấu thế tục. Lần này bọn họ đột nhiên xuất hiện, chắc chắn có đại sự xảy ra. Chúng ta phải cẩn thận mới được.”

Vân Thanh Nhi trầm mặc, trong lòng dâng lên một tầng mây mù.

Cùng lúc đó, tại một tòa lầu các khác trong thành.

Một nam tử mặc áo trắng, khuôn mặt tuấn tú, đang ngồi bên cửa sổ, nhìn cảnh vật nhộn nhịp ngoài đường, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.

“Sư huynh, tin tức đã truyền ra, hiện tại cả thành đều đang bàn tán về chuyện ‘Cực phẩm Linh phù’.” Một thiếu nữ mặc áo xanh đi đến, khẽ nói.

Nam tử áo trắng khẽ gật đầu: “Làm tốt lắm. Chỉ có để nước đục, chúng ta mới có thể dễ dàng bắt cá.”

“Chỉ là… sư huynh, chúng ta lần này lặn lội từ xa tới đây, thực sự chỉ vì một tấm Linh phù sao?” Thiếu nữ áo xanh có chút không hiểu.

Nam tử áo trắng quay đầu nhìn cô, trong mắt lóe lên tia thần bí: “Sư muội, ngươi cho rằng, chỉ là một tấm Linh phù đơn giản sao? Tấm Linh phù đó… liên quan đến một bí mật thiên cổ. Một khi xuất hiện, đủ để làm rung chuyển cả Tam Giới.”

Thiếu nữ áo xanh nghe vậy, trong mắt lộ vẻ kinh hãi.

Nam tử áo trắng không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn ra xa, trong mắt như có tinh thần lấp lánh.

“Phù Hội… thật sự rất đáng mong đợi.”

Ba ngày sau, Phù Hội chính thức bắt đầu.

Toàn bộ Phù Thành đều tràn ngập không khí náo nhiệt, các đại thế lực từ khắp nơi đổ về, các cao thủ ẩn cư cũng lần lượt xuất hiện.

Một cuộc tranh tài long tranh hổ đấu, sắp sửa mở màn.

Mà ở nơi này, số phận của mỗi người, cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy này, không thể tự chủ.