Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 2070: Pháp Tướng? Âm Mưu Công Khai (Hai Chương Gộp Một, Cầu Phiếu Tháng, Cầu Đặt Mua)



Thời gian trôi qua, không ngừng nghỉ.

Trong nháy mắt, đã là mười năm sau.

Mười năm này, đối với những người tu hành mà nói, chỉ là thoáng qua, nhưng đối với Lục Triều Sinh mà nói, lại là mười năm không hề tầm thường.

Mười năm trước, hắn mới vừa đột phá đến cảnh giới Hóa Thần.

Mười năm sau, hắn đã đứng ở đỉnh cao của Hóa Thần, chỉ cần một bước nữa, liền có thể đạp vào cảnh giới Phản Hư.

Tốc độ tu luyện này, nếu nói ra, e rằng sẽ khiến người ta kinh hãi.

Nhưng Lục Triều Sinh lại biết, hắn có thể có được thành tựu ngày hôm nay, ngoài bản thân thiên phú ra, còn có sự trợ giúp của “Hệ Thống”.

Mười năm trước, hắn từng dùng “Hệ Thống” để cứu một mạng người, từ đó nhận được một phần thưởng đặc biệt.

Phần thưởng đó chính là: “Thời Gian Tu Luyện Gấp Mười Lần”.

Nói cách khác, hắn tu luyện một ngày, bằng người khác tu luyện mười ngày.

Mười năm này, hắn đã không ngừng tu luyện, không dám lãng phí chút thời gian nào.

Bởi vì hắn biết, chỉ có đủ mạnh, mới có thể bảo vệ được những người hắn muốn bảo vệ, mới có thể đối mặt với những nguy hiểm chưa từng biết đến.

“Hu… “

Trong động phủ, Lục Triều Sinh chậm rãi mở hai mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

“Cuối cùng cũng đạt đến cảnh giới viên mãn.”

Hắn đứng dậy, đi ra khỏi động phủ.

Bên ngoài động phủ, ánh nắng ban mai vừa mới ló dạng, chiếu rọi trên người hắn, mang đến một chút ấm áp.

“Triều Sinh ca ca!”

Một thanh âm trong trẻo vang lên, chỉ thấy một thiếu nữ mặc váy trắng đang chạy về phía hắn.

Thiếu nữ này chính là Tiểu Bạch, mười năm trước cô bé nhỏ nhắn, giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, tu vi cũng đã đạt đến Kim Đan kỳ.

“Tiểu Bạch, sao lại đến đây sớm thế?”

Lục Triều Sinh nhìn Tiểu Bạch, trên mặt lộ ra nụ cười ấm áp.

“Triều Sinh ca ca, ta nghe nói ngươi sắp đột phá đến cảnh giới Phản Hư rồi, có thật không?”

Tiểu Bạch nhìn Lục Triều Sinh, trong mắt tràn đầy chờ mong.

“Ừm, sắp rồi.”

“Thật tuyệt! Vậy là Triều Sinh ca ca sẽ càng mạnh hơn nữa rồi!”

Tiểu Bạch vui mừng nhảy cẫng lên.

Lục Triều Sinh nhìn Tiểu Bạch vui vẻ như vậy, trong lòng cũng cảm thấy vui vẻ.

Thanh âm này vang vọng khắp núi, khiến cho không khí xung quanh đều trở nên ngột ngạt.

Lục Triều Sinh nhíu mày, nhìn về phía nơi thanh âm phát ra.

Chỉ thấy một bóng người mặc áo đen đứng lơ lửng giữa không trung, khí thế hung ác, rõ ràng là một cao thủ đã đạt tới cảnh giới Phản Hư.Công sứ​c​ dị​c​h​ thuộc đ​ội ngũ c​ủ​a​ k​ho​truy​enchu​.c​l​o​ud​

“Ta là sứ giả của ‘Thiên Ma Tông’, hôm nay đến đây, là để mời ngươi gia nhập Thiên Ma Tông ta.”

Người đen kia nói.

“Thiên Ma Tông?”

Lục Triều Sinh trong lòng cảnh giác, hắn từng nghe nói qua danh tiếng của Thiên Ma Tông, đó là một thế lực tà ác, chuyên môn làm những chuyện thương thiên hại lý.

“Không nhập?”

Người đen kia cười lạnh một tiếng: “Vậy thì đừng trách ta không khách khí!”

Lục Triều Sinh trong mắt lóe lên một tia lãnh quang, thân hình lóe lên, tránh được một kích này.

“Sức mạnh không tệ, nhưng còn lâu mới đủ.”

Người đen kia thấy vậy, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại trở nên càng thêm âm trầm.

“Vậy thì để ngươi thấy thực lực thật sự của ta!”

Hắn hét lớn một tiếng, quanh thân đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí thế kinh khủng, sau đó, một tòa pháp tướng màu đen khổng lồ dần dần ngưng tụ sau lưng hắn.

Pháp tướng này cao tới trăm trượng, toàn thân đen kịt, trên mặt có ba con mắt, tỏa ra ánh sáng âm lãnh.

“Pháp tướng?”

Lục Triều Sinh nhìn thấy pháp tướng này, trong lòng cũng hơi nghiêm trọng.

Pháp tướng là một tuyệt kỹ lợi hại của những cao thủ đã đạt đến cảnh giới Phản Hư, một khi thi triển, sức mạnh hủy diệt khôn lường.

“Lục Triều Sinh, bây giờ ngươi còn dám nói không nhập sao?”

Người đen kia đứng dưới pháp tướng, khí thế ngập trời.

Lục Triều Sinh trầm mặc một chút, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào người đen kia, nói:

“Cho dù ngươi có pháp tướng, ta cũng sẽ không gia nhập Thiên Ma Tông.”

Người đen kia nghe vậy, tức giận đến cười lớn: “Vậy thì để ngươi chết dưới pháp tướng của ta!”

Dứt lời, hắn điều khiển pháp tướng, một quyền hướng thẳng đến Lục Triều Sinh.

Quyền phong chưa tới, khí thế đã áp bách, khiến cho không khí xung quanh đều vặn vẹo.

Lục Triều Sinh thấy vậy, không chút do dự, trực tiếp vận chuyển toàn bộ tu vi, một quyền đánh ra.

Ầm!

Hai quyền va chạm, phát ra một tiếng nổ kinh thiên.

Lục Triều Sinh thân hình rút lui mấy chục bước, mới ổn định lại thân hình.

Mà người đen kia cũng lui về phía sau một bước, trên mặt lộ ra vẻ chấn kinh.

Hắn không nghĩ tới, Lục Triều Sinh chỉ mới Hóa Thần viên mãn, lại có thể chính diện đón đỡ một kích của pháp tướng.

“Ngươi… ngươi thật sự chỉ là Hóa Thần viên mãn?”

“Không sai.”

Lục Triều Sinh gật đầu.

“Tốt! Rất tốt!”

Người đen kia trên mặt lộ ra vẻ phấn khích: “Ngươi càng mạnh, ta càng muốn thu phục ngươi!”

Dứt lời, hắn lại điều khiển pháp tướng, tấn công dồn dập.

Lục Triều Sinh cũng không sợ hãi, toàn lực ứng chiến.

Hai người đánh nhau trên không trung, quyền đến chân qua, kịch liệt vô cùng.

Nhưng dù sao, Lục Triều Sinh vẫn chênh lệch một cảnh giới, dần dần rơi vào thế yếu.

“Lục Triều Sinh, ngươi thua rồi!”

Người đen kia thấy vậy, trên mặt lộ ra nụ cười chiến thắng.

Lục Triều Sinh trầm mặc, hắn biết, nếu tiếp tục đánh như vậy, hắn nhất định sẽ thua.

Nhưng hắn không cam tâm.

Hắn còn có rất nhiều việc phải làm, không thể thua ở đây.

“Chẳng lẽ… thật sự phải dùng đến biện pháp đó sao?”

Lục Triều Sinh trong lòng do dự.

Biện pháp đó, chính là một môn cấm thuật mà hắn tình cờ có được, một khi thi triển, tuy có thể tăng cường thực lực trong thời gian ngắn, nhưng phải trả giá cực kỳ thảm trọng.

Nhưng hiện tại, hắn đã không còn lựa chọn nào khác.

“Thôi được!”

Lục Triều Sinh cắn răng, quyết định thi triển cấm thuật.

Nhưng ngay lúc này, một thanh âm ôn hòa đột nhiên vang lên:

“Dừng tay.”

Thanh âm này không lớn, nhưng lại có một loại ma lực kỳ diệu, khiến cho hai người đang giao chiến đều dừng tay lại.

Sau đó, một đạo nhân ảnh từ từ xuất hiện trên không trung.

Người này mặc một bộ đạo bào màu xanh lam, khuôn mặt thanh tú, khí chất bất phàm.

“Ngươi là ai?”

Người đen kia nhìn đạo nhân kia, trong mắt lóe lên vẻ cảnh giác.

“Bần đạo Thanh Vân Tử.”

Đạo nhân kia mỉm cười nói.

“Thanh Vân Tử?”

Người đen kia nghe vậy, sắc mặt đột nhiên thay đổi: “Ngươi… ngươi là trưởng lão của Thanh Vân Tông?”

“Không sai.”

Người đen kia lập tức trở nên căng thẳng, hắn biết, Thanh Vân Tông là một thế lực chính đạo, thực lực còn mạnh hơn cả Thiên Ma Tông.

“Thanh Vân Tử tiền bối, ngài đến đây là có chuyện gì?”

Người đen kia hỏi.

“Bần đạo đến đây, là muốn mời Lục tiểu hữu gia nhập Thanh Vân Tông ta.”

Thanh Vân Tử nói.

“Gia nhập Thanh Vân Tông?”

Người đen kia nghe vậy, sắc mặt trở nên khó coi: “Thanh Vân Tử tiền bối, Lục Triều Sinh này là người mà ta nhìn trúng trước.”

“Vậy sao?”

Thanh Vân Tử mỉm cười, nói: “Vậy ngươi có muốn cùng bần đạo tranh đoạt không?”

Người đen kia trầm mặc, hắn biết, với thực lực của mình, căn bản không phải là đối thủ của Thanh Vân Tử.

“Được rồi, ta nhường cho ngươi.”

Cuối cùng, người đen kia chỉ có thể tức giận bỏ đi.

Sau khi người đen kia rời đi, Thanh Vân Tử quay đầu nhìn về phía Lục Triều Sinh, nói:

“Lục tiểu hữu, ngươi có nguyện ý gia nhập Thanh Vân Tông ta không?”

Lục Triều Sinh nhìn Thanh Vân Tử, trong lòng có chút do dự.

Hắn biết, Thanh Vân Tông là thế lực chính đạo, gia nhập vào đó, đối với hắn mà nói cũng là một cơ hội tốt.

Nhưng hắn cũng lo lắng, một khi gia nhập tông môn, sẽ bị ràng buộc, không còn tự do như trước.

“Thanh Vân Tử tiền bối, vãn bối cảm tạ ân tình của ngài, nhưng vãn bối còn có việc riêng, sợ rằng không tiện gia nhập tông môn.”

Thanh Vân Tử nghe vậy, cũng không tức giận, chỉ là mỉm cười nói:

“Lục tiểu hữu không cần phải từ chối ngay, bần đạo có thể cho ngươi thời gian suy nghĩ.”

Dứt lời, hắn lấy ra một tấm ngọc giản, đưa cho Lục Triều Sinh.

“Đây là thông tin về Thanh Vân Tông ta, ngươi có thể xem qua, nếu có ý định, có thể dùng tấm ngọc giản này liên lạc với bần đạo.”

Lục Triều Sinh tiếp nhận tấm ngọc giản, cảm ơn nói: “Đa tạ tiền bối.”

Sau khi Thanh Vân Tử rời đi, Lục Triều Sinh mới thở phào một hơi.

Hôm nay thật sự là quá nguy hiểm, nếu không có Thanh Vân Tử xuất hiện, e rằng hắn đã gặp nạn.

“Triều Sinh ca ca, ngươi không sao chứ?”

Tiểu Bạch chạy đến, lo lắng hỏi.

“Ta không sao.”

Lục Triều Sinh lắc đầu, sau đó nhìn về phía tấm ngọc giản trong tay, trong lòng suy nghĩ lung tung.

Gia nhập Thanh Vân Tông, hay là tiếp tục tu luyện một mình?

Đây là một lựa chọn khó khăn.

Nhưng dù sao, hắn cũng cần thời gian để suy nghĩ.

“Tiểu Bạch, chúng ta về trước đi.”

Lục Triều Sinh nói.

“Ừm.”

Tiểu Bạch gật đầu.

Hai người quay trở lại động phủ.

Mà lúc này, ở một nơi xa xôi, người đen kia đang đứng trên một ngọn núi, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía nơi Lục Triều Sinh đang ở.

“Lục Triều Sinh, ngươi đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay của ta.”

Hắn lẩm bẩm nói, sau đó lấy ra một viên ngọc truyền âm, truyền vào một đạo tin tức.

“Sư tôn, Lục Triều Sinh đã bị Thanh Vân Tử nhúng tay, đệ tử không thể nào đem hắn về.”

Một lúc sau, trong ngọc truyền âm truyền về một thanh âm âm trầm:

“Biết rồi, ngươi trở về trước đi, việc này ta tự có cách.”

“Vâng.”

Người đen kia thu hồi ngọc truyền âm, sau đó hóa thành một đạo hắc quang, biến mất tại chỗ.

Còn lúc này, Lục Triều Sinh đã quay về động phủ, bắt đầu suy tính cho những ngày sắp tới.

Hắn biết, từ nay về sau, cuộc sống của hắn sẽ không còn yên bình như trước nữa.

Nhưng hắn không sợ.

Bởi vì hắn có “Hệ Thống”, có thiên phú, còn có ý chí kiên định.

Cho dù có bao nhiêu khó khăn đi nữa, hắn cũng sẽ kiên trì đi đến cùng.

Bởi vì hắn là Lục Triều Sinh, kẻ rồi đây sẽ trở thành tồn tại mạnh nhất thế gian này.

Thời gian, vẫn tiếp tục trôi qua.

Mà câu chuyện của Lục Triều Sinh, cũng sẽ tiếp tục viết tiếp.

Chương tiếp theo, sẽ càng thêm tinh diệu.