Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1885: Lạc Thiên Tán Thất Thải (Cảm ơn độc giả số 8988 đã ủng hộ 5



Một chiếc ô nhỏ màu đen, không có gì nổi bật, xuất hiện trong tay Hàn Lập.

Hàn Lập đưa tay ra, chiếc ô nhỏ liền phát ra một tiếng “xèo”, bung ra trong nháy mắt.

Một màn ánh sáng màu đen hiện lên, bao phủ toàn thân Hàn Lập, đồng thời bắn ra vô số tia sáng màu đen, đan xen thành một mạng lưới dày đặc, giống như một cái lồng.

Những tia sáng màu đen này cực kỳ sắc bén, mang theo một luồng khí tức âm hàn, khiến cho nhiệt độ xung quanh giảm mạnh.

“Đây là…”

Hàn Lập hơi kinh ngạc, đôi mắt lóe lên một tia sáng lạ.

Hắn có thể cảm nhận được, chiếc ô nhỏ này không chỉ có tác dụng phòng ngự, mà còn có thể tấn công, thậm chí còn có thể khống chế đối thủ.

“Đây là một kiện pháp bảo cực kỳ hiếm có, tên là ‘Lạc Thiên Tán’, có thể phòng ngự, có thể tấn công, còn có thể khống chế, là một kiện pháp bảo đa năng.” Thanh âm của Lão Ma vang lên trong đầu Hàn Lập.

“Lạc Thiên Tán?” Hàn Lập lặp lại cái tên này, trong lòng hơi động.

“Đúng vậy, đây là một kiện pháp bảo cổ xưa, nghe nói là do một vị tiền bối đại năng chế tạo, uy lực vô cùng.” Lão Ma nói.

Hàn Lập gật đầu, thu hồi Lạc Thiên Tán, sau đó lại lấy ra một kiện pháp bảo khác.

Kiện pháp bảo này là một chiếc chuông nhỏ màu vàng, bề mặt có khắc những đường vân kỳ dị, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt.

Hàn Lập đưa tay ra, chiếc chuông nhỏ liền phát ra một tiếng “vang” trầm thấp, âm thanh vang vọng, khiến cho không khí xung quanh đều rung động.

“Đây là ‘Kim Cương Chuông’, là một kiện pháp bảo phòng ngự, uy lực cũng không tầm thường.” Lão Ma giới thiệu.

Hàn Lập lại thu hồi Kim Cương Chuông, tiếp tục lấy ra những pháp bảo khác.

Mỗi một kiện pháp bảo đều có đặc điểm riêng, uy lực đều không tầm thường, khiến Hàn Lập vừa kinh hỉ vừa cảm thấy áp lực.

Hắn hiểu rõ, những pháp bảo này tuy lợi hại, nhưng cũng đòi hỏi một trình độ tu luyện nhất định mới có thể vận dụng hết sức mạnh.

Với tu vi hiện tại của hắn, có lẽ chỉ có thể phát huy được một phần nhỏ uy lực của chúng.

“Không sao, chỉ cần ngươi không ngừng tu luyện, sớm muộn gì cũng có thể phát huy hết uy lực của chúng.” Lão Ma an ủi.

Hàn Lập gật đầu, thu hồi tất cả pháp bảo, trong lòng tràn đầy quyết tâm.

Hắn biết rõ, con đường tu luyện phía trước còn rất dài, nhưng hắn sẽ không từ bỏ.

Dù có khó khăn đến đâu, hắn cũng sẽ kiên trì đi đến cùng.

Bởi vì hắn có mục tiêu của mình, có ước mơ của mình.

Hắn muốn trở thành một cao thủ thực thụ, để có thể che chở cho những người mà hắn trân quý.

Nghĩ đến đây, Hàn Lập hít sâu một hơi, đôi mắt lóe lên một tia sáng kiên định.

Hắn quay người, hướng về phía ngoài động phủ bước đi.

Bước chân hắn kiên định, không chút do dự.

Bởi vì hắn biết rõ, phía trước còn có rất nhiều thử thách đang chờ đợi hắn.

Nhưng hắn không sợ.

Bởi vì hắn là Hàn Lập.

Một người sẽ không bao giờ từ bỏ.