“Tại hạ vẫn còn một lý do thuyết phục hơn.”
Lời của Lý Hạo vừa dứt, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía hắn.
“Lý do gì?” Cổ Thần Vương hỏi.
Lý Hạo nói: “Thánh Vương không chỉ là một danh hiệu, càng là một loại trách nhiệm. Một khi đã trở thành Thánh Vương, liền phải đứng ra bảo vệ cả thế giới. Khi Thánh Vương gặp nguy hiểm, chúng ta không thể đứng nhìn. Đây là nghĩa vụ của chúng ta, cũng là trách nhiệm của chúng ta.”
Cổ Thần Vương trầm mặc một lát, rồi nói: “Ngươi nói đúng, Thánh Vương không chỉ là một danh hiệu, càng là một loại trách nhiệm. Nhưng ngươi có biết, Thánh Vương cũng là một loại gánh nặng sao? Một khi đã trở thành Thánh Vương, ngươi sẽ phải đối mặt với vô số nguy hiểm và thách thức. Ngươi có sẵn sàng gánh vác trách nhiệm này không?”
“Tại hạ sẵn sàng.”
Lý Hạo nói một cách kiên định: “Chỉ cần có thể bảo vệ thế giới này, bảo vệ những người tại hạ yêu quý, tại hạ nguyện ý gánh vác bất cứ trách nhiệm nào.”
“Tốt!”
Cổ Thần Vương gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng: “Ngươi có tâm ý như vậy, rất tốt. Nhưng ngươi cũng phải hiểu rõ, Thánh Vương không phải chỉ dựa vào tâm ý là có thể trở thành được. Ngươi còn cần có đủ thực lực, mới có thể gánh vác trách nhiệm này.”
Lý Hạo nói: “Tại hạ sẽ không ngừng nỗ lực tu luyện, nâng cao thực lực của mình. Chỉ cần có thể bảo vệ thế giới này, tại hạ nguyện ý trả bất cứ giá nào.”
“Được.”
“Đa tạ tiền bối!”
Lý Hạo cung kính hành lễ.
“Không cần khách khí.”
Cổ Thần Vương nói: “Ngươi đã là Thánh Vương, liền nên có tư cách của một vị Thánh Vương. Từ nay về sau, ngươi chính là lãnh tụ của chúng ta, chúng ta đều sẽ nghe theo mệnh lệnh của ngươi.”
“Đa tạ tiền bối tín nhiệm.”
Lý Hạo nói: “Tại hạ nhất định sẽ cố gắng hết sức, không phụ sự tín nhiệm của mọi người.”
“Tốt.”
Cổ Thần Vương gật đầu, rồi quay sang nhìn những người khác: “Các ngươi còn có ý kiến gì không?”
“Mọi người đều không có ý kiến.”
“Được.”
Cổ Thần Vương nói: “Kể từ hôm nay, Lý Hạo chính thức trở thành Thánh Vương mới của chúng ta. Mọi người đều phải tuân theo mệnh lệnh của hắn, cùng nhau bảo vệ thế giới này.”
“Vâng!”
Mọi người đồng thanh đáp.
“Được rồi, việc này đến đây là kết thúc.”
Cổ Thần Vương nói: “Mọi người giải tán đi.”
Mọi người lần lượt rời đi, chỉ còn lại Lý Hạo và Cổ Thần Vương.
“Lý Hạo.”
Cổ Thần Vương nhìn Lý Hạo, nói: “Ngươi đã trở thành Thánh Vương, liền nên hiểu rõ trách nhiệm của mình. Thánh Vương không chỉ là một danh hiệu, càng là một loại gánh nặng. Ngươi phải luôn ghi nhớ điều này.”
“Tại hạ minh bạch.”
Lý Hạo nói: “Tại hạ nhất định sẽ không quên trách nhiệm của mình, cố gắng hết sức bảo vệ thế giới này.”
“Tốt.”
Cổ Thần Vương gật đầu: “Ngươi đi trước đi, ta còn có chút việc cần xử lý.”
“Vâng.”
Lý Hạo cung kính hành lễ, rồi quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng của Lý Hạo dần xa, Cổ Thần Vương thở dài một hơi.
Hắn lẩm bẩm nói: “Hy vọng ngươi thực sự có thể làm được.”
Sau khi rời khỏi điện chính, Lý Hạo trở về phòng của mình.
Hắn ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời bên ngoài, trong lòng tràn ngập cảm xúc.
Hắn đã trở thành Thánh Vương.
Đây vốn là một chuyện đáng mừng, nhưng trong lòng hắn lại không có chút vui vẻ nào.
Bởi vì hắn biết, Thánh Vương không chỉ là một danh hiệu, càng là một loại trách nhiệm.
Một khi đã trở thành Thánh Vương, hắn sẽ phải đối mặt với vô số nguy hiểm và thách thức.
Nhưng hắn không sợ.
Chỉ cần có thể bảo vệ thế giới này, bảo vệ những người hắn yêu quý, hắn nguyện ý trả bất cứ giá nào.
Hắn lẩm bẩm nói: “Ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của mọi người.”
Lời vừa dứt, ánh mắt hắn trở nên kiên định.
Dù cho phía trước có bao nhiêu gian nan nguy hiểm, hắn cũng sẽ không lùi bước.
Bởi vì hắn là Thánh Vương.
Thánh Vương bảo vệ thế giới, đây là trách nhiệm của hắn, cũng là nghĩa vụ của hắn.
Hắn sẽ dùng hết sức mình, để hoàn thành trách nhiệm này.
“Thánh Vương…”
Hắn lẩm bẩm nói: “Ta nhất định sẽ làm được.”