Lúc này, trong đại điện, chỉ còn lại Hứa Thanh cùng Thần Quân.
Thần Quân nhìn Hứa Thanh, ánh mắt có chút phức tạp, sau đó nhẹ nhàng mở miệng.
“Ngươi có thể đạt được tín vật của Cổ Linh tộc, đây là duyên phận của ngươi.”
“Ta cũng không hỏi nhiều.”
“Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, Cổ Linh tộc… đã từng là một trong những tộc quần lớn nhất trong Vọng Cổ, cũng là một trong những tộc quần đầu tiên bị tiêu diệt.”
“Cho nên, việc ngươi có được tín vật của bọn hắn, có thể sẽ mang đến một số phiền phức.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong mắt lóe lên ánh sáng, gật đầu.
Thần Quân không nói thêm gì nữa, đưa tay vung lên, tức khắc một đạo ánh sáng màu vàng từ trên người hắn bay ra, hóa thành một chiếc hộp ngọc, bay về phía Hứa Thanh.
“Trong đó có một chiếc áo choàng, là một kiện pháp bảo phòng ngự, có thể chống lại một kích toàn lực của Thần Linh.”
“Đây là phần thưởng ta ban cho ngươi.”
Hứa Thanh tiếp nhận chiếc hộp ngọc, trong lòng cảm động, cúi đầu hành lễ.
“Đa tạ Thần Quân.”
Thần Quân khẽ gật đầu, lại lấy ra một viên ngọc giản.
“Trong này ghi lại một số tin tức về Cổ Linh tộc, ngươi có thể mang về nghiên cứu.”
Hứa Thanh tiếp tục tiếp nhận, trong lòng càng thêm cảm kích.
Thần Quân nhìn Hứa Thanh một lúc, bỗng nhiên hỏi.
“Ngươi… có ý định trở về nhân tộc không?”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng chấn động, ngẩng đầu nhìn về phía Thần Quân.
Thần Quân thần sắc bình tĩnh, chỉ là trong mắt dường như có một tia chờ đợi.
Hứa Thanh trầm mặc một lát, lắc đầu.
“Vãn bối… hiện tại vẫn chưa muốn trở về.”
Thần Quân nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia thất vọng, nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ là nhẹ nhàng vung tay.
“Được rồi, ngươi có thể lui.”
Hứa Thanh cúi đầu hành lễ, quay người rời đi.
Sau khi rời khỏi đại điện, Hứa Thanh đi thẳng về phòng của mình, đóng cửa lại, lấy ra chiếc hộp ngọc và ngọc giản.
Trước tiên hắn mở chiếc hộp ngọc ra, bên trong đúng là một chiếc áo choàng màu vàng nhạt, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, cảm giác mềm mại.
Hứa Thanh đưa tay sờ vào, cảm nhận được một cỗ lực lượng phòng ngự cường đại ẩn chứa bên trong, trong lòng không khỏi vui mừng.
Có được pháp bảo phòng ngự này, về sau đối mặt với Thần Linh, hắn cũng có thêm một phần tự tin.
Sau đó, hắn lấy ra ngọc giản, đem thần thức dò vào.
Đây đều là những tin tức về Cổ Linh tộc, bao gồm lịch sử, văn hóa, tu luyện… đủ loại.
Hứa Thanh chăm chú đọc, càng đọc càng cảm thấy kinh ngạc.
Cổ Linh tộc quả nhiên là một tộc quần cực kỳ cường đại, từng có một thời kỳ huy hoàng, thống trị cả Vọng Cổ.
Nhưng sau đó không biết vì nguyên nhân gì, đột nhiên diệt vong, cả tộc đều biến mất không còn dấu vết.
Cho đến ngày nay, những tin tức về Cổ Linh tộc đã trở thành truyền thuyết, rất ít người biết đến.Bạn đang đọc truyện từ trang khác
Hứa Thanh đọc xong tất cả thông tin, trong lòng trầm tư.
“Xem ra, việc ta có được tín vật của Cổ Linh tộc, quả thực là một cơ duyên lớn.”
“Nhưng cũng như Thần Quân nói, có thể sẽ mang đến phiền phức.”
“Bất quá… ta cũng không sợ.”
Hứa Thanh thu hồi ngọc giản, đem chiếc áo choàng mặc vào người.
Trong chốc lát, cảm giác một cỗ ấm áp bao phủ toàn thân, lực lượng phòng ngự hòa vào cơ thể hắn.
Hứa Thanh cảm thấy toàn thân thoải mái, không khỏi mỉm cười.
Sau đó, hắn ngồi xuống, bắt đầu suy nghĩ về những việc tiếp theo.
“Hiện tại, ta đã có được tín vật của Cổ Linh tộc, lại có được pháp bảo phòng ngự của Thần Quân ban tặng.”
“Tiếp theo, chính là phải tăng cường tu vi của bản thân.”
“Nhất định phải đột phá đến cảnh giới cao hơn.”
Hứa Thanh ánh mắt kiên định, trong lòng đã có quyết định.
Hắn quyết định bế quan tu luyện, tăng cường thực lực của bản thân.
Chỉ khi thực lực đủ mạnh, hắn mới có thể đương đầu với những hiểm nguy và thử thách phía trước.
Trong thời gian này, Hứa Thanh một mực ở trong phòng tu luyện, không bước ra ngoài nửa bước.
Tu vi của hắn cũng dần dần tăng lên, đã tiếp cận ngưỡng cửa đột phá.
Hắn mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
“Đây là…”
Hứa Thanh cảm nhận được, tín vật của Cổ Linh tộc trên người hắn đang phát ra ánh sáng nhạt, dường như đang cộng hưởng với thứ gì đó.
Hắn vội vàng lấy tín vật ra, phát hiện trên đó xuất hiện một đạo văn tự cổ xưa.
Hứa Thanh nhìn chằm chằm vào đạo văn tự đó, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác quen thuộc kỳ lạ.
Dường như… đạo văn tự này, hắn đã từng thấy ở đâu đó.
Hứa Thanh trầm tư một lát, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.
“Đúng rồi, trong ngọc giản Thần Quân ban tặng, hình như có đề cập đến loại văn tự này!”
Hắn vội vàng lấy ngọc giản ra, bắt đầu tìm kiếm.
Quả nhiên, trong ngọc giản có ghi chép về loại văn tự này.
Đây là văn tự cổ của Cổ Linh tộc, mang ý nghĩa “Truyền thừa”.
Hứa Thanh nhìn đạo văn tự trên tín vật, trong lòng dâng lên một cỗ hưng phấn.
“Chẳng lẽ… đây là truyền thừa của Cổ Linh tộc?”
Theo thời gian trôi qua, Hứa Thanh dần dần hiểu được ý nghĩa của đạo văn tự này.
Quả nhiên, đây là một loại phương pháp truyền thừa, có thể thông qua tín vật để truyền thụ công pháp và ký ức của Cổ Linh tộc.
Hứa Thanh trong lòng vui mừng khôn xiết, lập tức bắt đầu tiến hành truyền thừa.
Trong chốc lát, lượng lớn thông tin tràn vào trong đầu hắn.
Đây đều là công pháp và ký ức của Cổ Linh tộc, bao hàm vô cùng phong phú.
Hứa Thanh như chìm đắm trong biển tri thức, không ngừng hấp thu và lĩnh ngộ.
Khi Hứa Thanh mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.
Tu vi của hắn, đã đột phá!
Đột nhiên, một tiếng sấm nổ vang lên bên ngoài cửa phòng.
Hứa Thanh khẽ giật mình, đứng dậy mở cửa.
Chỉ thấy bên ngoài cửa, một đạo thân ảnh đang đứng đó.
Thần Quân nhìn Hứa Thanh, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Ngươi… đột phá rồi?”
Hứa Thanh gật đầu.
Thần Quân ánh mắt phức tạp, sau đó nhẹ giọng nói.
“Tốt, rất tốt.”
Hứa Thanh cúi đầu hành lễ.
“Đa tạ Thần Quân tán thưởng.”
Thần Quân khẽ gật đầu, sau đó nói.
“Ngươi theo ta đến một chỗ.”
Nói xong, Thần Quân quay người rời đi.Công sức dịch thuộc đội ngũ của khotruyenchu.cloud
Hứa Thanh vội vàng đi theo.
Hai người một trước một sau, đi tới một tòa đại điện trong Thần Điện.
Trong đại điện này, bày biện đơn giản, chỉ có một tấm bia đá.
Thần Quân chỉ vào tấm bia đá, nói với Hứa Thanh.
“Đây là Thần Bia của ta, trên đó khắc ghi một số bí thuật của Thần Linh.”
“Ngươi có thể ở đây tu luyện một thời gian.”
Thần Quân không nói thêm gì nữa, quay người rời đi.
Hắn biết, đây là cơ duyên lớn mà Thần Quân ban cho hắn.
Vì vậy, hắn không chần chừ nữa, lập tức bắt đầu tu luyện.
Thời gian trôi qua, trong nháy mắt đã qua nửa năm.
Trong nửa năm này, Hứa Thanh một mực ở trước Thần Bia tu luyện, không ngừng lĩnh ngộ những bí thuật trên đó.
Tu vi của hắn cũng tăng lên nhanh chóng, đã đạt đến một cảnh giới mới.
Một ngày nọ, Hứa Thanh đang tu luyện, bỗng nhiên cảm thấy một cỗ dao động mãnh liệt từ Thần Bia truyền ra.
Hắn mở mắt ra, phát hiện Thần Bia đang phát ra ánh sáng chói lọi.
Sau đó, một đạo hư ảnh từ Thần Bia bay ra, hóa thành một đạo thân ảnh.
Thân ảnh này chính là Thần Quân.
“Ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng.”
Hứa Thanh vội vàng đứng dậy hành lễ.
Thần Quân vung tay lên, một đạo ánh sáng bay vào người Hứa Thanh.
“Đây là phần thưởng cuối cùng ta ban cho ngươi.”
Hứa Thanh cảm nhận được cỗ lực lượng trong cơ thể, trong lòng cảm động không thôi.
Thần Quân nhìn Hứa Thanh một lúc, sau đó nói.
“Ngươi… có thể đi rồi.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng hơi chấn động.
Thần Quân tiếp tục nói.
“Thế giới bên ngoài còn rất rộng lớn, ngươi nên đi ra ngoài nhìn một chút.”
Hứa Thanh trầm mặc một lát, sau đó gật đầu.
“Vãn bối tuân mệnh.”
Thần Quân khẽ gật đầu, thân hình dần dần biến mất.
Hứa Thanh đứng trước Thần Bia, trong lòng tràn đầy cảm xúc.
Hắn biết, thời khắc chia tay đã đến.
Sau đó, hắn quay người rời khỏi đại điện, đi về phía cửa Thần Điện.
Trên đường đi, hắn gặp rất nhiều người, tất cả đều nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.
Hứa Thanh không để ý, chỉ là bước nhanh về phía trước.
Cuối cùng, hắn đi tới cửa Thần Điện.
Nhìn ra bên ngoài thế giới rộng lớn, trong lòng Hứa Thanh dâng lên một cỗ cảm giác mới mẻ.
Sau đó, hắn không chần chừ nữa, bước ra khỏi Thần Điện.
Bắt đầu hành trình mới của mình.