Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1541: Cùng Nhau Cho Nhau Bước Lùi, Ho Ra Máu Đền Bù (Cầu Nguyệt Phiếu Cầu Nguyệt Phiếu)



“Thiếu gia, ngài không sao chứ?”

Một đạo thanh âm trầm thấp vang lên, sau đó, một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện bên cạnh Phong Thần Vũ, chính là Lão Lục.

Lão Lục nhìn thấy Phong Thần Vũ mặt tái nhợt, khóe miệng dính máu, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi, ánh mắt sắc bén như đao quét về phía Lâm Dật.

“Ngươi đã làm gì với thiếu gia của ta?”

Lâm Dật cười nhạt một tiếng, không nói gì, chỉ là nhìn Phong Thần Vũ.

Phong Thần Vũ hít một hơi thật sâu, lau sạch vết máu ở khóe miệng, lắc đầu nói: “Không sao, chỉ là bị khí cơ phản chấn.”

Lão Lục nghe vậy, sắc mặt hơi trầm xuống, nhưng cũng không nói thêm gì, chỉ là đứng im lặng sau lưng Phong Thần Vũ, ánh mắt vẫn không rời Lâm Dật.

Phong Thần Vũ nhìn Lâm Dật, trong mắt lóe lên một tia phức tạp, nói: “Đạo hữu thật sự là thâm tàng bất lộ, ta thua.”

Lâm Dật cười cười, nói: “Phong đạo hữu quá khen, chỉ là may mắn thôi.”

Phong Thần Vũ lắc đầu, không tiếp tục chủ đề này, mà là hỏi: “Vậy bây giờ, đạo hữu có thể nói rõ, tại sao lại đến đây tìm ta chưa?”

Lâm Dật gật đầu, nói: “Tự nhiên là có chuyện muốn thương lượng với Phong đạo hữu.”

“Xin nói.”

Ta muốn mua lại toàn bộ khu đất mà Phong gia các ngươi đang nắm giữ ở phía đông thành Thiên Phong.

Phong Thần Vũ nghe vậy, sắc mặt hơi biến đổi, lông mày cau lại: “Đạo hữu, khu vực phía đông thành Thiên Phong tuy không phải là khu vực trọng yếu nhất, nhưng cũng là nơi Phong gia chúng ta đã kinh doanh nhiều năm, giá trị không hề nhỏ. Đạo hữu đột nhiên muốn mua lại, chẳng lẽ…”

Lâm Dật cắt ngang lời hắn, nói: “Phong đạo hữu không cần phải suy đoán nhiều, ta chỉ là cảm thấy khu vực đó rất thích hợp để phát triển một số việc riêng của ta. Nếu Phong đạo hữu đồng ý, giá cả chúng ta có thể thương lượng.”

Phong Thần Vũ trầm mặc một lúc, trong lòng nhanh chóng suy tính.

Việc Lâm Dật đột nhiên xuất hiện, lại có tu vi cao thâm như vậy, tuyệt đối không phải người tầm thường. Hắn muốn mua lại đất đai ở khu vực phía đông, chắc chắn có mục đích khác. Nhưng vừa rồi giao đấu, hắn đã rõ ràng thua kém, nếu cứng rắn từ chối, e rằng sẽ gây ra phiền phức không cần thiết.

Sau một hồi cân nhắc, Phong Thần Vũ mở miệng: “Đạo hữu, khu vực phía đông thành Thiên Phong đối với Phong gia mà nói, ý nghĩa không hề nhỏ. Nếu đạo hữu thực sự muốn, ta cũng không phải là không thể nhượng bộ. Chỉ là…”

“Chỉ là gì?” Lâm Dật hỏi.

“Chỉ là giá cả, phải khiến ta hài lòng.” Phong Thần Vũ nói, ánh mắt chớp lên, “Ngoài ra, ta còn có một điều kiện.”

“Nói xem.”

“Đạo hữu phải hứa, sau khi mua lại đất đai, không được làm tổn hại đến lợi ích của Phong gia ở những khu vực khác trong thành Thiên Phong.” Phong Thần Vũ nghiêm túc nói.

Lâm Dật nghe vậy, khẽ mỉm cười, gật đầu nói: “Điều kiện này, ta có thể đồng ý.”

“Tốt!” Phong Thần Vũ vỗ tay một cái, “Vậy chúng ta có thể bắt đầu thương lượng giá cả.”

Hai người lập tức bắt đầu thương lượng cụ thể về giá cả. Phong Thần Vũ rõ ràng là người kinh doanh lão luyện, đưa ra giá cực kỳ cao. Nhưng Lâm Dật cũng không phải dạng vừa, từng bước từng bước trả giá, cuối cùng đạt được một mức giá mà cả hai đều có thể chấp nhận.

Sau khi thương lượng xong, Phong Thần Vũ lấy ra một trương địa đồ, chỉ vào khu vực phía đông thành Thiên Phong, nói: “Đây là tất cả đất đai mà Phong gia nắm giữ ở khu vực này. Tổng cộng ba mươi bảy mảnh, diện tích lớn nhỏ khác nhau. Đạo hữu có thể tự mình lựa chọn.”

Lâm Dật nhìn qua địa đồ, trong mắt lóe lên một tia hài lòng, gật đầu nói: “Không cần, ta muốn tất cả.”

Phong Thần Vũ hơi kinh ngạc, nhưng cũng không nói thêm gì, chỉ là gật đầu: “Được.”

Sau đó, hai người ký kết khế ước, Lâm Dật trả tiền, Phong Thần Vũ giao địa đồ và các giấy tờ liên quan.

Sau khi hoàn tất giao dịch, Phong Thần Vũ nhìn Lâm Dật, chợt hỏi: “Đạo hữu, ta có một câu hỏi, không biết có nên hỏi hay không?”

“Xin cứ nói.”

“Đạo hữu mua nhiều đất đai như vậy, rốt cuộc là muốn làm gì?” Phong Thần Vũ hỏi, trong mắt tràn đầy tò mò.

Lâm Dật cười cười, nói: “Đến lúc đó, Phong đạo hữu tự nhiên sẽ biết.”

Nói xong, hắn không đợi Phong Thần Vũ phản ứng, xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của Lâm Dật dần xa, Phong Thần Vũ trầm mặc một lúc lâu, rồi thở dài một tiếng.

“Thiếu gia, người này…” Lão Lục lên tiếng hỏi.

Phong Thần Vũ lắc đầu, nói: “Hắn thâm bất khả trắc, tốt nhất đừng đắc tội. Hơn nữa, lần này chúng ta cũng chẳng thiệt hại gì.”

Lão Lục gật đầu, không nói gì thêm.

Mà Lâm Dật, sau khi rời khỏi phủ Phong Thần Vũ, lập tức trở về chỗ ở của mình.

Hắn lấy ra địa đồ vừa mua được, nhìn kỹ khu vực phía đông thành Thiên Phong, trong mắt lóe lên một tia quang mang.

“Khu vực phía đông… nơi đó, chính là then chốt của kế hoạch tiếp theo.”

Hắn thu hồi địa đồ, ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu điều tức.Nếu bạn ​thấy dò​ng n​à​y,​ ​tr​a​n​g ​w​eb​ k​ia đã ​ăn ​cắp nộ​i dun​g

Lần giao đấu với Phong Thần Vũ vừa rồi, tuy hắn chiếm thượng phong, nhưng cũng tiêu hao không ít chân khí. Bây giờ, hắn cần nhanh chóng khôi phục.

Mà ở một nơi khác trong thành Thiên Phong, trong một tòa nhà trang nhã.

Một người đàn ông trung niên mặc áo bào xanh đang ngồi trong phòng khách, nghe thuộc hạ báo cáo.

“Chủ nhân, vừa nhận được tin tức, Phong Thần Vũ đã bán toàn bộ đất đai ở khu vực phía đông cho một người tên là Lâm Dật.”

Người đàn ông áo bào xanh nghe vậy, lông mày hơi nhíu lại: “Lâm Dật? Là ai?”

“Hiện tại vẫn chưa rõ lai lịch, chỉ biết người này xuất hiện ở thành Thiên Phong không lâu, nhưng tu vi rất cao, ngay cả Phong Thần Vũ cũng không phải là đối thủ.”

Người đàn ông áo bào xanh trầm mặc một lúc, rồi nói: “Điều tra cho ta, xem người này rốt cuộc là thần thánh phương nào.”

“Vâng!”

Sau khi thuộc hạ rời đi, người đàn ông áo bào xanh đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra phía xa, trong mắt lóe lên một tia lo lắng.

“Lâm Dật… ngươi đến đây, rốt cuộc là vì mục đích gì?”

Hắn có linh cảm, sự xuất hiện của người này, chắc chắn sẽ làm thay đổi cục diện của thành Thiên Phong.

Mà lúc này, Lâm Dật đã hoàn toàn khôi phục.

Hắn mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

“Được rồi, tiếp theo, là bắt đầu thực hiện kế hoạch.”

Hắn đứng dậy, đi ra ngoài.

Mục tiêu tiếp theo của hắn, là một thế lực khác trong thành Thiên Phong – Vân gia.

Vân gia, cũng là một trong những thế lực lớn ở thành Thiên Phong, thực lực không kém gì Phong gia. Mà Lâm Dật lần này muốn tìm, chính là thiếu gia của Vân gia – Vân Phiêu.

Theo tin tức hắn nắm được, Vân Phiêu là một người rất đặc biệt, tuy là thiếu gia của Vân gia, nhưng lại không thích quản lý gia tộc, mà chỉ thích du ngoạn sơn thủy, nghiên cứu kỳ môn thuật số.

Nhưng chính vì vậy, hắn lại nắm giữ rất nhiều bí mật mà người khác không biết.

Lâm Dật tin rằng, thông qua Vân Phiêu, hắn có thể hiểu rõ hơn về thành Thiên Phong, thậm chí là về thế lực đứng sau thành Thiên Phong.

Không lâu sau, Lâm Dật đã đến trước một ngôi nhà nhỏ bên ngoài thành Thiên Phong.

Ngôi nhà nhỏ này nằm ở một ngọn núi nhỏ, xung quanh cây cối xanh tươi, hoa cỏ đua nở, không khí trong lành, thật sự là một nơi tu dưỡng tốt.

Lâm Dật đi đến trước cửa, khẽ gõ cửa.

Một lúc sau, cửa mở ra, một thanh niên mặc áo trắng, dung mạo tuấn tú xuất hiện trước mặt hắn.

Người này chính là Vân Phiêu.

Vân Phiêu nhìn Lâm Dật, hơi kinh ngạc, hỏi: “Ngươi là?”

Lâm Dật cười cười, nói: “Tại hạ Lâm Dật, xin được bái kiến Vân công tử.”

Vân Phiêu nghe vậy, sắc mặt hơi biến đổi, nói: “Ngươi biết ta?”

“Thiếu gia Vân gia, ai mà chẳng biết.” Lâm Dật nói.

Vân Phiêu trầm mặc một lúc, rồi nói: “Vào đi.”

Lâm Dật theo Vân Phiêu vào trong nhà, phát hiện nội thất bên trong rất đơn giản, chỉ có một bàn, vài cái ghế, và một giá sách đầy sách.

Vân Phiêu mời Lâm Dật ngồi, rồi hỏi: “Không biết Lâm công tử tìm ta, có việc gì?”

Lâm Dật cũng không vòng vo, trực tiếp nói: “Ta muốn hỏi Vân công tử một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Về ‘Cổ Kính Đài’.” Lâm Dật nói, ánh mắt chăm chú nhìn Vân Phiêu.

Vân Phiêu nghe thấy ba chữ “Cổ Kính Đài”, sắc mặt lập tức thay đổi, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.

“Ngươi… ngươi làm sao biết Cổ Kính Đài?”