Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 2044: Liên Tiếp Rơi Xuống, Màn Kết Thúc (Hai Trong Một, Cầu Nguyệt Phiếu Cầu Đặt)



Một người đàn ông trung niên mặc áo trắng, khuôn mặt trắng bệch, đứng trên một tòa núi đá, nhìn về phía xa xa, nơi có một tòa thành cổ khổng lồ.

Trong thành cổ, khí tức kinh khủng tràn ngập, từng đạo thân ảnh khí thế ngút trời, đang giao chiến kịch liệt.

“Tộc trưởng, chúng ta… chúng ta có nên ra tay không?” Một lão giả mặc áo xám đứng sau lưng nam tử áo trắng, khẽ hỏi.

Nam tử áo trắng lắc đầu, “Chưa đến lúc.”

“Bọn chúng đã đánh đến thế này, nếu ta không ra tay, e rằng…”

“Ha ha, ngươi lo lắng cái gì?” Nam tử áo trắng cười lạnh một tiếng, “Bọn họ đánh nhau càng kịch liệt, chúng ta càng có lợi. Đợi đến khi hai bên đều tổn thất nặng nề, chính là lúc chúng ta thu lưới.”

“Tộc trưởng cao minh.” Lão giả áo xám nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia tôn kính.

Nam tử áo trắng không nói gì thêm, chỉ đứng đó, ánh mắt như đao, nhìn chằm chằm vào thành cổ phía xa.

Trong thành cổ, chiến đấu đã đến hồi kịch liệt nhất.

“Lão quỷ, ngươi dám!” Một tiếng hét kinh hoàng vang lên, chỉ thấy một lão nhân tóc bạc bị một ngọn trường thương đen ngòm đâm xuyên ngực, máu tươi phun trào.

Hắn cười gằn, khí thế ngập trời: “Ha ha ha, lão phu chờ ngày này đã lâu! Hôm nay, ngươi phải chết!”

Nói rồi, hắn vung tay một cái, ngọn trường thương đen kịt bỗng bừng sáng chói lòa, xé nát lão nhân tóc trắng thành từng mảnh.

Một cao thủ lão luyện như vậy, cũng phải gục ngã.

Nhưng chiến đấu vẫn chưa kết thúc.

Trên bầu trời, dưới mặt đất, khắp nơi đều là thân ảnh giao chiến.

Có người hóa thành cầu vồng, có người hóa thành mãnh thú, có người thao túng lôi đình, có người điều khiển hỏa diễm… Các loại thần thông pháp thuật, không ngừng va chạm, tạo thành từng đợt sóng xung kích kinh khủng.

“Giết!”

“Giết hết bọn chúng!”

Tiếng hò hét, tiếng gầm rú, tiếng kêu thảm thiết… hòa quyện vào nhau, biến thành một bản giao hưởng chết chóc.

Một bóng người khác ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.

“Không thể tiếp tục như vậy nữa!” Một nam tử mặc áo bào vàng, mặt mày anh tuấn, đang đối kháng với ba địch thủ, trong mắt lóe lên một tia quyết đoán.

Hắn bỗng rút lui về sau, hai tay kết ấn, miệng lẩm bẩm niệm chú.

“Thiên Địa Vô Cực, Vạn Pháp Quy Tông – mở!”

Oanh!

Một luồng khí thế kinh thiên động địa bỗng từ trên người nam tử áo bào vàng bộc phát, trực tiếp đem ba địch thủ xung quanh chấn bay ra.

Sau đó, một cánh cổng khổng lồ màu vàng kim xuất hiện phía sau hắn.

Từ trong cánh cổng, vô số binh mã vàng óng ánh tuôn ra ào ạt, giống như một dòng sông vàng, thẳng hướng địch quân.

“Đây là… Thần Thông ‘Thiên Binh Thiên Tướng’!” Có người nhận ra, thất thanh hô lên.

“Không tốt, mau tránh!”

Nhưng đã quá muộn.

Dòng sông vàng ào ạt cuồn cuộn, trong nháy mắt đã nuốt chửng vô số thân ảnh.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt, từng đám địch thủ bị dòng sông vàng nghiền nát, hóa thành bụi máu.

Một kích này, trực tiếp xoay chuyển cục diện chiến trường.

“Tốt!” Những người đồng đội của nam tử áo bào vàng thấy vậy, đều vui mừng hô lớn.

Chỉ là tên tiểu tặc, cũng dám ra oai?

Một bàn tay khổng lồ màu đen từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đập vào dòng sông vàng.

Ầm!

Dòng sông vàng bị một chưởng này đánh tan, hóa thành ánh sáng vàng bay tán loạn.

Nam tử áo bào vàng thân thể chấn động, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một lão nhân mặc áo đen từ từ bước ra từ trong hư không.

“Lão tổ!” Đám người địch thủ thấy vậy, đều vui mừng hô lên.

Lão giả áo đen ánh mắt lãnh đạm, nhìn nam tử áo bào vàng, “Tiểu bối, ngươi còn non lắm.”

Nói xong, hắn vung tay một cái, một đạo hắc quang thẳng hướng nam tử áo bào vàng.

Nam tử áo bào vàng trong mắt lóe lên một tia tuyệt vọng, hắn biết, mình không thể đỡ được một kích này.

Nhưng ngay lúc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, một thanh âm trầm thấp vang lên:

“Dám động người của ta, chết!”

Một thanh trường kiếm màu xanh từ đâu lao tới, đánh tan hắc quang.

Sau đó, một nam tử trung niên mặc áo xanh, xuất hiện trước mặt nam tử áo bào vàng.

Vui lòng ​đọc tại t​r​ang​ c​hính​ ​chủ

“Sư phụ!” Nam tử áo bào vàng thấy vậy, lập tức mừng rỡ.

Nam tử áo xanh gật đầu, sau đó quay đầu nhìn về phía lão giả áo đen, “Lão quỷ, nhiều năm không gặp, ngươi vẫn như xưa, thích lấy lớn hiếp nhỏ.”

Hắc y lão quái cười nhạt một tiếng: “Ha ha, ngươi cũng chẳng khác trước, vẫn thích ra tay nghĩa hiệp.”

Hai người ánh mắt chạm nhau, không khí lập tức trở nên căng thẳng.

“Được, hôm nay lão phu liền cùng ngươi phân cao thấp!” Nam tử áo xanh nói xong, thân hình lóe lên, thẳng hướng lão giả áo đen.

Lão già áo đen cũng chẳng chút nao núng, tung người đón đánh.

Hai đại cao thủ lập tức đánh nhau tới tấp.

Chiến đấu của bọn họ, so với trước đó càng thêm kịch liệt, mỗi một chiêu thức đều ẩn chứa uy năng hủy thiên diệt địa.

Những người xung quanh đều tránh xa, sợ bị liên lụy.

Trên núi đá phía xa, nam tử áo trắng nhìn cảnh này, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Đánh đi, đánh càng kịch liệt càng tốt.”

Thời gian dần trôi, chiến trường càng thêm hỗn loạn.

Các cao thủ hai phe, người người liên tục gục ngã.

Máu tươi đã nhuộm đỏ toàn bộ thành cổ, khí tức chết chóc tràn ngập không trung.

“Đến lúc rồi.” Nam tử áo trắng đột nhiên mở miệng.

Lão giả áo xám sau lưng nghe vậy, lập tức tinh thần phấn chấn, “Tộc trưởng, chúng ta hành động sao?”

“Ừm.” Nam tử áo trắng gật đầu, “Mau đi chuẩn bị, đợi lệnh của ta.”

“Tuân lệnh!” Lão già áo xám đáp, lập tức quay người rời đi.

Nam tử áo trắng vẫn đứng trên núi đá, ánh mắt như đao, nhìn chằm chằm vào thành cổ phía xa.

Trong thành cổ, chiến đấu vẫn tiếp diễn.

Nhưng lúc này, cả hai phe đều đã chịu tổn thất nặng nề, những cao thủ tinh nhuệ gần như đã hao mòn hết.

“Ha ha ha, lão phu thắng rồi!” Lão già áo đen một chưởng đánh trúng ngực nam tử áo xanh, đánh hắn văng ra xa.

Nam tử áo xanh phun ra một ngụm máu tươi, thân thể rơi xuống đất, sắc mặt tái nhợt.

“Ngươi… ngươi đã đột phá rồi?” Nam tử áo xanh trợn mắt nhìn lão già áo đen, ánh mắt đầy hoài nghi.

Lão già áo đen cười gằn, “Lão phu đã đột phá cảnh giới mới từ lâu, chỉ là cố ý ẩn nhẫn, chính là để chờ ngày hôm nay.”

“Ngươi… ngươi thật âm hiểm!” Nam tử áo xanh tức giận, lại phun ra một ngụm máu.

“Âm hiểm? Ha ha, trong thế giới tu luyện, không âm hiểm sao có thể sống sót?” Lão già áo đen cười lạnh, “Hôm nay, ngươi cùng toàn bộ thuộc hạ của ngươi, đều phải chết!”

Nói xong, hắn vung tay lên, một đạo hắc quang khổng lồ bao phủ toàn bộ thành cổ.

Những người còn sống sót, đều cảm nhận được uy áp kinh khủng này, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng.

Nhưng ngay lúc này, một thanh âm lạnh lùng vang lên:

“Lão quỷ, ngươi cũng quá tự tin rồi.”

Oanh!

Một luồng khí thế còn kinh khủng hơn, đột nhiên từ phía xa ập tới, trực tiếp đánh tan hắc quang.

“Ngươi là ai?” Lão già áo đen nhìn chằm chằm vào nam tử áo trắng, trong mắt lóe lên vẻ cảnh giác.

“Ta?” Nam tử áo trắng cười nhạt, “Ta là người đến thu lưới.”

Oanh oanh oanh!

Từ bốn phương tám hướng, vô số thân ảnh đột nhiên xuất hiện, đem toàn bộ thành cổ bao vây vững chắc.

Những thân ảnh này, mỗi người đều khí tức cường đại, rõ ràng đều là cao thủ.

“Đây là… một cái bẫy!” Lão già áo đen biến sắc.

“Không sai.” Nam tử áo trắng gật đầu, “Hôm nay, tất cả mọi người ở đây, đều phải chết.”

“Ngươi dám!” Lão già áo đen giận dữ, lao thẳng về phía nam tử áo trắng.

Nhưng nam tử áo trắng chỉ khẽ mỉm cười, vung tay một cái.

Một luồng ánh sáng trắng lóe lên, đánh văng lão già áo đen ra xa.

“Không thể nào!” Lão già áo đen run rẩy toàn thân, ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin.

Hắn đã đột phá đến cảnh giới mới, nhưng trước mặt nam tử áo trắng, lại không có chút sức phản kháng nào.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Lão già áo đen hỏi.

“Ta đã nói rồi.” Nam tử áo trắng thản nhiên nói, “Ta là người đến thu lưới.”

Nói xong, hắn lại vung tay lên.

Vô số bạch quang từ trên trời giáng xuống, thẳng hướng những người trong thành cổ.

“Không!”

“Chạy mau!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên không dứt, từng người một gục xuống.

Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ thành cổ đã biến thành địa ngục trần gian.

Máu tươi chảy thành sông, xác chết chất thành núi.

Nam tử áo trắng đứng trên không, nhìn cảnh tượng phía dưới, ánh mắt bình thản, không chút gợn sóng.

Đợi đến khi tất cả âm thanh đều im bặt, hắn mới khẽ nói:

“Dọn dẹp chiến trường.”

“Vâng!” Đám người phía sau đồng thanh đáp lời.

Sau đó, nam tử áo trắng quay người, dần dần biến mất trong hư không.

Chỉ còn lại một tòa thành cổ đầy máu và xác chết, chứng kiến sự tàn khốc của cuộc chiến này.

Màn đêm dần buông, ánh trăng chiếu rọi xuống thành cổ, càng thêm âm u.

Một trận chiến, kết thúc.

Nhưng ai biết được, đây chỉ là mở đầu?

Trong bóng tối, còn có bao nhiêu âm mưu, đang chờ đợi thời cơ?

Chỉ có thời gian, mới có thể trả lời.

(Chương hoàn)