Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 2064: Lò Đan Cấp Sáu, Đường Đường Chính Chính (Hai Trong Một, Cầu Vé Tháng)



Trong lúc Tần Tang cùng Hạc Cô đang nói chuyện, một tiếng chuông vang lên, đánh dấu sự khởi đầu của buổi đấu giá.

Những người tham gia đấu giá đều là tu sĩ, không cần những lời mở đầu dài dòng.

Một vị chưởng quỹ già bước lên sàn đấu giá, hướng về phía khán đài chắp tay thi lễ, sau đó trực tiếp tuyên bố bắt đầu.

Một nữ tu trẻ tuổi cầm một chiếc hộp ngọc bước lên.

Chưởng quỹ già mở hộp ngọc, lấy ra một thanh phi kiếm màu xanh lục, kiếm quang lấp lánh, một cỗ hàn ý lan tỏa.

“Đây là pháp bảo trân quý nhất, Thanh Hàn Kiếm, được tinh luyện từ Hàn Tinh Thiết, có thể phóng ra hàn khí đóng băng đối thủ. Giá khởi điểm một trăm linh thạch thượng phẩm, mỗi lần nâng giá không dưới mười linh thạch.”

Chưởng quỹ già giới thiệu ngắn gọn, sau đó liền tuyên bố bắt đầu đấu giá.

Tần Tang ngồi trong phòng riêng, nhìn qua cửa sổ, thấy cảnh tượng bên ngoài, khẽ lắc đầu.

Những pháp bảo cao nhất này, với những kẻ kết đan tầm thường thì coi như bảo vật, nhưng đối với những người tham gia hội đấu giá lần này, chẳng đáng để bận tâm.

Hắn chờ đợi một lúc, không thấy ai ra giá, cuối cùng Thanh Hàn Kiếm bị một người ở tầng dưới mua với giá một trăm hai mươi linh thạch thượng phẩm.

Sau đó, chưởng quỹ già lần lượt giới thiệu mấy món đồ, đều là pháp bảo, đan dược, linh tài, không có gì đặc biệt.

Những người tham gia đấu giá ở tầng trên đều rất kiên nhẫn, không ai lên tiếng.

Tần Tang cũng không nóng lòng, hắn biết những món đồ tốt thường được để ở cuối.

Hắn đã nhìn thấy danh sách đấu giá, biết rằng món đồ đầu tiên mà hắn quan tâm sẽ xuất hiện vào khoảng giữa buổi đấu giá.

Hắn nhắm mắt dưỡng thần, thỉnh thoảng mở mắt ra nhìn một cái.

Không biết qua bao lâu, vị chưởng quỹ già đột nhiên cất cao giọng, “Tiếp theo là một món đồ đặc biệt, một cái lò đan thuộc hàng lục phẩm!”

Lò đan này có kích thước bằng bàn tay, toàn thân được đúc bằng một loại kim loại màu xanh đen, bề mặt có khắc những đường vân kỳ dị, tỏa ra một cỗ khí tức cổ xưa.

Lò đan này tên là Huyền Thanh, là một pháp bảo lò đan hạng sáu, được đúc từ Huyền Thanh Thiết Tinh, bên trong khắc mười tám đạo cấm chế luyện đan, có thể nâng tỷ lệ thành đan lên ba phần. Giá khởi điểm là năm trăm linh thạch thượng phẩm, mỗi lần trả giá không được thấp hơn năm mươi linh thạch.

“Sáu trăm!”

“Bảy trăm!”

“Tám trăm!”



Tần Tang nhíu mày, hắn không ngờ lò đan hạng sáu lại được nhiều người tranh giành đến thế.

Hắn vốn định mua một cái lò đan tốt, để chuẩn bị cho việc luyện đan sau này.

Nhưng nhìn tình hình này, giá cả e rằng sẽ không thấp.

Hắn suy nghĩ một chút, quyết định ra giá.

Tần Tang báo giá qua cửa sổ.

Giọng nói của hắn vừa dứt, liền có người tiếp tục nâng giá.



Lò đan hạng sáu tuy quý, nhưng cũng chẳng đáng để nhiều người tranh giành đến thế.

Hạc Cô gật đầu, “Đúng vậy, lò đan hạng sáu tuy hiếm, nhưng cũng chưa đến mức khan hiếm như thế. Trừ phi…”

Trừ khi cái lò đan này ẩn chứa bí mật gì đó.

Hắn quyết định tạm thời không ra giá nữa, trước tiên quan sát tình hình.

Lúc này, giá cả đã lên đến hai nghìn linh thạch thượng phẩm.

Người ra giá là một lão giả ở tầng trên, giọng nói trầm thấp, mang theo một tia không thể chối từ.

“Hai nghìn linh thạch thượng phẩm, còn có ai ra giá cao hơn không?”

Chưởng quỹ già nhìn quanh một lượt, thấy không ai trả lời, liền định tuyên bố kết thúc.

“Hai nghìn một trăm!”

Mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía nguồn âm thanh, chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc áo đen đứng bên cửa sổ phòng riêng, ánh mắt lạnh như băng.

Người đàn ông áo đen này chính là người vừa mới ra giá.

Lão nhân nhíu mày, liếc nhìn người đàn ông áo đen rồi tiếp tục ra giá: “Hai nghìn hai trăm!”

Lão nhân trầm mặc giây lát, rồi cuối cùng lắc đầu, buông xuôi.

Chưởng quỹ già lại hỏi vài lần, thấy không ai ra giá nữa, liền tuyên bố lò đan Huyền Thanh thuộc về người đàn ông áo đen.

Tần Tang nhìn cảnh này, trong lòng càng thêm nghi ngờ.

Người đàn ông áo đen kia, rõ ràng là có chuẩn bị, nhất định phải mua bằng được lò đan này.

Hắn nhớ lại danh sách đấu giá, phát hiện lò đan Huyền Thanh là món đồ duy nhất thuộc loại lò đan.

Nói cách khác, nếu muốn mua lò đan, chỉ có thể chọn cái này.

“Đạo hữu, ngươi có biết người kia là ai không?” Tần Tang hỏi Hạc Cô.Bạn​ đan​g​ đọc t​ru​yệ​n từ trang khác

Hạc Cô lắc đầu, “Không biết, nhưng hắn rõ ràng là có mục đích. Có lẽ, cái lò đan này thực sự có bí mật.”

Nhưng bây giờ lò đan đã có chủ, hắn cũng không thể làm gì.

Hắn chỉ có thể tiếp tục chờ đợi, hy vọng sẽ có món đồ khác phù hợp với mình.

Huyền Thiết Tinh, chính là linh tài mà hắn cần để luyện chế pháp bảo.

Hắn nhìn về phía sàn đấu giá, chỉ thấy chưởng quỹ già lấy ra một khối đá đen, to bằng nắm tay, tỏa ra ánh sáng màu đen mờ ảo.

“Huyền Thiết Tinh, là linh tài cấp cao, có thể dùng để luyện chế pháp bảo, tăng cường độ cứng và sắc bén. Khối này nặng ba cân, giá khởi điểm ba trăm linh thạch thượng phẩm, mỗi lần tăng giá không ít hơn ba mươi linh thạch.”

“Bốn trăm!”

“Năm trăm!”

“Sáu trăm!”



Hắn kiên nhẫn chờ đợi, khi giá cả lên đến một nghìn linh thạch thượng phẩm, số người ra giá giảm dần.

Cuối cùng, chỉ còn lại Tần Tang và một người đàn ông trung niên mặc áo xám.

Người đàn ông áo xám này ra giá rất kiên quyết, mỗi lần đều tăng năm mươi linh thạch, tỏ ra rất muốn mua.

“Một nghìn hai trăm!”

Người đàn ông áo xám trầm mặc một lúc, sau đó lại ra giá: “Một nghìn hai trăm năm mươi!”

“Một nghìn ba trăm!” Tần Tang không chút do dự.

Tiếp theo, buổi đấu giá lại xuất hiện vài món đồ, nhưng Tần Tang đều không còn hứng thú.

Hắn chờ đợi món đồ cuối cùng mà mình quan tâm.

Không biết qua bao lâu, chưởng quỹ già đột nhiên nói: “Tiếp theo là món đồ cuối cùng của buổi đấu giá hôm nay, một quyển cổ tịch!”

Tần Tang lập tức chú ý.

Chưởng quỹ già lấy ra một quyển sách cổ màu vàng, đặt trên bàn đá.

Quyển sách này trông rất cũ kỹ, bìa sách đã ố vàng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy những đường vân kỳ dị.

“Cổ tịch này tên là ‘Đan Kinh’, là một quyển sách ghi chép về đan đạo cổ xưa, bên trong ghi chép nhiều phương pháp luyện đan và bí thuật. Giá khởi điểm một nghìn linh thạch thượng phẩm, mỗi lần tăng giá không ít hơn một trăm linh thạch.”

Chưởng quỹ già vừa dứt lời, Tần Tang lập tức ra giá.

“Hai nghìn!”

Nhưng hắn vừa ra giá, liền có người khác đuổi theo.

“Ba nghìn!”

“Bốn nghìn!”



Tần Tang kinh ngạc, hắn không ngờ quyển cổ tịch này lại được nhiều người săn đón như vậy.Bạn​ đang đọc​ tru​yện t​ừ​ tr​ang ​khá​c

Hắn nhìn về phía những người ra giá, phát hiện đều là những tu sĩ ở tầng trên, rõ ràng đều là những nhân vật có thực lực.

Tần Tang suy nghĩ một chút, quyết định tiếp tục ra giá.

“Năm nghìn!”

“Sáu nghìn!”

“Bảy nghìn!”



Giá cả tăng vọt, trong chốc lát đã vượt qua một vạn linh thạch thượng phẩm.

Tần Tang nhíu mày, hắn cảm thấy có chút không đúng.

Quyển cổ tịch này, rõ ràng không đơn giản.

Hắn nhìn về phía Hạc Cô, thấy nàng cũng đang nhíu mày, dường như cũng cảm thấy kỳ lạ.

“Đạo hữu, ngươi có biết quyển cổ tịch này có gì đặc biệt không?” Tần Tang hỏi.

Hạc Cô lắc đầu, “Ta cũng không biết, nhưng nhìn tình hình này, e rằng nó không đơn giản.”

Tần Tang gật đầu, hắn cũng nghĩ vậy.

Nhưng hắn rất muốn có được quyển cổ tịch này, vì nó có thể giúp hắn nâng cao trình độ luyện đan.

Hắn quyết định ra giá cao hơn.

“Hai vạn!”

Giá cả vừa ra, cả hội trường đều im lặng.

Mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía Tần Tang, không nghĩ hắn lại dám ra giá cao như vậy.

Nhưng ngay sau đó, một thanh âm lạnh lùng vang lên.

“Ba vạn!”

Tần Tang nhìn về phía nguồn âm thanh, phát hiện chính là người đàn ông áo đen vừa mua lò đan.

Người đàn ông áo đen này, rõ ràng cũng muốn quyển cổ tịch này.

Nhưng hắn không muốn từ bỏ.

“Bốn vạn!” Tần Tang lại ra giá.

“Năm vạn!” Người đàn ông áo đen không chút do dự.

“Sáu vạn!”

“Bảy vạn!”



Giá cả tiếp tục tăng, cuối cùng lên đến mười vạn linh thạch thượng phẩm.

Tần Tang cảm thấy có chút đau lòng, mười vạn linh thạch thượng phẩm, đối với hắn mà nói cũng là một số tiền lớn.

Nhưng hắn vẫn quyết định ra giá lần cuối.

“Mười một vạn!”

Người đàn ông áo đen trầm mặc một lúc, cuối cùng lắc đầu, từ bỏ.

Tần Tang thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng mua được quyển cổ tịch.

Buổi đấu giá kết thúc, Tần Tang đến khu vực giao dịch, giao linh thạch, nhận được Huyền Thiết Tinh và quyển cổ tịch.

Hắn cầm quyển cổ tịch, cảm thấy trong lòng vui mừng.

Hắn quay đầu nhìn lại, phát hiện người đàn ông áo đen kia đang đứng ở một góc, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.

Tần Tang nhíu mày, hắn cảm thấy người đàn ông áo đen này có vẻ không thân thiện.

Hắn thu hồi đồ vật, quay người rời đi.

Trên đường về, Hạc Cô nói: “Đạo hữu, ngươi phải cẩn thận, người kia có vẻ không đơn giản.”Tr​uy​ệ​n​ đượ​c​ lấy​ từ khotru​ye​n​c​hu.​c​lou​d

Tần Tang gật đầu, “Ta biết, nhưng ta không sợ hắn.”

Hai người trở về chỗ ở, Tần Tang lập tức mở quyển cổ tịch ra xem.

Quyển cổ tịch này ghi chép rất nhiều phương pháp luyện đan cổ xưa, khiến Tần Tang mở mang tầm mắt.

Nhưng khi hắn lật đến trang cuối, đột nhiên phát hiện một dòng chữ nhỏ.

“Dịch bản sao, nguyên bản tại Huyền Thanh Lô.”

Tần Tang sững sờ, lập tức hiểu ra.

Hóa ra, quyển cổ tịch này chỉ là bản sao, nguyên bản thực sự nằm trong lò đan Huyền Thanh.

Nói cách khác, người đàn ông áo đen kia mua lò đan, chính là để có được nguyên bản của quyển cổ tịch này.

Tần Tang cười lạnh, hắn không ngờ mình lại vô tình phá hoại kế hoạch của người khác.

Nhưng hắn không hối hận, dù sao hắn cũng đã có được quyển cổ tịch này.

Hắn thu hồi cổ tịch, bắt đầu suy nghĩ về việc luyện chế pháp bảo.

Hắn có Huyền Thiết Tinh, lại có quyển cổ tịch này, tin rằng mình có thể luyện chế ra một kiện pháp bảo mạnh mẽ.

Nhưng ngay lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy tiếng động bên ngoài.

Hắn nhíu mày, đi ra ngoài xem, phát hiện có một người đang đứng ở cửa.

Người đó chính là người đàn ông áo đen.

Người đàn ông áo đen nhìn Tần Tang, lạnh lùng nói: “Đạo hữu, ta muốn nói chuyện với ngươi.”

Tần Tang nhíu mày, “Có chuyện gì?”

Người đàn ông áo đen nói: “Ta muốn mua lại quyển cổ tịch trong tay ngươi, giá cả tùy ngươi khai.”

Người đàn ông áo đen ánh mắt lóe lên, “Đạo hữu, ngươi tốt nhất suy nghĩ kỹ, ta có thể trả giá cao hơn.”

Tần Tang cười lạnh, “Ta đã nói, không bán.”

Người đàn ông áo đen trầm mặc một lúc, sau đó nói: “Được rồi, nhưng ngươi đừng hối hận.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Tần Tang nhìn bóng lưng của hắn, trong lòng cảnh giác.

Hắn biết, người đàn ông áo đen này chắc chắn sẽ không từ bỏ dễ dàng.

Nhưng hắn không sợ, chỉ cần hắn còn ở trong thành, người kia không dám làm gì.

Hắn quay trở về phòng, tiếp tục nghiên cứu quyển cổ tịch.

Nhưng hắn không biết rằng, nguy hiểm đang dần đến gần.